| |

Ánh
Mắt Giêsu - Con Tim Maria
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
Chiều
Hướng của Sứ Điệp Ḥa B́nh 2005
Kể từ khi Đức Phaolô VI thiết lập Ngày
Thế Giới Ḥa B́nh vào Ngày Lễ Mẹ Thiên Chúa cũng là Ngày Đầu Năm Dương
Lịch, đến nay đă được 38 năm. Mỗi năm, tùy theo t́nh h́nh thế giới trong
năm ngay trước đó, vị Lănh Đạo tối cao của thế giới Kitô giáo nói chung
và của Giáo Hội Công giáo nói riêng, đều gửi cho thế giới một sứ điệp
thích thời, để kêu gọi nhân loại nói chung và các vị lănh đạo chính trị
cũng như tôn giáo nói riêng hăy dấn thân thực hiện công lư và ḥa b́nh.
Điển h́nh là sau biến cố khủng bố tấn công Hoa Kỳ ngày 11/9/2001 và sau
đó vào ngày Lễ Đức Mẹ Mân Côi 7/10/2001 Hoa Kỳ trả đũa tấn công khủng bố
ở A Phú Hăn, Sứ Điệp Ngày Ḥa B́nh Thế Giới lần thứ 35 1/1/2002 là “Ḥa
b́nh không thể thiếu công lư, công lư không thể thiếu thứ tha”, một
nguyên tắc ḥa b́nh cần phải được ư thức và tuân giữ bởi cả thành phần
khủng bố tấn công lẫn thành phần tấn công khủng bố.
Thế rồi, từ đó tới nay, t́nh h́nh thế
giới càng ngày càng trở nên căng thẳng và trầm trọng hơn, đặc biệt liên
quan đến các vụ khủng bố tự sát tấn công, nhất là ở Thánh Địa và ở Iraq
trong năm 2004, đó là chưa kể đến những vụ xung đột kịch liệt xẩy ra ở
Phi Châu, những t́nh h́nh khủng bố và xung đột đẫm máu, (như được chính
ĐTC kể đến trong Sứ Điệp Ḥa B́nh 2005 ở khoản số 4), mà thẩm quyền quốc
tế Liên Hiệp Quốc hiện nay hầu như bất lực không thể giải quyết nổi.
Phải chăng đó là lư do Sứ Điệp cho Ngày Ḥa B́nh Thế Giới 1/1/2005 mang
tựa đề: “Đừng để sự dữ chế ngự mà hăy chế ngự sự dữ bằng sự lành”.
Sự dữ, theo Sứ Điệp Ḥa B́nh 2005 của ĐTC
GPII th́ sự dữ đây, hiển nhiên nhất, trước hết là hiện tượng bạo lực
được thể hiện qua nạn khủng bố và xung đột, như được ĐTC GPII xác nhận
trong Sứ Điệp Ḥa B́nh 2005, ở khoản số 4 như sau:
• “Để đạt được sự thiện ḥa b́nh, cần
phải nh́n nhận một cách rơ ràng và ư thức rằng bạo lực là một sự dữ bất
khả chấp và không bao giờ nó có thể giải quyết được vấn đề. ‘Bạo lực là
một thứ dối trá điêu ngoa, v́ nó phản lại sự thật đức tin của chúng ta,
sự thật nhân loại của chúng ta. Bạo lực hủy hoại những ǵ nó cho rằng nó
bênh vực, như phẩm giá, sự sống, tự do của con người’ (John Paul II,
Homily at Drogheda, Ireland - 29 September 1979, 9: AAS 71 [1979],
1081)”.
Tuy nhiên, theo Thánh Âu Quốc Tinh chủ
trương về sự dữ nói chung, và về tự ái thái quá nói riêng trong cuốn
Thiên Đô (XIV:28), th́ tự bản chất sự dữ là hiện tượng thiếu hụt sự
thiện. Theo ư nghĩa về sự dữ được vị Đại Thánh Giáo Phụ Tiến Sĩ này chủ
trương như thế, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, trong Sứ Điệp Ḥa B́nh
2005, ở khoản số 2, đă định nghĩa về sự dữ như thế này:
• “Ở tầm mức sâu xa nhất của ḿnh, sự dữ
là việc loại bỏ một cách đáng tiếc những đ̣i hỏi của yêu thương Trái lại,
sự thiện luân lư xuất phát từ yêu thương, cho thấy ḿnh là yêu thương và
hướng về yêu thương”.
