| |

Sự Bí Ẩn
Của Ảnh Niệm Chúa Giêsu,
Thần Linh Thương Xót

Vào buổi tối ngày 22 tháng 2 năm 1931, lúc Thánh Nữ
Faustina một ḿnh trong pḥng của chị tại tu viện Đức Bà Thương Xót ở
Plóck, Polan, chị thấy Chúa Giêsu hiện ra trong chiếc áo dài trắng, với
bàn tay phải đang giơ lên ban phép lành. C̣n bàn tay trái chạm vào áo ở
phía trước ngực bên Trái Tim, mà từ đó phát ra hai luồng sáng huy hoàng,
một luồng mầu đỏ và luồng kia có mầu xanh nhợt. Thánh Faustina bất động
chiêm ngắm Chúa, linh hồn chị khiếp run và ngây ngất mừng vui. Chúa
Giêsu nói với chị:

“Hăy vẽ một bức ảnh phỏng theo
mô h́nh mà con đang thấy, kèm với gịng chữ kư: Giêsu ơi, con tin cậy
Chúa. Cha ước muốn bức ảnh này được tôn kính, trước hết tại nguyện đường
của con, rồi sau đó, phổ biến ra khắp thế giới. Cha hứa cho linh hồn nào
tôn kính bức ảnh này sẽ không bị trầm luân - hư mất. Cha hứa ban chiến
thắng trên kẻ thù ngay khi c̣n ở thế gian, nhất là trong giờ lâm tử -
hấp hối. Chính Cha sẽ bảo vệ linh hồn ấy như chính vinh quang của Cha. (Nhật
Kư, số 47-48)
Hơn nửa thế kỷ qua, nhiều kiểu
ảnh niệm khác nhau này đă được họa vẽ lại. Bởi v́ Thánh Faustina không
phải là họa sĩ, nên cha linh hướng của chị đă đảm nhận chọn một họa sĩ
để vẽ trong suốt thời gian chị
c̣n tại thế. Nhưng lần
đầu tiên khi chị nh́n thấy bức ảnh, chị đă khóc v́ thất vọng và phàn nàn
cùng Chúa Giêsu: “Ôi! Cha
ơi, ai sẽ họa nên được vẻ đẹp giống như Cha vậy đây?”
và Chúa Giêsu đáp: “Sự
vĩ đại của bức ảnh không hệ tại ở vẻ đẹp của màu sắc hay bút vẽ, nhưng ở
nơi ân sủng cha ban”
(nhật kư số 313).
Một Bức Ảnh Đại
Kết
Mỗi khi chúng ta chiêm ngắm Ảnh niệm Thần linh thương
xót này, gợi giúp chúng ta nhớ lại truyền thống cao quư của nghệ nhân
Kitô hữu. Nếu ai đó ngắm kỹ bức ảnh, sẽ khám phá ra rằng bức ảnh thánh
hầu như hài ḥa pha lẫn cả hai đặc tính Đông và Tây. Rơ ràng đó là một
chuỗi phép lạ - đại kết hợp hai truyền thống.
Trong ảnh niệm, Chúa Giêsu rực sáng cùng vinh quang
thiên đàng, và ánh sáng như quang chiếu ra khỏi Thân Ḿnh, áo trùng
trắng và nhất là từ phía ngực của Ngài. Đây chính là Con Thiên Chúa đă
sống lại từ cơi chết trong thể xác vinh hiển, hầu như ḥa một cùng ảnh
thánh đông phương. Hơn thế nữa, Ngài cũng được thể hiện qua ba khía
cạnh, xác thịt và huyết thống con người, cùng với các dấu đanh ở hai Tay
của Ngài vào ngày Thương khó, và (trong bức Ảnh tuyệt tác) đó là một sự
biểu lộ t́nh thương và ḷng trắc ẩn đối với chúng ta qua gương mặt của
Ngài. Hay nói cách khác, cũng giống như ảnh Thánh Nhan (Holy Face) và
Ảnh Thánh Tâm (Sacred Heart) Chúa Giêsu bên Tây phương vậy.
Giống như một bức h́nh chụp phơi bày ba lần; đó là một
ảnh thánh hàm chứa hết tổng bộ màu nhiệm cứu độ của chúng ta – Thứ Năm,
Thứ Sáu, Thứ Bảy (Tuần Thánh) và Phục sinh –hết thảy nên một.
