| |

HỒNG ÂN VÀ
HUYỀN NHIỆM
GIFT AND MYSTERY
ĐGH Gioan Phaolô II - Hoàng
Quư chuyển ngữ.
II - QUYẾT
ĐỊNH VÀO CHỦNG VIỆN
Mùa thu năm 1942, tôi quyết định dứt khoát
vào chủng viện Cracow được điều hành một cách lén lút. Cha Bề Trên Jan
Piwowarczyk nhận tôi gia nhập. Công việc này phải được giữ thật bí mật,
ngay cả đối với các người thân nhất. Tôi bắt đầu theo học Phân khoa Thần
học thuộc đại học Jagellon, cũng được điều hành bí mật, trong lúc tôi
vẫn tiếp tục làm việc như một công nhân tại Solvay.
Trong thời kỳ bị chiếm đóng, Đức Tổng Giám mục thiết lập chủng viện bí
mật ngay tại chỗ ngài ở. Bất cứ lúc nào, với công việc này, các bề trên
và chủng sinh có thể bị chính quyền Đức Quốc Xă đàn áp nghiêm khắc. Tôi
bắt đầu cư ngụ ngay trong chủng viện bất thường này với vị Giáo chủ đáng
kính vào tháng 9 năm 1944 và tôi có thể ở đó với các đồng môn cho tới
ngày 18 tháng giêng năm 1945, ngày - đúng hơn là đêm - giải phóng. Thật
ra ngay đêm hôm đó Hồng Quân tiến vào vùng ngoại ô Cracow. Đoàn quân Đức
quốc rút lui đă phá nổ chiếc cầu Dedniki. Tôi c̣n nhớ một tiếng nổ kinh
thiên động địa: tiếng nổ mănh liệt đă làm bể tan tất cả các cửa sổ của
ṭa Giám mục. Lúc đó chúng tôi đang ở trong nhà nguyện tham dự nghi lễ
với Đức Tổng Giám mục. Ngày hôm sau chúng tôi ra tay gấp rút sửa chữa
các hư hại.
Nhưng bây giờ tôi cần trở lại những tháng dài trước lúc giải phóng này.
Như tôi đă nói, tôi sống với những người trẻ khác trong Toà Đức Tổng
Giám mục. Ngay từ lúc đầu ngài đă giới thiệu chúng tôi với một vị linh
mục trẻ làm linh hướng. Đó là cha Stanislaw Smolenski, một linh mục sống
nội tâm sâu sắc đă tốt nghiệp tiến sĩ tại Roma: ngày nay ngài là Giám
mục Phụ tá hưu trí của Cracow. Cha Smolenski nhận lănh công tác chuẩn bị
chu đáo cho chúng tôi lănh chức linh mục. Trước đây cha Kazimierz Klosak,
bề trên duy nhất của chúng tôi đă là trưởng tràng. Ngài đă theo học tại
Louvain và là giáo sư triết học; chúng tôi kính trọng và rất thán phục
ngài sống khắc kỷ và từ tâm. Ngài trực tiếp nhận trách nhiệm với Đức
Tổng Giám mục để điều hành chủng viện chui trực thuộc ngài. Sau mùa nghỉ
hè năm 1945, Cha Karol Kozlowski, trước đây đến từ Wadowice và đă là cha
linh hướng chủng viện trước chiến tranh, đă được mời thay thế cha Jan
Piwowarczyk làm giám đốc chủng viện, nơi đây ngài phục vụ hầu như suốt
cuộc đời.
Những năm được đào tạo tại chủng
viện qua đi như thế đó. Hai năm đầu tiên miệt mài học triết học. Tôi đă
tốt nghiệp trong bí mật, trong khi làm việc như một công nhân. Hai năm
sau, 1944 và 1945 tôi gia tăng nỗ lực và thời giờ tại Đại học Jagellon,
dầu cho chương tŕnh học c̣n rất khiếm khuyết trong năm đó theo sau
chiến tranh. Tuy nhiên, niên khoá 1945-1946 lại là một năm học b́nh
thường. Tại Phân khoa Thần học, tôi thật may mắn gặp được một số các
giáo sư thời danh, như cha Wladyslaw Wicher, giáo sư thần học luân lư và
cha Ignacy Rozycki, giáo sư thần học tín lư, người đă hướng dẫn tôi đi
vào khoa phương pháp khoa học trong thần học. Ngày nay nhớ lại, tôi vô
cùng biết ơn tất cả các vị bề trên, các cha linh hướng và các giáo sư đă
góp phần vào công cuộc đào tạo tôi tại chủng viện. Xin Thiên Chúa trả
công bội hậu cho những cố công và hy sinh của các ngài!
