| |

Chúa Giêsu Đă Viết Những Ǵ Trên Đất?
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan
(8:1-11).
Khi ấy, Chúa Giêsu lên núi
cây dầu. Và từ sáng sớm, Người lại vào trong đền thờ. Toàn dân đến cùng
Người, nên Người ngồi xuống và bắt đầu giảng dạy. Lúc đó, luật sĩ và
biệt phái dẫn đến Người một thiếu phụ bị bắt quả tang phạm tội ngoại
t́nh và họ đặt nàng đứng trước mặt mọi người. Họ hoœi Chúa Giêsu: “Thưa
Thầy, thiếu phụ này bị bắt quả tang phạm tội ngoại t́nh, mà theo luật
Môisen, hạng phụ nữ này phải bị ném đá. C̣n Thầy, Thầy dạy sao?” Họ nói
thế có ư gài bẫy Người để có thể tố cáo Người. Nhưng Chúa Giêsu cúi
xuống, bắt đầu lấy ngón tay viết trên đất. V́ họ cứ hoœi măi, nên Người
đứng lên và bảo họ: “Ai trong các ngươi sạch tội, hăy ném đá chị này
trước đi”. Và Người ngồi xuống và lại viết trên đất. Nghe nói thế họ rút
từng người một, bắt đầu là những người nhiều tuổi nhất, và c̣n lại một
ḿnh Chúa Giêsu với người thiếu phụ vẫn đứng đó. Bấy giờ Chúa Giêsu đứng
thẳng dậy và bảo nàng: “Hỡi thiếu phụ, những người cáo chị đi đâu cả rồi?
Không ai kết án chị ư?” Nàng đáp: “Thưa Thầy, không có ai”. Chúa Giêsu
bảo: “Ta cũng thế, Ta không kết tội chị. Vậy chị hăy đi và từ nay đừng
phạm tội nữa”.
Trong bài Phúc Âm Thánh Gioan được Giáo
Hội chọn đọc ở chu kỳ Năm C cho Chúa Nhật Thứ V Mùa Chay trên đây, thái
độ Chúa Giêsu đối với người đàn bà bị bắt quả tang đang phạm tội ngoại
t́nh là trường hợp rất thực tế để chúng ta có thể thực sự thấy được ư
nghĩa của những ǵ Chúa Giêsu muốn nói trong dụ ngôn về người con phung
phá cũng là dụ ngôn người cha vô cùng nhân ái xót thương trong bài Phúc
Âm ở tuần Thứ IV Mùa Chay Năm C (như được chia sẻ trong chương 2).
Thật vậy, đứa con phung phá đây chính là
người đàn bà ngoại t́nh, đứa con cả đây là thành phần tự cho ḿnh công
chính, tức luôn ở bên cha và làm theo ư cha, qua việc kỹ lưỡng tuân giữ
lề luật, đ̣i ném đá chị ta, và ḷng yêu thương của người cha đối với cả
hai đứa con đây được thể hiện sống động nơi thái độ Chúa Giêsu tỏ ra cho
cả người nữ ngoại t́nh và nhóm tố cáo chị.
Ở đây Chúa Giêsu đă bắn 1 phát súng nhưng
trúng hai con chim một lúc. Con chim thứ nhất là thành phần muốn ném đá
người đàn bà bị bắt quả tang đang phạm tội ngoại t́nh, tức là làm cho
thành phần này tự kiểm và tự rút lui không dám ném đá chị ta nữa. Nghĩa
là Người làm lợi ích thiêng liêng cho họ. Con chim thứ hai là người đàn
bà bị bắt quả tang phạm tội ngoại t́nh khỏi chết, dù chị thực sự đáng
chết theo luật Moisen. Nhưng nhờ thoát chết về phần xác ấy mà chị đă
tỉnh ngộ trước ḷng nhân từ của Chúa mà được sống phần hồn.
