| |

Làm Linh
Mục Sướng Hay Khổ
Nếu có ai hỏi: đâu là buồn
vui đời linh mục? Th́ trả lời thế nào cho phải? Nhóm cho rằng làm linh
mục “sướng” lắm, chỉ thấy màu hồng trong suốt cuộc đời. Đây nhá, kể một
vài cái sướng cho mọi người đọc chơi đỡ buồn.
Cái sướng thứ nhất là được
gọi bằng “cha”. Ôi chao! Mới hôm trước là “thầy” hôm sau lên cha. Hôm
trước c̣n có người xưng tôi với thầy, hôm sau “biến” thành con. Đă vậy,
sau lễ truyền chức, bao nhiêu người đứng xếp hàng xin ơn phép lành.
Trong số các người xin ơn phép lành này, thế nào chẳng có vài bà cụ xin
hôn tay cha để lấy “in-du” đời sau. Các bà cụ vẫn nổi tiếng khó tính v́
có mấy cậu con trai học giỏi, mấy cô con gái xinh, nhà lại khá giả. Làm
quen với các bà c̣n khó hơn làm quen với con cái của bà, vậy mà giờ đây,
ông cha mới, chẳng cần làm quen, làm lạ ǵ, được bà ấy năn nỉ xin hôn
tay. Mà hôn tay cũng không dễ đâu nhá. Phải xếp hàng theo thứ tự! Rơ khổ.
Hôn tay cũng phải xếp hàng.
Cái sướng thứ hai là được bài
hát nào đó ca tụng rằng “Chúa chọn con lên hàng khanh tướng”. Khanh
tướng tức là quan lớn. Một người làm quan cả họ được nhờ. Chẳng thế mà
các cha ngày xưa được gọi là “các cụ quan triều đó ư?” Không những cha
làm quan mà bố mẹ của cha cũng lên chức “ông bà cố”. Vài tháng trước, có
kẻ c̣n gọi xách mé là “bà Tư bán hàng xén” vậy mà khi có con “đỗ cụ” th́
đố “đứa nào” dám gọi như vậy.
Cái sướng thứ ba là “nghe tội
người khác”. Con người ai chẳng ṭ ṃ muốn biết người khác có giống ḿnh
không? Bây giờ bỗng dưng họ “thành khẩn khai báo” th́ có khác ǵ nắm
được cái tẩy của họ? Mà thành khẩn khai báo th́ c̣n gian lận, chứ đi
xưng tội phải thành thật 100% Chúa mới tha. Ông cha có thể không biết ǵ,
nhưng c̣n Chúa th́ sao? Bởi vậy cho nên mới có màn xưng tội mùa đại phúc,
nghĩa là mỗi năm ít nhất hai lần, Phục sinh và Giáng sinh, cha quản
nhiệm thế nào cũng cố gắng mời cho bằng được cha khách đến xứ ḿnh giúp
giải tội. Lạ một điều là xưng tội với cha nhà không thiêng, cho nên các
vị trong hội đồng mục vụ, tài chánh, ban chấp hành đoàn thể cứ thích
xưng tội với cha khách! Có cha kia kể chuyện một bà trùm đến xưng tội
với ngài. Bà trùm không chịu ngẩng đầu cao cho dễ nói, c̣n bịt mũi cho
khác giọng. Cha già bị điếc, nghe không rơ, cứ nhắc đi nhắc lại hai ba
lần rằng “bà ơi, bà nói to và rơ một chút, tôi chẳng nghe thấy ǵ”. Bà
lại càng lí nhí hơn. Nghe không rơ, cha hỏi:
-
Bà đánh ông nhà mấy lần?
- u, a...
Ngài nói to hơn:
- Bà đánh ông ấy mấy lần?
- u, a, u,..
Ngài quát lên:
- Ba lần hay năm lần? Đánh
ông ấy tới 7 lần cơ à? Sao nhiều thế?
Bể hết. Mấy người đứng sau cứ
bụm miệng mà cười. Có người cố gắng bịt hai tai mà vẫn nghe thật rơ.