Tóm lại, theo Sứ Điệp Ḥa B́nh 2005 (SĐHB
2005) của ĐTC GPII th́ sự dữ đây là tất cả những ǵ phản lại với sự
thiện, với yêu thương, và cần phải được chế ngự hay thắng vượt bằng sự
thiện, bằng yêu thương mà thôi:
• “Không một con người nam hay nữ thiện
tâm nào có thể loại trừ cuộc chiến đấu chế ngự sự dữ bằng sự lành. Cuộc
chiến đấu này chỉ có thể chiến đấu một cách hiệu nghiệm với vũ khí yêu
thương mà thôi. Khi sự lành chế ngự sự dữ th́ t́nh yêu thắng thế và ở
đâu có yêu thương là ở đấy có ḥa b́nh” (SĐHB 2005: 12).
Theo tự nhiên, đúng hơn, theo luật mắt
đền mắt răng đền răng th́ khó ḷng mà có thể chấp nhận được nguyên tắc
luân lư này, chứ chưa nói đến vấn đề áp dụng nguyên tắc ấy. Bởi v́, theo
tâm lư, nhất là của thành phần nạn nhân, người ta thường nghĩ rằng, nếu
nhượng bộ th́ sự dữ sẽ càng ngày càng gia tăng, càng lên mặt, càng thừa
thắng xông lên. Bởi đó, cần phải ra tay sớm bao nhiêu có thể, mạnh bao
nhiêu có thể, thậm chí bất chấp thủ đoạn, dù dữ dội nhất và tàn bạo nhất,
hơn cả sự dữ gây sự để có thể và mới có thể ít là ngăn chặn nó, nếu chưa
thể hoàn toàn tiêu diệt nó. Trong Sứ Điệp Ḥa B́nh 2002 (SĐHB 2002), ĐTC
GPII đă công nhận là “Tha thứ… dầu sao… cũng là một sứ điệp nghịch
thường”, thế nhưng, ngài vẫn cương quyết xác tín nguyên tắc Ḥa B́nh
chân thực bất khả thiếu được ngài lấy làm đề tài cho Sứ Điệp Ḥa B́nh 35
này là “Ḥa b́nh không thể thiếu công lư, công lư không thể thiếu thứ
tha”:
• “Thật vậy, thứ tha bao giờ cũng bao gồm
một h́nh thức thua thiệt ngắn hạn để cho một lợi lộc dài hạn thật sự.
Bạo lực th́ hoàn toàn ngược lại; chọn làm một việc bề ngoài có lợi ngắn
hạn lại bao hàm cả một mất mát thực sự và vĩnh viễn. Thứ tha là việc xem
ra có vẻ hèn yếu, song nó lại đ̣i phải có một sức mạnh về tinh thần cao
cả cũng như phải có một tấm ḷng can đảm về luân lư, cả hai điều này cần
phải có trong việc thực hiện thứ tha cũng như trong việc chấp nhận được
tha thứ” (SĐHB 2002:10).
Cũng thế, trong Sứ Điệp Ḥa B́nh 2005,
ĐTC GPII vẫn tin tưởng kêu gọi loài người thực hiện một thái độ cao cả
anh hùng hầu như bất khả thực hiện, nhưng lại hoàn toàn xứng với thân
phận làm người của họ, đó là “Đừng để sự dữ chế ngự mà hăy chế ngự sự dữ
bằng sự lành”, ở khoản số 11 như sau:
• “Đối diện với nhiều t́nh trạng thể thảm
đang xẩy ra trên thế giới ấy, Kitô hữu khiêm tốn tin tưởng tuyên xưng
rằng chỉ có một ḿnh Thiên Chúa mới có thể giúp cho cá nhân con người
cũng như cho các dân tộc thắng vượt được sự dữ và chiếm hữu được sự lành.
Bằng cuộc tử nạn và phục sinh của ḿnh, Chúa Kitô đă cứu chuộc chúng ta
và đă chuộc lại chúng ta ‘bằng giá cao’ (1Cor 6:20, 7:23), chiếm lấy
phần rỗi cho tất cả mọi người. Với sự giúp đỡ của Người, hết mọi người
mới có thể thắng được sự dữ bằng sự lành…. Cho dù ‘mầu nhiệm lỗi lầm’
(2Thes 2:7) có hiện diện và năng động trên thế giới này, chúng ta cũng
không được quên rằng nhân loại được cứu chuộc có khả năng chống lại mầu
nhiệm tội lỗi. Mỗi một tín hữu, được dựng nên theo h́nh ảnh Thiên Chúa
và được Chúa Kitô cứu chuộc, ‘Đấng một cách nào đó liên kết ḿnh với mỗi
một con người’ (Second Vatican Ecumenical Council, Pastoral Constitution
Gaudium et Spes, 22), có thể cộng tác vào việc chiến thắng này của sự
thiện”.