Thế nhưng, vấn đề được đặt ra ở đây là,
tại sao người đàn bà ngoại t́nh này, biết trước được rằng, hậu quả của
việc ngoại t́nh ḿnh phạm, theo lề luật Moisen, chắc chắn sẽ làm cho
ḿnh bị ném đá chết, mà c̣n cứ phạm? Phải chăng, một là v́ chị tin rằng
việc làm tội lỗi của chị không ai có thể nào biết được? Hai là v́ chị bị
nhóm luật sĩ và biệt phái gài bẫy để họ có thể bắt quả tang chị, nhờ đó
họ có thể dùng chị như một con mồi để nhử bắt lỗi Chúa Giêsu, như bài
Phúc Âm đề cập đến.
Nếu thực sự người đàn bà ngoại t́nh này
không bị nhóm luật sĩ và Pharisiêu gài bẫy, th́ câu truyện của nàng cho
chúng ta thấy được hai điểm tâm lư hết sức chân thực sau đây: thứ nhất,
đó là t́nh yêu mạnh hơn sự chết, v́ dù biết ḿnh có thể bị ném đá chết
theo lề luật, nàng cũng cứ phạm, nghĩa là không thể nào không trao thân
cho người ḿnh yêu, dù bất chính; và thứ hai, đó là, lề luật không thể
cản trở tự do của con người, hay nói cách khác, con người muốn được sống
tự do thoải mái chứ không muốn bị ràng buộc bởi lề luật là những ǵ làm
con người không thể đạt đến sự sống viên măn hơn. Đó là lư do Thánh
Phaolô đă xác tín và khẳng định trong Thư gửi Giáo Đoàn Galata ở đoạn 4
câu 4 như sau: “Đến thời gian ấn định, Thiên Chúa đă sai Con Ngài đến,
sinh ra bởi một người phụ nữ, sinh ra theo lề luật để giải cứu khỏi lề
luật những ai bị lụy thuộc lề luật, để nhờ đó chúng ta được trở thành
những đức con thừa nhận”. Tuy nhiên, ở đây tôi muốn chia sẻ về những ǵ
tôi đă gợi ư từ đầu liên quan giữa sự kiện người đàn bà ngoại t́nh trong
bài Phúc Âm hôm nay với dụ ngôn người con phung phá trong bài Phúc Âm
tuần trước.
Thật vậy, người đàn bà ngoại t́nh này quả
thực là tiêu biểu cho những đứa con phung phá. Phung phá ở chỗ nàng đă
tự hủy bỏ lề luật là phương tiện giúp con người nên tốt lành hơn; phung
phá ở chỗ nàng đă làm tổn hại trầm trọng đến nhân phẩm làm người cao quí
của nàng; phung phá ở chỗ nàng đă làm ô uế cả thân xác của nàng, một
thân xác mà nếu đă lập gia đ́nh, nàng càng cần phải giữ ǵn trong sạch
theo bậc sống hôn nhân của nàng, đối với chồng nàng cũng như con cái của
nàng; chưa hết, hành động vụng trộm ngoại t́nh yêu cuồng sống vội của
nàng này c̣n làm phung phá cả gia tài hạnh phúc của gia đ́nh người khác
nữa.
Tuy nhiên, nếu người đàn bà ngoại t́nh bị
bắt quả tang này là người con phung phá như thế, th́ thành phần luật sĩ
và biệt phái dẫn nàng đến với Chúa Giêsu để tố cáo nàng trước khi ném đá
nàng đóng vai người con cả, người con tưởng ḿnh và tự cho ḿnh là công
chính v́ lúc nào cũng giữ trọn lề luật, không làm ǵ sai trái, lại chính
là người con hoang đàng. Tại sao? Tại v́, theo Mạc Khải Cựu Ước, tội lỗi
tự bản chất chính là một hành động “ngoại t́nh”, là hành động tôn thờ
ngẫu tượng, là bỏ Chúa là Thiên Chúa chân thật duy nhất của ḿnh mà đi
tôn thờ ngẫu tượng hay ngoại t́nh với ngẫu tượng. Và đă là người th́
không ai là không có tội, bằng không, như Thánh Gioan khẳng định trong
Thư Thứ Nhất, đoạn 1 câu 8: “Nếu chúng ta nói rằng ‘Chúng ta không có
lỗi lầm ǵ’ là chúng ta tự dối ḿnh; sự thật không có nơi chúng ta”.