Cái sướng thứ tư là ngồi chỗ
kính trọng và mọi người phải chờ cha đến rồi mới ăn uống hay khai mạc
phiên họp. Đây nhé, trông th́ thấy ngay. Vào những dịp lễ đông người,
như vọng Giáng sinh hay Phục sinh chẳng hạn, trong khi nhiều người đến
sớm kiếm chỗ ngồi, th́ cha cứ từ từ tiến lên ghế đă dành riêng của ḿnh,
chẳng phải tranh dành với ai mà cũng chẳng ai dám tranh dành với cha. Đố
ông nào bà nào lên ngồi “ghế của cha” hay là ngồi gần cha trên bàn thờ?
Có mời cũng chẳng dám. Rồi ḿnh đi lễ trễ mấy phút th́ sợ mất lễ, c̣n
cha “chẳng may” có trễ, mọi người đều phải chờ. Vị nào dám lên “làm lễ
thay cha”. Sướng quá rồi c̣n ǵ? Đấy là chưa kể đến các bữa tiệc phải
chờ cha ban phép lành mới ăn. “Ăn uống mà chưa được ban phép th́ khác ǵ
ăn kiểu ngoại đạo!”. Cha luôn được mời ngồi ở chỗ vinh dự nhất, bàn tiệc
thứ nhất Trông thật oai. Có món ǵ ngon trước tiên phải dọn lên bàn của
cha và các vị quan khách đặc biệt.
Cái sướng thứ năm là không bị
lo lay-off, nghĩa là thất nghiệp. Trong khi ngoài đời xuân thu tam tứ kỳ,
mỗi lần hăng thay đổi supervisor hoặc làm ăn lên xuống thất thường là
nhân viên lo són vó; c̣n các cha cứ yên trí làm việc, chẳng cần để ư đến
óp với mẩy. Hơn thế nữa, thiên hạ càng lo càng trở nên đạo đức, cần đến
cha nhiều hơn!
Cái sướng thứ sáu là cha “nói
một tiếng bằng chúng con nói mười tiếng”. Đúng vậy, trong nhà thờ, nếu
cha kêu gọi điều ǵ, xem ra toàn dân hưởng ứng dễ dàng. C̣n ḿnh có dài
cổ ra mời, may ra được bà vợ và đoàn con của ḿnh đáp ứng thôi. Bởi thế
cho nên người Mỹ mới có câu truyện hài hước:
Ba thằng nhăi con ngồi nói
chuyện với nhau, khen bố ḿnh giỏi. Thằng thứ nhất khoe: - Mọi người gọi
bố tao là giáo sư. Lương tháng của bố tao hơn ba ngàn. Tính ra mỗi giờ
dạy học của bố tao hơn 50$. Mai mốt tao giống bố tao. Học tṛ đến với bố
tao phải trả tiền đó mày, v́ bố tao dạy học dễ hiểu, nổi tiếng cả thành
phố.
Thằng thứ nh́ nổ: - Bố tao
tuyệt vời lắm. Bố tao là ca sĩ. Mỗi lần hát được trả 2000$ cho vài bài
nhạc. Chưa đến nửa tiếng, hai ngàn. Thiên hạ khoái bố tao lắm, vỗ tay
quá trời. Bố tao nổi tiếng cả tiểu bang.
Thằng thứ ba có vẻ khiêm tốn:
- Tao chẳng biết bố tao tài năng ra sao, nhưng mà ở trong nhà thờ, ông
ấy rút ra một tờ giấy, đọc cái ǵ ấy, chẳng biết có ai hiểu không, sau
đó 5, 6 người đứng lên cầm giỏ đi thu tiền mọi người. Bố tao chỉ lề rề
đọc chừng mười phút, chẳng ai cười, chẳng ai vỗ tay, vậy mà mỗi tuần thu
được hơn 10 ngàn đó mày.
Hai thằng kia tranh nhau hỏi:
- Thế bố mày làm nghề ǵ?
- Pastor (Mục sư chánh xứ).
Có khi thằng bé nói đúng. Bố
nó trong nhà thờ, “rút ra tờ giấy, đọc cái ǵ ấy, chẳng biết có ai hiểu
không?”. (Vậy mà sau đó vẫn có màn quyên tiền). Bởi thế cho nên, có bà
cố hồi xưa đến xin cha xứ cho con ḿnh đi tu:
- Thưa cha! Xin cha thương
nhận cho cháu nó vào nhà chung. Cháu nó khờ lắm cha ạ! Ở ngoài đời, chỉ
tổ bị vợ nó bắt nạt.