Cái ǵ đến với tâm trí trước, có lẽ, là vào đêm Chúa
Nhật Phục sinh. Lúc Chúa Giêsu hiện ra với các tông đồ trong Căn pḥng
trên lầu. Ngài mới đi xuyên qua cửa đă khóa kỹ của nhà tiệc ly, liền đó
với bàn tay giơ lên chúc lành b́nh an: Ngài chỉ cho họ thấy các dấu
đinh, Ngài chiếu tỏa ánh sáng và phủ lấp các cơn sợ hăi của họ (Ga
20:19-23).
Bức Ảnh c̣n là một Ảnh niệm của ngày Thứ Sáu (tuần
thánh). Trên đỉnh Calvariô, lúc cạnh sườn của Chúa Kitô mở toang v́
lưỡi giáo đâm thâu. Máu và Nước liền phun chảy ra, một nguồn mạch của
ḷng thương xót để rửa chúng ta sạch tội và chữa lành chúng ta khỏi mọi
thương tích bởi tội. Máu và Nước chảy ra cho thấy t́nh thương xót của
Ngài tuôn đổ cho chúng ta vô hạn trên Thập giá (Ga 19:34).
Hơn nữa, ảnh niệm này cũng ám chỉ đến ngày Thứ Năm (tuần
thánh), ngày thiết lập Hy Lễ Misa – hay nói đúng ra, bất cứ Thánh Lễ
nào. Điều này thực rơ ràng từ Chiếc áo Chúa Giêsu đang mặc. Áo Ngài mặc
hết thảy trắng tinh phủ trùm qua mắt cá chân, loại áo trắng của Thượng
Tế trong đền thờ Do-thái. Theo Cựu ước, chỉ có Thượng Tế mới được phép
mặc một loại áo như thế. Mặc áo này vào rồi, vị Thượng Tế mới được phép
đi vào tận nơi Cực Thánh trong Đền thờ để tế lễ máu, và từ thẩm cung uy
linh xuất hiện với bàn tay giơ lên thay mặt Đấng Chí Cao ban phép lành
cho dân chúng (Lv 16:1-4; Hc 50:18-21).
Cùng một thể thức ấy, Ảnh niệm Chúa Giêsu tựa như hy lễ
Chiên Thiên Chúa. Ngài hiến dâng chính Ngài và mọi công nghiệp cho
chúng ta trong nơi Cực Thánh thực sự, trước ngai Thiên Chúa trên trời
(Dt 7:24-25, 9:23-28). Chúa Giêsu Chính là Vị Thượng Tế Cao Cả; căn
nguyên tinh tuyền và Ngài là hiến lễ hoàn hảo, giờ đây Ngài có thể chúc
lành cho các môn đệ của Ngài với trọn vẹn phép lành: hay nói cách khác
– máu và nước, nhất là – Phép Thánh Tẩy – Rước Ḿnh Thánh Chúa, được
thánh hoá hiệp nhất trong Ngài, mật thiết.
Đây là tổng thể màu nhiệm cứu độ của chúng ta – Thứ
Sáu Tuần Thánh, Phục Sinh, Rửa tội, và Hy Lễ Thánh Thể - hết thảy được
đúc kết trong một Ảnh niệm!
Hay nói cách khác, với một Ảnh niệm mà mô tả hai khoảnh
thời khắc khác nhau, ngày càng cho thấy đông và tây chẳng khác ǵ một
bức ảnh thực tại lịch sử. Khoảnh khắc thực tại trước tiên mới vừa nói
qua trên đây, ngược trở lui về năm 1931 lúc Chúa Giêsu hiện ra với Thánh
Nữ Faustina và bảo chị: “Hăy
vẽ một bức ảnh phỏng theo mẫu h́nh con đang thấy ….”
Một Ảnh Niệm cho Thời
Điểm Chúng Ta

Điều quan trọng nhất là không phải ở thời điểm nào
khác. Nhưng là hôm nay; ở thời điểm của chúng ta. Một trong những khía
cạnh khác nhau của Ảnh niệm làm cho nó không giống như Ảnh niệm thường
sử dụng bên đông phương: Chúa Giêsu hầu như toàn hiện ra trong đêm đen!