Áp dụng Chiều Hướng Sứ Điệp Ḥa B́nh
2005
Không ai có thể chối căi được là càng
ngày t́nh h́nh thế giới càng trở nên bạo loạn hơn bao giờ hết. Chẳng
những về phương diện chính trị quân sự, mà c̣n cả phương diện luân lư xă
hội và tôn giáo nữa. Bạo lực (violence) ở đây không phải chỉ là những ǵ
trực tiếp liên quan đến vũ khí (arms), bom đạn giết người, mà c̣n liên
quan đến cả tính cách dữ tợn và thái độ hung bạo nữa (aggression), những
tính cách và thái độ phát xuất từ ḷng vị kỷ hẹp ḥi hơn là v́ yêu
thương chân thực. Chẳng hạn như hành động phá thai (abortion) hay triệt
sinh an tử (mercy killing) v.v., những hành động cũng có tính cách khủng
bố tấn công. Ngoài ra, những hành động khủng bố tấn công hung bạo này,
không phải chỉ xẩy ra nơi những người anh em mang danh “Hồi giáo Ả Rập”,
thậm chí c̣n xẩy ra nơi cả thành phần con cái của chính Giáo Hội Công
Giáo nữa, với những thứ khủng bố tấn công bằng ng̣i viết, lên án người
này người kia, đả phá vị này vị nọ, cho nhiều đấng bậc đồng đạo xuống
hỏa ngục, cho các vị giáo hoàng (Phaolô VI và Gioan Phaolô II) cũng như
cho chung giáo hội (Công Đồng Chung Vaticanô II) là sai lạc v.v.
Thật ra hiện tượng khủng bố tấn công đă
có ngay từ ban đầu, khi con người mới xuất hiện trên thế gian này. Cuộc
khủng bố tấn công đầu tiên do ma qủi thực hiện và hậu quả là loài người
đă bị tử thương (xem Khởi Nguyên đoạn 3). Cuộc khủng bố tấn công thứ hai
do chính loài người gây ra cho nhau, đó là người anh mang tên Cain v́
ghen hận đă ra tay sát hại đứa em Abel của ḿnh (xem Khởi Nguyên 4:1-8).
Nếu hiện tượng khủng bố tấn công ngày nay c̣n có một đặc tính tôn giáo
nữa, đó là nhân danh Thiên Chúa để sát hại, th́ hiện tượng này cũng đă
xẩy ra vào ngày thời của Chúa Giêsu, khi Hội Đồng Do Thái xé áo đ̣i giết
Người, sau khi vị Thượng Tế Caipha nhân danh Thiên Chúa để hỏi Người quả
thực có phải là Con Thiên Chúa hay chăng (xem Mathêu 26:57-68).
Những cuộc khủng bố tấn công có tính cách
tôn giáo trong nội bộ Giáo Hội Công Giáo cũng thế, thành phần tấn công
cũng cho rằng họ cần phải bênh vực Giáo Hội. Thật ra, là con cái, ai
cũng có phận sự, về phần tiêu cực, phải bênh vực Giáo Hội, và về phần
tích cực, phải xây dựng Giáo Hội. Tuy nhiên, nếu việc bênh vực hay xây
dựng Giáo Hội của ḿnh, thay v́ đạt được mục đích của nó lại quay ra làm
hại chính Giáo Hội th́, đúng như ĐTC GPII đă khẳng định, như đă được
trích dẫn trên đây:
• “Bạo lực là một sự dữ bất khả chấp và
không bao giờ nó có thể giải quyết được vấn đề. ‘Bạo lực là một thứ dối
trá điêu ngoa, v́ nó phản lại sự thật đức tin của chúng ta, sự thật nhân
loại của chúng ta. Bạo lực hủy hoại những ǵ nó cho rằng nó bênh vực,
như phẩm giá, sự sống, tự do của con người’”
Ở ngay khoản số 1 của Sứ Điệp Ḥa B́nh
2005, ngài đă nói ngay đến cái thất sách và bất lợi cùng tác hại của
thái độ bạo lực và hung bạo là những ǵ tiêu biểu và hiện thân của sự dữ
như sau:
• “Sự dữ không bao giờ bị chế ngự bởi sự
dữ; một khi thực hiện đường lối này th́ thay v́ thắng được sự dữ th́
người ta lại bị sự dữ đánh bại”.
Những quả quyết rất xác tín đầy thực tế
này đă hoàn toàn được ứng nghiệm nơi t́nh h́nh ở Thánh Địa và Iraq. Căn
cứ vào đó, chúng ta có thể nói một cách chắc chắn không sợ sai lầm rằng
không thể nào có ḥa b́nh ở Thánh Địa và Iraq nếu c̣n bạo lực, hay nếu
không có yêu thương! Cũng thế, thực tế c̣n cho chúng ta thấy những cuộc
khủng bố tấn công nhau bằng truyền thông, bằng phát thanh, bằng báo chí
v.v. là những ǵ chẳng những không giải quyết được vấn đề mà c̣n làm cho
vấn đề thêm trầm trọng đến nỗi không thể chữa trị được nữa.