Cha nghe xong không biết là
bà cố tương lai này có chửi xéo ḿnh không?
Hóa ra tiêu chuẩn đầu tiên
theo Chúa là... khờ. Ở ngoài đời sẽ bị vợ bắt nạt, hay bon chen th́ cũng
chẳng nên tṛ trống ǵ! Mà cũng hay thật. Các cha xứ h́nh như có “hơi
khờ” một chút th́ cũng đỡ bị người khác ghét và ganh tị như các cha lanh
lợi!
Đúng vậy. Thầy nào hơi lanh
một chút thế nào cũng có ông hay bà phán: - Trông tươi tỉnh khôn ngoan
như vậy, chẳng biết tu suốt đời không?
Một cha trong ngày chịu chức,
nhận thiệp mừng trăm bạc kèm theo lời cầu nguyện viết nắn nót: “Con hằng
đêm cầu nguyện cho cha ơn bền đỗ”. Trời đất! Sợ sắp sa ngă th́ mới xin
cho bền đỗ khỏi lạc đường, chứ không có ǵ trục trặc th́ bền với đỗ cái
ǵ? Cha nghĩ thầm “may ḿnh biết rơ gia đ́nh này thật ḷng, chứ nếu
không th́ tưởng họ chửi xỏ ḿnh”.
Nếu tiếp tục kể về các cái
“sướng”như nói về thuốc thập toàn đại bổ th́ c̣n dài lắm, nhưng cuộc đời
làm ǵ luôn luôn được suôn sẻ như vậy. Nếu đi tu sướng thế th́ sao thiên
hạ không đi tu hết cho rồi? Lại cứ để mấy vị “khờ khờ” tiến chức là sao?
Thôi bây giờ bàn về cái khổ cho công bằng.
Cái khổ đầu tiên mà các cha
gặp là “muốn làm người b́nh thường mà không được.” Dĩ nhiên, được yêu
mến, kính trọng, được dành chỗ đặc biệt trong nhà thờ, nhà hàng th́ vui
đấy; nhưng nếu thử tưởng tượng một cô ca sĩ phải cười tươi đủ 8 tiếng
một ngày, 7 ngày một tuần, th́ thế nào cũng có lúc mong khép nụ cười lại
cho đỡ mỏi. Khổ nỗi thiên hạ không cho, cứ bắt phải… cười!!! Ngồi chỗ
dành riêng măi chẳng vui thú ǵ đâu. Ăn cũng giữ ư tứ, nói cũng cẩn
thận, ngồi cũng nghiêm trang. Hàng trăm con mắt nh́n vào ḿnh th́ c̣n
thích thú ǵ? Đấy là chưa kể đến các đám cưới, gia đ́nh cô dâu chú rể
quư mến cha quá, cho ngồi bàn đầu tiên ngay bên cạnh hệ thống âm thanh.
Nói chuyện cứ như quát. Lúc đi ra khỏi tiệm mới biết rằng ḿnh bị điếc
một bên tai v́ ban nhạc chơi quá tay. Giá mà ở nhà làm một bát cơm canh
th́ thật thú vị! Có cha than thở rằng bao giờ đi ăn tiệc cũng đói, về
nhà phải làm thêm tô ḿ. Lư do là v́ có lần nghe bà cụ kia than trong
ṭa giải tội “cha phó của con ăn uống cứ như người đời” thành ra “nhột”
không dám ăn nhiều trước công chúng nữa.