Ở đây không có nhiều hơn “một cửa sổ trên thiên đàng vinh hiển,” nơi đó
không có vàng bạc rơi rớt. Mà có Chúa Giêsu th́ đúng hơn, Vị Thần Linh
Thương xót Nhập Thể, đang xuyên qua bóng đêm thời điểm rùng rợn của
chúng ta với gịng sáng Xót Thương và cứu rỗi.
Phải chăng để mô tả chính xác hơn về thời điểm của chúng
ta th́ dễ hơn, bọc bóng tối? Thế kỷ vừa qua, nhân loại đă phải chịu đựng
hai cuộc chiến tranh, độc tài cộng sản và fás-xíst chuyên chế, nạn cảnh
sát tra tấn và những cuộc đàn áp tinh vi mới mẻ, khủng bố và bạo lực
cách mạng, thánh chiến và dịch hoạn. Chúng ta đang sống trong một thế
giới mà ngay cả thiên nhiên cũng phải rùng ḿnh bị đả thương và chảy
máu, và (mặc dù trong lănh vực y khoa, nông nghiệp và nền dân chủ lan
rộng có tiến bộ) nhân loại dường như vẫn cứ quay gót bỏ chạy thục mạng
ra khỏi Thiên Chúa lao ḿnh vào đêm đen càng nhanh càng tốt: chối bỏ
nền văn minh sự sống, quay lưng lại ánh sáng, và đang tŕnh diễn thời
trang dưới bóng đêm của nền văn minh chết chóc – đó đây nồng nặc mùi tử
khí của nền văn hóa tử vong giết phá thai nhi, trợ tử, và tự tử, tham
lam vật chất, hưởng thụ khoái lạc chủ nghĩa, và niềm vui vô nghĩa - rỗng
tuếch, của các gia đ́nh và những tâm hồn tan vỡ. Mà Chúa Giêsu chẳng hề
cấp ban trên chúng ta!
T́nh thương của Thiên Chúa Nhập Thể thực vĩ đại, và đại
dương thương xót của Ngài th́ vô tận, mà Ngài đă xé toang màn đêm cùng
mang ánh sáng của Ngài đến t́m chúng ta. Trong một thời điểm mà thấu
ảnh đă được tháp nhập trở nên trung gian hiệp thông mạnh mẽ nhất của con
người – dù qua truyền h́nh, truyền thông đại chúng hoặc Internét – Chúa
Kitô đă ban tặng cho chúng ta, qua Thánh
Faustina, một Ảnh niệm của Chính Ngài mà đầy quyền năng công bố thông
điệp Chúa t́nh thương đến thế giới đang buốt nhói thương đau và mất mát.
Ảnh Niệm Chúa T́nh
Thương
 
Vào đầu thế kỷ thứ 20, một số các đức giáo hoàng đă lên
tiếng kêu gọi thế giới hăy mau quay về với Thánh Tâm Chúa Giêsu. Đức
Giáo hoàng Lêô thứ 13 đă hiến dâng toàn thế giới cho Thánh Tâm Chúa vào
năm 1899, và Đức Giáo hoàng Piô thứ 11 tha thiết xin Giáo hội hoàn vũ,
v́ tội lỗi của nhân loại đă xúc phạm đến Thánh Tâm Ngài, hăy v́ t́nh
thương hành động tu sửa cuộc sống. Qua sự mạc khải đă được ban cho
Thánh Nữ Maria Margaret hồi thế kỷ thứ 17, Giáo hội đă chấp nhận Ảnh
niệm Thánh Tâm Chúa Giêsu làm trung tâm sùng kính thiêng liêng: Chúa
Giêsu đă mô tả bằng cách chỉ tay vào Thánh Tâm bốc lửa sốt mến v́ yêu
thương chúng ta, bị đâm thủng và thương tích v́ tội lỗi ta, và tay kia
Ngài giơ ra như đang vẫy gọi thế giới hăy quay về với Thánh Tâm Ngài,
Ngài kêu gọi toàn thể nhân loại hăy trở về để được thương yêu v́ chính
Ngài tự bản chất là t́nh yêu. Rốt cùng, dù Ngài có khẩn khoản cách nào
đi nữa, thế giới vẫn cứ như giả điếc ngoảnh mặt làm ngơ trước lời mời
gọi của Ngài.