Hy vọng những ai, đang vô t́nh, hay cố ư,
hoặc vào hùa, thực hiện những cuộc khủng bố tấn công anh chị em đồng
loại, đồng hương hay đồng đạo của ḿnh bằng bất cứ cách nào, cách riêng
bằng thứ vũ khí truyền thông, có thể cảm thấu được phần nào ư nghĩa sâu
xa của Sứ Điệp Ḥa B́nh 2005, một sứ điệp rất chân thực và trọn hảo để
có thể giải quyết được những ǵ đụng chạm về tiêu cực và xây dựng những
ǵ tích cực, đúng như ư muốn của Đấng Tối Cao, Đấng Toàn Hảo, Đấng “làm
cho mặt trời mọc lên cho kẻ cả dữ người lành cũng như làm cho mưa xuống
trên cả kẻ công chính lẫn người bất chính” (Mt 5:45).
Ngay sau cuộc khủng bố tấn công xẩy ra
giữa loài người với nhau, Thiên Chúa đă tỏ cho con người biết rằng việc
trả oán hay báo ứng thuộc về một ḿnh Ngài (x Rm 12:19), chứ không phải
ai khác, bằng không, những ai muốn thay Ngài tự động báo oán đối với kẻ
dữ, dù "kẻ dữ" ấy không phải là tác nhân gây ra sự dữ cho ḿnh, tức là
hễ thấy kẻ nào ác là ai cũng có quyền giết theo kiểu giang hồ của phim
Tầu, hay theo kiểu tự động nhào vô giải phóng Iraq khỏi nhà lănh tụ độc
tài Saddam Hussein đang có các thứ vũ khí đại công phá nguy hiểm trong
tay. Hậu quả của những ai đụng chạm tới "kẻ dữ", điển h́nh là Cain chẳng
hạn, th́ sẽ gặp quả báo gấp 7 lần: “Nếu ai sát hại Cain th́ Cain sẽ được
báo thù gấp 7 lần” (Gen 4:15).
Căn cứ vào mạc khải thần linh được tỏ ra
ở ngay đầu Đoạn 4 của Sách Khởi Nguyên này, Giáo Hội Công Giáo, qua Đức
Thánh Cha Gioan Phaolô II, đă mạnh mẽ phát động việc hủy bỏ án tử h́nh
ngay sau khi tung ra cuốn Giáo Lư Của Giáo Hội Công Giáo vào cuối năm
1992. Bởi v́, theo Giáo Hội, không ai có toàn quyền trên sự sống con
người, kể cả chính quyền. Nếu ai phạm tội cố sát, hay phạm tội thảm sát
như trường hợp của những tay khủng bố tấn công 911, cũng không một tối
cao pháp việc trần gian nào được quyền áp dụng án tử cho họ. Bằng không,
tính cách và mục đích của việc trừng phạt là để cải hóa con người sẽ mất
hết ư nghĩa, thay vào đó, là tính cách trả thù, hủy diệt, hoàn toàn phản
lại Mầu Nhiệm Vượt Qua cứu độ của Kitô giáo.
Chính Đavít, dù có thể ra tay hạ thủ vua
Saolê là kẻ thù của ḿnh, người muốn dùng vơ lực để thủ tiêu ḿnh nhiều
lần, Đavít vẫn không tự ư ra tay trả đũa khi nắm trong tay cơ hội ngàn
năm một thuở (x 1Sam 24 và 26). Thái độ Đavít không dám đụng đến vị được
Thiên Chúa xức dầu (dù vị này làm điều gian ác) như thế, trái lại, vẫn
giữ ḷng kính trọng như thế, mà Đavít đă "không để cho sự dữ chế ngự mà
chế ngự sự dữ bằng sự lành”, và quả thực đă làm cho vua Saolê lần đầu
hối lỗi (1Sam 24:18) và lần sau nhận lỗi (1Sam 26:21). Thái độ Đavít
không dám tự ḿnh trở thành đao thủ phủ hành quyết kẻ thù Saolê mặc
nhiên c̣n là thái độ tin tưởng vào sự hiện hữu của Thiên Chúa cũng như
vào sự thưởng phạt công minh của Ngài khi tới giờ của Ngài. Đúng thế, ác
quả ác báo, cuối cùng vua Saolê đă bị Chúa bỏ đến nỗi tuyệt vọng (x 1Sam
28) và bị tử trận mà chết (x 1Sam 31:3). Ngay trong phim kiếm hiệp của
Tầu cũng thế, thường vai chính rất ư là cao thượng, (đến nỗi tôi hay nói
nửa đùa nửa thật là xem phim kiếm hiệp Tầu giống như xem phim truyện các
thánh vậy), ở chỗ, bị đối phương âm mưu hăm hại đến thế nào đi nữa, bao
giờ cũng sẵn sàng thứ tha, và hầu như không tự động hay chủ ư trực tiếp
ra tay hạ sát kẻ thù, thành phần thường bị chết bởi những nguyên do
khác.