Cái khổ thứ hai là cái khổ
của “đời tôi cô đơn”. Chẳng phải là cô đơn thiếu đời sống gia đ́nh mà là
cô đơn không có bạn, không có người hiểu và thông cảm với ḿnh. Một vị
hồng y Việt nam đă nói rất chân t́nh: “Vào tiểu chủng viện, tôi mất một
số bạn cũ tiểu học. Rồi mỗi năm mất thêm một số bạn. Họ rời chủng viện,
ḿnh c̣n đi tu, đâu dám liên lạc. Lúc lên đại chủng viện, làm thầy, mất
thêm mớ nữa. Sau ngày chịu chức linh mục, số bạn mà ḿnh dám kể chuyện
tâm t́nh cho nhau nghe, chỉ c̣n trên đầu ngón tay. Đến lúc làm giám mục
th́ coi như chẳng c̣n ai, v́ chẳng ai muốn làm bạn với giám mục. Rồi khi
lên hồng y th́ coi như... hết đời. Hết bạn, hết bè, hết người nói
chuyện!
Có người thương cha quá bèn
nói “cha có Chúa Thánh thần ở cùng, nên chẳng cần quen biết với bạn bè
ngoài đời làm ǵ. Có buồn th́ cầu nguyện với Chúa là xong”. Nói như vậy
cũng chẳng khác ǵ nói “cha gần Chúa, cha sắp làm thánh rồi, đừng ăn
uống nữa!”. Giá được như thiên thần, không cần ăn uống, không biết hỉ,
nộ, ái, ố ǵ nữa th́ cũng tốt. Nhưng soi gương thấy ḿnh giống xác ướp
trong phim Ai cập quá, chẳng c̣n cảm xúc.
Có cha mỗi lần đi qua các bức
tượng đá nơi công viên lại mỉm cười, ngẫm nghĩ, ḿnh được kính trọng
giống như tượng đá. Nh́n xa th́ oai vệ, có ai biết rằng tượng phải làm
tượng cả ngày lẫn đêm, lúc nắng gắt cũng như mưa gió băo bùng. Có ai
muốn làm tượng đá cô đơn nơi công viên không nhỉ?
Cái khổ thứ ba là bị “quân
Giu-Dêu” nó chửi mà ḿnh lại không có quyền “chửi” lại chúng. Bá nhân,
bá tánh. Làm dâu trăm họ, có cách nào chiều được mọi người không? Dễ dăi
quá th́ sợ sai luật giáo hội, luật địa phận, các bề trên quở trách. Đúng
luật th́ bị lên án là “làm phách”. Giải thích cũng chẳng ai thèm nghe.
Đương nhiên sau khi phật ư, là có màn chê bai ngay. Nếu chỉ chê trách
hoặc kể sự việc cho chính xác th́ cũng được coi là công bằng, nhưng mà
chê bai th́ phải đi đôi với… nói xấu. Thế là các thói xấu của cha, những
việc xảy ra cách đây chừng vài chục năm, được kể hết. Người nghe, ai mất
công kiểm soát lại xem sự việc đó đúng hay sai? Có xảy ra thực như vậy
hay không? Thiên hạ dễ tin cái xấu hơn cái tốt, dễ nhớ điều sai của
người khác hơn cái phải của họ. Có đúng không?
Tương tự như cái khổ thứ ba
là cái khổ thứ tư. Bị thiên hạ vu vạ, cáo gian mà ḿnh không có quyền
t́m cách giải thích cho công khai. Một mặt th́ trên ṭa giảng, cha nói
về yêu thương, tha thứ, cầu nguyện cho kẻ thù, đến lúc có người vu khống
lại dăy nảy lên như đỉa phải vôi, thanh minh, thanh nga th́ c̣n rao
giảng Tin Mừng ǵ nữa? Rồi thiên hạ khoái nghe đồn. Một đồn mười, mười
đồn trăm. Không khác ǵ bị lựu đạn khói, chẳng thấy đường nào mà thoát.