Giờ đây Đấng Cứu Thế lại giơ tay ra cho chúng ta thêm
một lần nữa (để chúng ta níu lấy tay Ngài). Ngài ban cho chúng ta một
Ảnh niệm mới của Ngài – không phải chỉ đ̣i chúng ta trở về với Ngài, mà
như là nơi cho chúng ta t́m đến nương ẩn. Trong Ảnh niệm Chúa Thương
Xót, cho thấy Ngài đang bước tới phía trước với tay giơ lên ban phép
lành ngay cả trước khi chúng ta hối cải và xin Ngài chúc lành nữa. Đây
là Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh, Vị Mục Tử Nhân Lành, đang đi t́m chiên lạc
nơi thung lũng tối. Và t́nh thương từ Thánh Tâm Ngài đang phủ chiếu trên
chúng ta, lan rộng ra khắp thế gian. Tóm lại, tất cả mọi sự về Ảnh niệm
này đều nói lên Ḷng Chúa Kitô khoan dung đă sống lại đang t́m kiếm
những linh hồn lạc lối trong đêm đen. Như Ngài từng nói với Thánh
Faustina, (Nhật kư số 1485):
“Ớ, Linh hồn tội lỗi đáng
thương ơi, đừng sợ Đấng Cứu Rỗi của con. Cha đích thân tới với con
trước, là v́ Cha biết tự sức con không thể nào vươn ḿnh lên được cùng
Cha.”
Lời kêu Gọi Tín Thác
Phía dưới bức Ảnh Chúa Thương xót có ghi chữ: Giêsu ơi,
con tin cậy Chúa! Đây không phải là loại chữ được ghi thêm để tạo cho
tranh vẽ có vẻ ǵ huyền bí; Chính Chúa Giêsu đ̣i buộc Ảnh phải mang chữ
kư này (nhật kư số 47). Những từ ngữ này hệ trọng là v́ chính
chúng ta đóng trọn vai đáp trả lại lời Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta đến
với t́nh thương của Ngài.
Chúa Giêsu đă đoan chắc nhiều lần với Thánh Faustina về
sự tín nhiệm vô biên của Ngài. Ngài nói:
“Cha đang ban cho con người một
cái thùng để họ đến mà kín lấy ơn sủng từ nguồn mạch t́nh thương. Cái
thùng đó chính là bức Ảnh này với hàng chữ kư: Giêsu ơi, Con tin cậy
Chúa. (Nhật kư số 327). Ơn sủng của Cha chỉ được kín bằng cái
thùng này, và đó là – sự tín thác/tin cậy. Hễ càng có nhiều linh hồn
tín thác, th́ càng lănh nhận được nhiều ơn sủng (nhật kư số 1578).
Cũng lưu ư thêm là chữ kư ở phía dưới bức Ảnh không phải
là “Giêsu ơi, chúng con tin cậy Chúa”, nhưng là
“Giêsu ơi, con tin cậy Chúa.”
Có ư chỉ riêng cho từng cá nhân một. Đó là lư do tại sao mà Chúa Giêsu
nói nó đúng ra giống như một chữ kư hơn là chữ viết (Nhật kư số 47).
Bằng cách thốt lên lời, “Giêsu
ơi, Con tin cậy Chúa,” khi ai kêu xin, là của
riêng người ấy, là họ đang đích danh kư thác đời ḿnh cho Chúa Giêu. Như
Chúa Giêsu đă nói trong Phúc-âm Thánh Gioan, Ngài gọi chiên của Ngài
đích danh bằng tên từng con một, và chúng nhận ra tiếng Ngài (Ga
10:1-21). Qua Ảnh niệm và chữ kư khắc ghi, Ngài gọi đích danh từng người
một. Mỗi một linh hồn thực hết sức là quư giá trước tôn nhan Ngài, và
Ngài khẩn thiết mỗi một người trong chúng ta hưởng ứng lời kêu gọi tín
thác hằng ngày.