Vào đầu niên khóa thứ năm, Đức Tổng Giám mục đă quyết định tôi đi Roma
hoàn tất học tŕnh của tôi. Và nhờ vậy, tôi đă được thụ phong linh mục
sớm hơn các đồng bạn vào ngày mồng một tháng mười một, năm 1946. Dĩ
nhiên, vào năm đó, nhóm của tôi chưa được đông lắm: chúng tôi có tất cả
bẩy người. Ngày nay chỉ c̣n lại ba người c̣n sống. Nhóm ít người như thế
có nhiều điểm thuận lợi: chúng tôi có cơ hội quen biết nhau tường tận và
kết bạn với nhau thân t́nh. Đàng khác, nhờ vậy chúng tôi cũng sống thật
ân nghĩa với các bề trên và giáo sư, cả trong giai đoạn học hành lén lút
cũng như trong thời gian ngắn ngủi theo học chính thức tại Đại học.
NHỮNG NGÀY NGHỈ HÈ CỦA MỘT CHỦNG
SINH
Ngay từ giai đoạn đầu gia nhập chủng viện, tôi bắt đầu nghỉ hè theo một
cách thức mới. Đức Tổng Giám mục gửi tôi tới giáo xứ Raciborowice, tại
vùng ngoại ô Cracow. Tôi phải tri ân sâu xa linh mục chánh xứ Jozef
Jamroz và các linh mục phó xứ này đă trở thành những người bạn vững bền
với một chủng sinh chui c̣n non trẻ. Đặc biệt tôi nhớ đến linh mục
Franciszek Szymonek, sau này, trong thời kỳ kinh hoàng của Staline, tôi
đă bị buộc tội và xử án với mục đích đe dọa các chức sắc của Giáo hội
tại Cracow: ngài đă bị kết án tử h́nh. Nhưng thật may mắn, chỉ sau một
thời gian ngắn, ngài được hoăn thi hành bản án tử h́nh. Tôi cũng nhớ đến
Linh mục Adam Biela, người đă học trước tôi một vài năm trung học tại
Wadowice. Nhờ những linh mục trẻ trung này, tôi quen với nếp sống Kitô
hữu của toàn giáo xứ.
hẳng bao lâu sau đó, người ta thiết kế một quận hạt rộng lớn được gọi là
Nowa Huta trong vùng chung quanh làng Bienczyce, là một phần lănh địa
của giáo xứ Raciborowice. Tôi đă nghỉ hè nhiều ngày tại đây vào năm 1944
cũng như năm 1945, sau khi chiến tranh kết thúc. Tôi thường đi thăm
viếng nhà thờ cổ kính tại Raciborowice, có từ thời của Jan Dlugosz. Tôi
đă suy niệm nhiều giờ tại đây khi đi bách bộ trong nghĩa trang. Tôi đă
mang theo tới đây nhiều sách vở cần thiết cho công việc học hành: những
pho sách của Thánh Tôma với phần dẫn giải. Có thể nói được tôi đă học
thần học từ ”trung tâm” của một truyền thống thần học uyên bác. Lúc đó
tôi cũng bắt đầu viết luận án về Thánh Gioan Thánh Giá, và sau này tôi
c̣n tiếp tục dưới sự hướng dẫn của cha Ignacy Rozycki, giảng viên tại
Đại học Cracow, khi Đại học này được mở cửa lại. Về sau tôi đă hoàn
thành luận án này tại Đại học Angelicum, dưới sự khải đạo của cha
Garrigou Lagrange.
HỒNG Y ADAM STEFAN SAPIEHA
Một ảnh hưởng mănh liệt đă tác
động trong suốt giai đoạn tôi được đào tạo làm linh mục chính là h́nh
ảnh thời danh của Đức Tổng Giám mục Giáo chủ, đó là Đức Hồng Y tương lai
Adam Stefan Sapieha, tôi hằng ghi nhớ với tất cả thương mến và biết ơn.
Ảnh hưởng của ngài nơi chúng tôi được gia tăng nhiều nhất trong giai
đoạn chuyển tiếp trước khi chủng viện được mở cửa lại. Chúng tôi sống
tại nơi cư ngụ của ngài và được gặp mặt ngài hàng ngày. Đức Giáo chủ
Tổng Giám mục Cracow đă được phong chức hồng y liền ngay sau khi chiến
tranh kết kiễu, lúc đó ngài đă già cả rồi. Mọi người đều hân hoan chào
mừng việc tấn phong này như một sự đền đáp xứng đáng cho những công
trạng của một đại nhân suốt trong thời kỳ Đức Quốc xă chiếm đóng, đă
thành công nêu cao danh dự tổ quốc, biểu dương rơ rệt phẩm giá của ḿnh
trên hết tất cả. Tôi c̣n nhớ vào ngày của tháng Ba ấy, trong Mùa Chay,
khi Đức Tổng Giám mục trở về từ Roma với chiếc nón hồng y.
Các sinh viên đă nhấc bổng chiếc xe của ngài và khiêng đi xa một quăng
bằng đi tới Vương Cung Thánh Đường Đức Bà Mông Triệu tại Công trường Chợ.
Đó là cách thức các sinh viên bộc lộ ḷng ái quốc và mộ đạo được thôi
thúc nơi dân chúng, trước việc ngài được vinh thăng hồng y.
(c̣n tiếp)
|
|