Với các cha th́ mấy môn học
về tâm lư trong chủng viện, lúc đem ra ngoài áp dụng, trật đường ray
hết. Một vài cha cũng không biết ḿnh nên sống kiểu Âu Mỹ hay kiểu Việt
Nam. Có cha kể lại, khi thực tập lớp giải tội, người đóng vai hối nhân,
sau khi xưng tội, cảm xúc quá, chạy đến bên cha -khi đó làm thầy-, khóc
lóc thảm thiết, gục cả đầu vào đầu gối cha. Cha gạt sang bên tránh không
cho hối nhân chạm vào ḿnh. Cuối giờ có phần chấm điểm từ cha giáo và
các bạn. Mọi người cho thầy điểm giải tội th́ thuộc bài, nhưng về mục vụ
th́ suưt rớt. Lư do tạo cho hối nhân cảm tưởng họ là người tội lỗi, nhơ
bẩn, không ai cho chạm vào, nhất là khi họ vừa bày tỏ tội lỗi, ngay cả
những tội thầm kín nhất. Ghi nhớ bài học mục vụ này, lúc đến nhà xứ, gặp
người xin xưng tội, diện đối diện, thay v́ qua ṭa kín. Cảm phục ḷng
can đảm, sau khi giải tội xong, cha bèn đứng lên, giang tay “hug” b́nh
an hối nhân, sau đó quên bẵng. Ai dè, vài tháng sau có tiếng đồn rằng
“cha ấy giải tội cho tao xong, c̣n đứng lên ‘ôm’ tao nữa mày ạ!”. Trời
đất! Vậy có chết người không? Bây giờ làm sao đây? Không lẽ ông cha phải
đi nói cho người ta biết rằng “tôi chẳng thèm ‘ôm’ cô ta đâu?”
Đấy là chưa kể đến các việc
bàn hỏi, linh hướng liên quan đến bí tích giải tội hoặc thanh danh gia
đ́nh người khác, không được phép tiết lộ ra ngoài, đành phải im lặng,
ngậm đắng, nuốt cay. Có chị kia bị chồng bạc đăi quá, chịu không nổi,
chạy lên cha xin xưng tội và đồng thời vấn kế. Sau khi gặp vài lần, cha
đề nghị hai vợ chồng gặp counselor phần đời. Chỉ có chị vợ đi c̣n anh
chồng lần nào cũng bận. Bà vợ, với tâm t́nh phụ nữ Việt Nam, thỉnh
thoảng mang biếu cha ít thức ăn, xin lễ cầu nguyện cho gia đ́nh, như để
tạ ơn cha đă giúp cho gia đ́nh. Chẳng may, cuối cùng đôi đó tan vỡ. Ông
cha bị anh chồng vu cáo “có t́nh ư với vợ tôi v́ nhận quà của vợ tôi
thường xuyên”. Để chạy lỗi, anh chồng kiếm sang chuyện khác. Ông cha
lănh đủ. Nên làm sao đây? Không lẽ đi kể chuyện nhà người ta ra, vợ
chồng căi nhau, đánh nhau, tranh giành tiền bạc, chơi bời thế nào để
thanh minh cho ḿnh? Một lần bực quá định “nói tọac móng heo” th́ có
người khuyên: “Thôi cha ạ! Đi tu phải hy sinh chứ! Khi xưa Chúa bị đau
khổ trong vườn Giệt-si-ma-ni mà Ngài có than thở hay kể tội ai đâu?”
Nghe cũng hợp lư. Đi tu mà!
Nhưng “to be or not to be?”
Cái khổ thứ năm là dễ bị phân
tích theo tiêu chuẩn rất chủ quan. Không khác ǵ tại Hoa Kỳ, đảng Dân
chủ phân tích đảng Cộng ḥa. Dân ta th́ kính trọng cha, cụ đặc biệt
nhưng thích nghe chuyện xấu về cha, cụ cũng nhiều, nhất là những chuyện
liên quan đến tiền bạc và người khác phái. Đương nhiên đây là những vấn
đề Giáo hội dạy phải cẩn thận, thế nhưng h́nh như mọi h́nh ảnh đều được
phân tích do sự chủ quan “suy bụng ta ra bụng người”, cho nên thấy chỗ
nào cũng tội và cơn cám dỗ. Một ông cha ngoại quốc ôm chúc b́nh an th́
không sao. Một cha Việt Nam th́… có sao. Sợ cha “ḷng động ḷng lo” dễ
sa chước cám dỗ nhưng “không nói với cha, mà đi rỉ tai các người chung
quanh!”. Có người đeo kiếng râm màu đen, có người đeo kiếng màu hồng và
cũng theo màu đó mà phân tích cuộc đời ông cha. Người đeo kính màu hồng
nh́n cha như thánh sống. Kính trọng cha quá mức đến phát ngượng. Người
đeo kính màu đen lúc nào cũng chỉ thấy lỗi lầm chung quanh cha. Cho nên
nếu thấy cha vui vẻ, cười cợt với người khác phái th́ sợ cha dễ bị sa
ngă. Thấy có người đưa tiền xin lễ hoặc biếu xén rộng răi th́ nghĩ rằng
họ đang lợi dụng cha. Thấy cha thăm viếng thường xuyên một vài gia đ́nh
th́ lo cha sẽ bị ảnh hưởng của họ. Thế là các điều tiếng như: chỉ chơi
với nhà giầu, thân nhà cô A, cô B lắm, thích ăn ngon, mặc đẹp, đi xe
sang trọng, uống rượu một cây... Cha nào muốn sống thực với chính ḿnh
thấy khó quá. Có lẽ v́ vậy mà nhiều cha lựa chọn đi làm với người bản xứ
cho yên thân chăng?