Những Kitô hữu nào động một tí là vạch
lỗi của anh em ḿnh ra trên báo chí hay qua phát thanh cần phải thắc mắc
là tại sao vị Sư Phụ duy nhất của ḿnh là Chúa Giêsu không công khai
điểm mặt chỉ tên tông đồ Giuđa trước mặt các môn đệ trong Bữa Tiệc Ly,
mà lại chỉ nói những lời và tỏ cử chỉ xa xa để đánh động chính đương sự,
hoàn toàn không để lộ cho một ai biết, dù là người môn đệ yêu dấu nhất
của Người (x Jn 13:21-30). Nếu quả thực họ cảm thấy rằng Chúa sai họ,
với vai tṛ là một ngôn sứ, đến để hạch tội hay hỏi tội một đương sự nào
đó có những hành vị cử chỉ chướng tai gai mắt, những tác hành gây ra
gương mù gương xấu, th́ một khi làm việc của Chúa và cho Chúa, tức một
khi nhân danh Thiên Chúa mà làm, chắc chắn người của Chúa như họ, một
con người đă suy nghĩ chín chắn và luôn gắn bó nguyện cầu với Chúa, sẽ
không bao giờ có những thái độ hống hách, hậm hực, dùng những lời lẽ
châm biếm, những từ ngữ khinh thường vô lễ bất lịch sự v.v. như thể họ
trọn lành không bao giờ lầm lỗi, không biết ǵ về cái xà trong mắt của
ḿnh cả (x Mt 7:5).
Trái lại, họ ư thức được rằng anh em của
họ đă phạm lỗi th́ họ càng không nên v́ tội của những người anh chị em
ấy mà tự ḿnh làm mất ḷng Chúa thêm. Thậm chí, sau khi đă suy nghĩ chín
chắn và cầu nguyện thiết tha trước khi thực hiện những ǵ tốt đẹp nhất
có thể theo nguyên tắc “chế ngự sự dữ bằng sự lành”, như thân t́nh gặp
gỡ riêng, điện thoại riêng, tŕnh bày riêng, viết thư riêng, lần đầu một
cách riêng tư và lần sau với một nhân chứng khác (x Mt 18:15-16), mà vẫn
không thấy công hiệu, không thấy nhúc nhích, th́ một con người môn đệ
đích thực của Chúa Kitô sẽ không đi đến chỗ tự động nhổ cỏ lùng cho đỡ
chướng tai gai mắt, trái lại, họ sẽ nhẫn nại tin tưởng vào sự quan pḥng
vô cùng khôn ngoan của Vị Chủ Ruộng toàn năng trong việc Ngài biết cách
giải quyết những vấn đề không thuộc quyền của họ khi đến thời điểm của
Ngài, để làm sao mang lại lợi ích nhất mà họ không biết (x Mt 13:24-30).
Chúng ta hăy nhớ rằng, để chế ngự sự dữ
là tội lỗi và sự chết nơi loài người do ma quỉ là tên sát nhân gây ra
ngay từ ban đầu (x Jn 8:44; Gen 3:4,13), một Đấng vô cùng khôn ngoan và
toàn năng như Thiên Chúa đă không sử dụng một con đường nào khác ngoài
thập giá, tức là Ngài đă phải trả bằng một giá cao (x 1Cor 6:20, 7:23),
ở chỗ chấp nhận hy sinh chính bản thân Ngài là Chúa Giêsu Kitô khi không
dung tha cho Con Một ḿnh một phú nạp Người v́ chúng ta (x Rm 8:32). Và
Con Người, với tư cách Thiên Sai, nhân danh Thiên Chúa mà đến, cũng đă
không đến để hủy diệt mà là để cứu vớt những ǵ đă hư trầm (x Lk
9:55,18:10), bằng cách chấp nhận trở thành tội lỗi (2Cor 5:21; Rm 8:3),
đă trở thành đồ bị nguyền rủa trên cây thập tự giá v́ loài người tội
nhân chúng ta (x Gal 3:13). Vậy để chế ngự sự dữ nơi anh em của chúng ta,
chúng ta đă trả một giá hy sinh bản thân ḿnh như thế nào, và việc chúng
ta làm có thực sự mang lại hay chắc chắn sẽ mang lại thiện hảo, mang lại
cứu độ hay chăng, hoặc là lại gây thêm sự dữ, tàn hại, khổ đau, gương mù
gương xấu, chia rẽ và hận thù!