Sự Bí Ẩn của Ảnh Niệm
 
Ảnh niệm Chúa t́nh Thương
không có nghĩa là chỉ dành riêng cho sự hiếu kỳ của thần học. Chúa
Giêsu mời gọi mọi con dân của Ngài hăy đến gần Thánh Ảnh này, bất kể nơi
nào chúng ta sống, bế tắc đức tin và khắc khoải v́ t́nh thương. Ảnh
niệm Ngài ban cho chúng ta được coi như là một á bí tích, là suối nguồn
ơn sủng đang trào tuôn ra từ Trái Tim nhân hậu của Chúa Giêsu. Khi
chiêm ngắm Ảnh niệm, chúng ta sẽ được mở ḷng ra cho quyền năng và sự
hiện diện của Ngài thấm nhập vào.
Sự tiềm ẩn của Ảnh niệm thánh
tác động trên linh hồn con người quả thực là khôn ḍ khôn thấu. Không
ai và cũng chẳng có lời lẽ - ngôn từ nào có thể giải thích nổi về quyền
lực của ảnh thánh này. Đó là lư do tại sao chúng ta thường nói, trăm
nghe không bằng mắt thấy, dù chỉ nh́n vào một bức ảnh trần tục thôi,
cũng đă thay cho cả ngh́n lời rồi - phương chi là ảnh niệm thánh (do
chính Chúa Giêsu mạc khải qua thánh Faustina). Cùng ư này, Thiên Chúa
chúng ta đă tạo hứng qua nghệ thuật các ảnh niệm thánh. Bởi lẽ Ảnh niệm
thánh có thể thu hút hồn trí chúng ta sâu thẳm tha thiết hơn là những
lời nói suông mà chẳng làm nên tích sự ǵ. Một Ảnh thánh tuyệt tác hoán
chuyển – thông tri nhiều hơn là một thông điệp tín điều; Nhờ đó chúng ta
được giáp mặt Đấng Thực Tại Thần linh và đánh thức các cơi ḷng thầm kín
của chúng ta.
Chắc chắn đây là một sự bí ẩn
phía sau Ảnh niệm Chúa t́nh thương. Thực ra, tự tâm điểm trung của các
tâm hồn, ai nấy đều như nhau. Ai cũng ước muốn được xem thấy Chúa diện
đối diện, để có cho được t́nh thương ngài ban, và thờ kính Ngài đời
đời. Đó là một t́nh thương ẩn dấu trong tâm hồn con người ta: Sự nếm
trải kinh nghiệm cùng Chúa Giêsu mà Thánh Âugústine đă được thiên Chúa
chạm tới có lẽ là những lời than thở bất hủ khi ngài viết: “Lạy Chúa,
Chúa tạo nên chúng con cho Chúa, và hồn con khắc khoải khôn nguôi cho
đến khi nào được nghỉ yên trong Chúa” (Tự thú quyển 1, Lời nguyện mở
đầu).
Tâm hồn chúng ta thổn thức t́m
gặp Chúa diện đối diện, để được bắt gặp ánh mắt từ bi của Ngài thấu chạm
và biết rằng chúng ta được Thiên Chúa yêu thương, tha thứ và chúc lành
vô tận, để chính ḿnh được ch́m ngập - bao phủ bởi ánh sáng vinh quang
của Ngài. Đích thực, Ảnh niệm Chúa T́nh Thương có sức thu hút mănh liệt
bí ẩn khôn tả: khiến cho không biết bao nhiêu tâm hồn bộc phát thương
đau và bùng cháy niềm vui khi nh́n thấy vinh quang và t́nh thương xót
của Chúa Giêsu, và được lănh nhận ân sủng và t́nh thương của Ngài. Cứ
như là nếm trải trước phần nào thứ ánh sáng thiên đàng vậy.
Xin cho Ảnh niệm mở toang
những ước vọng c̣n ẩn dấu trong tâm hồn chúng ta hiện nay, để nhờ Ảnh
niệm chúng ta cùng được hoan hưởng t́nh thương của Chúa Giêsu, và xin
cho nước Cha mau trị đến, đây là ánh sáng Chúa Kitô, nào chúng ta hăy
đến hưởng kiến đời đời. Amen.
(Phỏng theo báo “The Divine
Mercy Time” năm 2005)
17/4/2009
Sóng Biển
|
|