Chính v́ thế, ngay sau khi Chúa Giêsu vừa đặt vấn đề: “ai trong quí vị
không có tội th́ hăy ném đá chị ta trước đi”, th́ Phúc Âm cho biết:
“Nghe nói thế, họ rút lui từng người một, bắt đầu từ người già đời nhất”.
Qua câu truyện điển h́nh này, chúng ta
chẳng những thấy được h́nh ảnh người con phung phá nơi người đàn bà
ngoại t́nh, người con hoang đàng nơi thành phần luật sĩ và biệt phái tố
cáo chị bấy giờ, mà c̣n thấy được cả h́nh ảnh một người cha vô cùng nhân
ái xót thương nữa, ở chỗ, Người đă ra tay cứu người chị như cứu một đứa
con phung phá, chẳng những thoát khỏi bị ném đá chết phần xác mà c̣n
khỏi bị hủy diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục nữa, qua lời tha tội và
khuyên nhủ chị như sau: “Tôi không luận tội chị đâu. Chị hăy đi và từ
nay đừng phạm tội này nữa nhé”.
Thật là hết sức cảm xúc khi đọc đến đoạn
kết của bài Phúc Âm hôm nay:
“Bấy giờ Chúa Giêsu đứng thẳng dậy và
hỏi nàng: ‘Này chị, những người cáo chị đâu hết rồi? Không ai kết án chị
ư?’ Nàng đáp: ‘Dạ thưa không có ai hết’. Chúa Giêsu nói: ‘Tôi cũng thế,
Tôi không luận tội chị đâu”.
Ôi, để chúng ta có thể hiểu được ḷng
Chúa vô cùng nhân ái xót thương và lúc nào cũng hết sức thông cảm với
bản tính yếu đuối hèn hạ của chúng ta biết là chứng nào, Người đă phải
hạ ḿnh xuống, đem t́nh thương vô cùng bao la cao cả của ḿnh so sánh
với t́nh thương vô cùng thấp hèn hạn hẹp của nhân loại chúng ta. Nếu
không ai chấp tội người nữ ngoại t́nh th́ Chúa Giêsu cũng không luận tội
chị nghĩa là ǵ, nếu không phải, người ta là loài thuộc về hạ giới hay
chấp nhất nhau, tố cáo nhau, bắt bẻ nhau, mà c̣n biết thông cảm và tha
thứ cho nhau th́ Thiên Chúa thuộc về thượng giới chắc chắn sẽ tha thứ
cho con người chúng ta đến đâu!
Tuy nhiên, trong câu truyện này có một
chi tiết chắc chắn làm cho tất cả chúng ta đều thắc mắc và hết sức muốn
biết ư nghĩa của chi tiết ấy ra sao. Chi tiết đó là hành động Chúa Giêsu
cúi xuống viết trên đất hai lần, một lần sau khi nghe nhóm luật sĩ và
biệt phái tố cáo chị phụ nữ ngoại t́nh, và một lần sau khi Người trả lời
cho họ. Tại sao Người làm như thế và nhất là Người viết những ǵ trên
đất lúc bấy giờ?
Theo tôi, nếu chúng ta biết được những ǵ
Chúa Giêsu viết trên mặt đất lúc bấy giờ th́ cũng biết được lư do tại
sao Người hành động như vậy. Thế nhưng, để khả đoán được những chữ Chúa
Giêsu có thể viết, chúng ta lại phải căn cứ vào những ám chỉ liên quan
đến ngón tay và mặt đất nữa, bởi v́ Chúa Giêsu không lấy que mà viết
trên đất hay lấy ngón tay mà viết trên tường. Trước hết, theo Mạc Khải
Cựu Ước, “đất” ở đây liên quan đến sự thật, cũng như trời liên quan đến
công lư, như Thánh Vịnh 85 câu 12 đă cho thấy điều này: “Chân lư vọt lên
từ đất và công lư nh́n xuống từ trời”. Đất đây là hạ giới, là thế gian,
là nhân tính, so với trời là thượng giới, là thiên đàng, là thần tính.