Vậy th́ chẳng lẽ chúng ta đành nín
thinh để cho sự dữ lộng lành hay sao?
Chúng ta cũng nên nhớ rằng, Chúa Kitô
không phải là không thương Giáo Hội của Người. Thế nhưng, tại sao Người
lại không t́m cách hay ngăn ngừa Giáo Hội của Người nói chung và ở Hoa
Kỳ nói riêng tránh khỏi cảnh nhục nhă trước mặt thế giới, nhất là thành
phần các tôn giáo khác; trái lại, Người lại phũ phàng, từ đầu Tháng
2/2002 ở Tổng Giáo Phận Boston Massachusetts, để xẩy ra vụ linh mục lạm
dụng t́nh dục trẻ em đồng tính vị thành niên, một sự dữ đă chẳng những
gây khủng hoảng cho thế giá của hàng giáo phẩm Hoa Kỳ mà c̣n làm khánh
kiệt tài sản của một số giáo phận ở Mỹ nữa?
Thật là một sự dữ cả thể, xấu hổ cho một
đoàn thể đă từng mạnh mẽ chống lại những thứ vô luân về t́nh dục, như
đồng tính hôn nhân, mà nay chính các phần tử của ḿnh, dù là một thiểu
số, nhưng lại là một thiểu số thuộc thành phần cộng sự viên với hàng
giáo phẩm chăn dắt đoàn chiên Chúa, tác hành phản nghịch lại giáo huấn
của ḿnh! Nếu chúng ta là chi thể của Người c̣n biết xấu hổ về vụ này
th́ Chúa Kitô là Đầu (bao gồm cả bộ mặt) c̣n hổ ngươi và ô danh nhục nhă
tới đâu. Người quả thực đă bị chính con cái ḿnh, qua bàn tay quyền lực
của truyền thông xă hội, (như Dân của Người ngày xưa, qua bàn tay đế
quốc dân ngoại Rôma), đóng đanh một lần nữa trước mắt thế giới văn minh
hiện đại ngày nay. Tuy nhiên, dù có bị truyền thông đại chúng tân tiến
ngày nay châm biếm nhạo cười tấn công, Người vẫn chấp nhận cái ô nhục
khủng khiếp này v́ Giáo Hội của Người, vẫn nhất định không tự động xuống
khỏi thập giá, với mục đích duy nhất là "để họ được thánh hóa trong chân
lư" (Jn 17:19), một chân lư có quyền lực giải thoát con người khỏi sự dữ
(x Jn 8:32)!
Bởi thế, mỗi khi thấy một sự dữ xẩy ra
nơi anh em của chúng ta, nhất là nơi thành phần chúng ta thấy rằng không
nên làm thế hay không được làm thế bởi gây gương mù gương xấu, làm hại
đến đoàn thể và thanh danh cộng đồng, thành phần Kitô hữu chúng ta tự
nhiên (hay "v́ Chúa") cảm thấy bừng lên giận dữ, đối nội, muốn ra tay
nhổ ngay cỏ lùng (x Mt 13:28), và đối ngoại, muốn sai lửa trời xuống
thiêu hủy (x Lk 9:54) ngay "bọn" truyền thông có ít xít ra nhiều với
những lời lẽ trắng trợn xuyên tạc bôi nhọ cũng như "bọn" luật sư lợi
dụng nhào vô làm tiền. Nhưng chúng ta hăy ư tứ, dù có v́ Chúa mà giận
dữ và bênh vực Người, như trường hợp hai anh em tông đồ Giacôbê và Gioan
trước thái độ vô lễ của một làng Samaritanô không chịu tiếp đón Đấng
Thiên Sai Thày ḿnh (x Lk 9:51-56), chưa chắc thái độ của chúng ta đă
hợp với Người và tinh thần Phúc Âm của Người!