Một vài người hiểu lầm hai
chữ phê b́nh và góp ư hoặc hiểu đúng nhưng muốn gộp hai điều làm một.
Thấy cha làm điều ǵ đó có vẻ “chướng mắt” cũng không dám nói, sợ mang
tiếng chống đối, hay phê b́nh. Ngược lại, có người th́ không góp ư bao
giờ nhưng chỉ chờ dịp phê b́nh? Một vài vị c̣n sưu tầm các biến cố -đa
số đều là biến cố qua cặp kính màu đen trong cuộc đời các cha để mai này
sẽ có dịp mang ra dùng!!! Làm việc tông đồ mà có FBI theo dơi th́ cũng
hơi buồn.
Có người nói, quan tâm đến
cha th́ mới đặt vấn đề với cha. Vậy th́ cha có bị cám dỗ không? Đến Chúa
c̣n bị th́ huống chi là ông cha. Ai mà chẳng bị. Nhưng có lẽ điều khác
biệt là tập quán chống lại cám dỗ của mỗi người khác nhau. Ngay từ hồi
nhỏ, khi mới đi tu, c̣n trong tiểu chủng viện, rồi lên đại chủng viện,
chịu chức, những người đi tu đă cố gắng luyện tập cho ḿnh thói quen
này. Cầu nguyện, hăm ḿnh, xét ḿnh hằng ngày, chịu các bí tích, xưng
tội thường xuyên, bàn hỏi với các linh hướng... là những phương cách hữu
hiệu nhất để mau giúp đạt được tập quán đó.
Giống như người văn ôn, vơ
luyện thường xuyên, th́ khi bị tấn công, dù bất ngờ, cũng trở tay mau
chóng hơn người ít luyện tập. Cho nên, cùng cái bắt tay, cùng một h́nh
ảnh nhưng người có tập quán chống lại cám dỗ, th́ sức cám dỗ sẽ nhẹ hơn
hoặc có khi chẳng là ǵ. Ngược lại, người quá bận rộn với các lo lắng
khác, không có thời giờ phát triển tập quán chống lại cám dỗ hoặc nói
cách khác đi, không phát triển tập quán mở cửa cho ân sủng, th́ cơn cám
dỗ đến thường xuyên và mạnh bạo hơn. Đấy là chưa kể đến người c̣n
“enjoy” chước cám dỗ th́ cơn cám dỗ càng dễ đến…
Vui buồn sướng khổ trong cuộc
đời đi tu th́ chẳng khác ǵ chuyện dài nhân dân tự vệ. Có lẽ cần nh́n
đến con số thống kê để biết đi tu “sướng nhiều hay khổ nhiều”.
Theo Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ
cho biết th́ năm 2004, số thỉnh sinh Việt Nam chịu chức linh mục lên đến
20% tổng số toàn quốc. Mọi năm chỉ có 9%. Nếu so với tỷ lệ người Công
giáo Việt Nam vào khoảng 400 ngàn trên 66 triệu người Công giáo Hoa Kỳ,
tức là chưa tới 0.65%, vậy mà số tân linh mục là 20%. Như thế chứng tỏ
rằng đi tu vẫn sướng, ít nhất là đi tu Việt Nam sướng hơn đi tu... Mỹ!
LM.
Anthony Đào Quang Chinh
|
|