Sau nữa, theo Mạc Khải Tân Ước, “ngón tay” ở đây liên quan Thần Linh
Chúa, như trong câu Chúa Giêsu trả lời cho nhóm biệt phái cho rằng Người
lấy quyền của quỉ vương mà trừ quỉ ở Phúc Âm Thánh Luca đoạn 11 câu 20:
“Nếu bởi ngón tay Thiên Chúa mà Tôi trừ quỉ th́ triều đại Thiên Chúa đă
đến với quí vị rồi vậy”, nhưng trong Phúc Âm Thánh Mathêu đoạn 12 câu 28
th́ “Nếu bởi Thần Linh Thiên Chúa mà Tôi trừ quỉ th́ triều đại Thiên
Chúa đă đến với quí vị rồi vậy”. Như thế, nếu “đất” ở đây là thế gian,
nơi vọt lên “chân lư”, và “ngón tay” là biểu hiệu cho Thần Linh Chúa,
th́ Chúa Giêsu dùng ngón tay viết trên đất đây nghĩa là Thần Linh làm
cho đất là thế gian nhận biết chân lư, như lời Chúa Giêsu phán với các
tông đồ trong Bữa Tiệc Ly ở Phúc Âm Thánh Gioan, đoạn 16 câu 8: “Khi
Người đến, Người sẽ cho thế gian thấy thế gian sai lầm về tội lỗi, về
đức công chính và về h́nh phạt…”.
Vậy, căn cứ vào thứ tự ba điều Thần Linh
Chúa cũng là Thần Chân Lư đến để làm cho thế gian nhận biết chân lư về 3
phương diện này, th́ chữ thứ nhất Chúa Giêsu viết trên mặt đất bằng ngón
tay của Người sau khi nghe thấy chị phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội
ngoại t́nh, đó là chữ “tội lỗi”, một từ ngữ liên quan đến hành động
ngoại t́nh của người phụ nữ bị bắt quả tang, và chữ thứ hai được Chúa
Giêsu lấy ngón tay tiếp tục viết trên đất sau khi trả lời cho nhóm tố
cáo người phụ nữ ngoại t́nh này, đó là chữ “công chính”, một từ ngữ liên
quan đến nhóm luật sĩ và biệt phái tố cáo nàng. C̣n chữ “h́nh phạt” Chúa
Giêsu không cần viết nữa, v́ cả thành phần tố cáo người nữ ngoại t́nh
cũng như chính bản thân nàng đă nhận ra chân lư. Nhóm luật sĩ và biệt
phái nhận ra sự thật về đức công chính của họ, và người phụ nữ ngoại
t́nh nhận ra sự thật về tội lỗi của chị.
Qua bài Phúc Âm Thánh Gioan được Giáo Hội
chọn đọc cho Chúa Nhật thứ V Mùa Chay Năm C này, chúng ta thấy được và
cần phải áp dụng bốn điều sống đạo hết sức quan trọng và thực tế sau đây:
Thứ nhất, con người một khi c̣n sống vẫn
có khả năng cải tà quí chánh;
Thứ hai, đau khổ là hậu quả của tội lỗi
có tác dụng đánh thức tội nhân để họ nhận ra chân thiện mỹ;
Thứ ba, không thể khinh thường bất cứ một
ai, dù họ tội lỗi đến đâu đi nữa;
Thứ bốn, thành phần đạo đức tốt lành song
không biết thông cảm với tội nhân th́ vẫn c̣n xa đường nhân đức trọn
lành, c̣n là những đứa con hoang đàng, tức vẫn cần cải thiện đời sống
như ai.
|
|