Chính Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ cũng đă
vấp phải trường hợp v́ Chúa, v́ Giáo Hội, tương tự như hai anh em tông
đồ Giacôbê và Gioan này. Ở chỗ, vào cuộc họp bán niên thường lệ của ḿnh
13-15/6/2002 tại Dallas, với số phiếu 239/13, Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ
đă đi đến quyết định "chế ngự sự dữ" tàn hại cả thanh danh lẫn tài sản
của Giáo Hội Hoa Kỳ này bằng một Bản Qui Chuẩn. Thế nhưng, Bản Qui Chuẩn
của cả một hồi đồng giám mục hùng mạnh nhất thế giới này, tiếc thay song
cũng may thay, đă được điều chỉnh cho hợp với Giáo Luật hơn, bởi một hội
đồng hỗn hợp 8 vị, 4 của Ṭa Thánh và 4 đại diện HĐGM Hoa Kỳ. Cuối cùng
bản Qui Chuẩn điều chỉnh này đă được HĐGMHK chấp thuận trong phiên họp
tháng 11 tại Washington DC ngày 13, và cũng đă được Ṭa Thánh chính thức
châu phê qua bức thư đề ngày Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm 8/12/2002 của ĐHY Re Bộ
Trưởng Thánh Bộ Giám Mục, và chính thức phổ biến bằng tiếng Latinh ngày
16/12/2002. Tuy nhiên, theo ư định của HĐGMHK, bản qui chuẩn này cần
phải tái xét sau hai năm thử nghiệm, do đó, việc Ṭa Thánh châu phê đây
cũng chỉ có hiệu lực trong ṿng 2 năm. Và ngày được HĐGMHK ấn định bắt
đầu thi hành bản Qui Chuẩn này là 1/3/2003.
Đó, cả một hội đồng giám mục thượng thặng
này trong vấn đề quyết định việc "chế ngự sữ dữ" mà c̣n bị sơ hở đến nỗi
cần phải được hoàn chỉnh lại như thế, th́ cá nhân chúng ta hay nhóm
truyền thông chúng ta có thể tự vỗ ngực cho rằng những ǵ ḿnh nghiên
cứu và tung ra là lành mạnh, chính xác và sinh ích lợi thực sự cho công
ích hay chăng?
Vậy th́ chẳng lẽ chúng ta đành nín thinh
để cho sự dữ lộng lành hay sao?
Thiên Chúa không cấm chúng ta chống lại
sự dữ, nhưng Người không cho phép chúng ta dùng gươm để bảo vệ Người,
như trường hợp tông đồ Phêrô trong Vườn Nhiệt khi thấy Người bị đám bộ
hạ của Hội Đồng Do Thái sai đến bắt Người (x Mt 26:52).
Thiên Chúa không cấm chúng ta chống lại
sự dữ, chống lại những hành động sai trái hay việc làm xấu xa, nhưng
Người không muốn chúng ta phạm đến con người gây ra sự dữ (x Mt
5:38-39).
Thiên Chúa thậm chí c̣n cấm chúng ta
không được chiều theo sự dữ, nhất là gương mù gương xấu của thành phần
dẫn dắt cộng đồng, nhưng Người vẫn muốn thành phần được dẫn dắt phải tôn
trọng các vị, bằng việc tuân nghe những lời các vị giảng dạy (x Mt
23:3).
Thiên Chúa không cấm chúng ta chống lại
sự dữ, như trường hợp Người đă chống lại các chước cám dỗ của ma quỉ
trong hoang địa (x Mt 4:1-11), thế nhưng Người không muốn chúng ta dùng
những lập luận vơ đoán thiển cận kèm theo những lời lẽ phát ngôn của
hạng người kém giáo dục (x Mt 5:22), mà bằng những lời lẽ khôn ngoan của
Lời Chúa.
Bởi thế, để xây dựng, để "chế ngự sự dữ
bằng sự lành", người viết mạo muội xin đề nghị:
Khi thấy một sự dữ nơi người anh chị em
của ḿnh, nhất là nơi một số vị lănh đạo nào đó, chúng ta hăy:
1. Hạ ḿnh xuống ngay lập tức, như
muốn cất đi cái xà trong con mắt của ḿnh (x Mt 7:2-5): "Lạy Chúa, không
có Chúa, một con người yếu đuối đầy tội lỗi như con c̣n có thể gây ra
nhiều điều xấu xa hơn thế nữa".
2. Cầu nguyện liền cho người anh chị
em ấy: "Lạy Chúa, chỉ có Chúa mới là Đấng thấu suốt mọi sự, xin Chúa hăy
cứu lấy người anh chị em của con đây 'cho khỏi sự dữ'".
3. Suy nghĩ xem làm cách nào tốt nhất
và hợp nhất để có thể "chế ngự sự dữ bằng sự lành " nơi người anh chị em
của chúng ta.
4. Nếu cần hăy áp dụng phương pháp sửa
lỗi như Chúa dạy (x Mt 18:15-17): đầu tiên giao tiếp tư riêng với người
anh chị em ấy (cũng là hành động để t́m hiểu cho rơ sự thật ra sao kẻo
chỉ nghe ngóng rồi đi đến chỗ thiển cận lên án), sau đó, nếu cần, cùng
với những nhân chứng khác (xem nhiều người có cùng nhận xét như ḿnh hay
chăng, pḥng hờ những thứ vơ đoán chủ quan), và sau hết, nếu không xong,
bất đắc dĩ chúng ta cũng phải tŕnh sự việc lên các vị thẩm quyền để xin
can thiệp và ngăn chặn kịp thời.
5. Nếu sau khi đă làm hết cách theo
đúng phương pháp khôn ngoan nhất được chính Chúa dạy như thế, mà sự dữ
vẫn tiếp tục xẩy ra như thường hay hơn thường, chúng ta hăy nhẫn nại,
đừng tự ư lập ṭa án quân sự trên mặt báo chí hay truyền thanh hoặc
truyền đơn, rồi tự động đóng vai tṛ làm thẩm phán chí công trong việc
muốn dứt điễm sự dữ bằng cách hành quyết đương sự, một hành động như thể
cho rằng "Ông Trời không có mắt", Chúa mà cũng chẳng làm ǵ được, nên họ
phải "thế thiên hành đạo". Trong trường hợp này, chính bản thân chúng ta
đă vô t́nh bị "sự dữ chế ngự", và rất cần phải được giải cứu "cho khỏi
sự dữ".
6. Trái lại, cái cứng ḷng của tác
nhân gây ra sự dữ và t́nh trạng tai hại tràn lan của sự dữ là dấu hiệu
cho chúng ta thấy cần chúng ta phải tin tưởng hy sinh nguyện cầu nhiều
hơn nữa, mạnh mẽ hơn nữa, cho người anh chị em đáng thương của chúng ta,
nhờ đó chúng ta mới có thể trừ được thứ sự dữ "dữ" như thần dữ này (x Mt
17:19-20; Mk 9:28-29); chắc chắn, với ḷng chúng ta tuyệt đối tin tưởng
vào quyền năng Phục Sinh vô địch của Chúa Kitô đă chiến thắng tội lỗi và
sự chết, chúng ta sẽ "chế ngự sự dữ bằng sự lành".
Thiên Chúa vô cùng khôn ngoan, Ngài muốn
bắn một phát súng trúng cả trăm con chim, chứ không phải bắn con nào
chết con đó. Ở chỗ, trước hết, Ngài muốn thánh hóa chính tâm hồn cảm
thấy buồn khổ trước sự dữ và t́m hết cách nhổ cỏ lùng, khi bắt họ phải
nhẫn nại chịu đựng trong yêu thương. Sau đó, khi thấy đă hội đủ những hy
sinh đền bù của họ, cũng như của những người khác, nhất là những khổ đau
nơi thành phần nạn nhân bị sự dữ này tác hại, Thiên Chúa sẽ làm cho
chính tác nhân gây ra sự dữ hồi tâm nghĩ lại.
Ôi Ơn Cứu Độ mầu nhiệm biết bao: "Thiên
Chúa đă dồn tất cả mọi người vào t́nh trạng bất tuân phục để Ngài có thể
tỏ t́nh thương đối với tất cả mọi người" (Rm 11:31)!
Ôi Mầu Nhiệm Cứu Độ cao cả biết mấy:
"Thẳm sâu biết bao tầm vóc siêu vời, khôn ngoan và thượng trí của Thiên
Chúa! Các phán quyết của Ngài thật là khôn thấu, đường lối của Ngài quá
ư khôn ḍ!" (Rm 11:33)
Tóm lại, trong vấn đề "chế ngự sự dữ" nơi
anh chị em của ḿnh, nếu chúng ta thấu hiểu được ư định và t́nh thương
của Thiên Chúa đối với con người như các thần trời của thành phần hèn
mọn nhất hằng chiêm ngắm dung nhan Thiên Chúa trên trời (x Mt 18:10),
chúng ta sẽ nh́n những người anh chị em gây ra sự dữ của chúng ta ấy,
không phải bằng tấm ḷng cao ngạo và con mắt khinh khi của người
Pharisiêu lên đền thờ cầu nguyện cùng một lúc với người thu thuế (x Lk
18:11), mà bằng ánh mắt nhân ái của Chúa Kitô như Người đă nh́n người
thanh niên giầu có tiếc của (x Mk 10:21), hay nh́n Phêrô sau khi vị tông
đồ này trắng trợn và phũ phàng chối bỏ Người (x Lk 22:61), cũng như bằng
tấm ḷng hiệp thông của Mẹ Maria, không phê b́nh trách móc những ǵ con
người sơ xuất và khiếm khuyết, trái lại, hết sức cảm thông và t́m mọi
cách để bù đắp những thiếu sót của con người, như Mẹ đă làm ở tiệc cưới
Cana (x Jn 2:3,5), cho Danh Cha cả sáng (x Jn 2:11).
|
|