Nương Thân Ẩn Náu NHƯ TRẺ NHỎ
Trong dụ ngôn "hai
người lên đền thờ cầu nguyện" (Luca 18:9-14), thành phần người lớn và "như
trẻ nhỏ" ở đây không hiện thực như ở ba trường hợp đă được bàn tới trong
ba chương trước. Tuy nhiên, chính v́ là dụ ngôn, mà ư nghĩa của nó có
một mục đích rơ ràng. Vậy nội dung của dụ ngôn này nói ǵ và ngụ ư dạy
điều ǵ?
Nội dung của dụ
ngôn này đă được xác định rơ ràng trong câu mở đầu:
"Người (Chúa Giêsu) nói dụ
ngôn này
với những người nghĩ là ḿnh
công chính
và coi kẻ khác không ra ǵ."
(Luca 18:9)
Mục đích của dụ
ngôn này là chính câu Chúa Giêsu kết luận dụ ngôn để tỏ rơ chủ ư của
Người:
"Ai nâng ḿnh lên sẽ bị hạ
bệ,
c̣n ai hạ ḿnh xuống sẽ
được nâng lên"
(Luca 18:14).
Đọc dụ ngôn này,
người ta thấy ngay hai h́nh ảnh tiêu biểu cho hai thành phần người lớn
và "như trẻ nhỏ". H́nh ảnh tiêu biểu cho thành phần người lớn chính là
người Pharisiêu, và h́nh ảnh tiêu biểu cho thành phần "như trẻ nhỏ"
chính là người thu thuế.
Thái
độ người lớn qua h́nh ảnh của người Pharisiêu, cũng như ngược lại, thái
độ "như trẻ nhỏ" qua h́nh ảnh của người thu thuế, đều được bộc lộ qua cử
chỉ cũng như lời nói của họ.
Thái độ người lớn
qua h́nh ảnh của người Pharisiêu cũng như thái độ "như trẻ nhỏ" qua h́nh
ảnh người thu thuế, được tỏ lộ qua hai cử chỉ ngược nhau sau đây:
"Người
Pharisiêu ngẩng đầu lên cầu nguyện như thế này..." (Luca 18:11)'
"C̣n người kia ở xa xa,
không dám ngước mắt lên trời, chỉ biết đấm ngực mà rằng..." (Luca 18:13)
Thái độ người
lớn qua h́nh ảnh của người Pharisiêu và thái độ "như con trẻ" qua h́nh
ảnh người thu thuế, c̣n được tỏ hiện qua lời nói của hai người dâng lên
Chúa như sau:
"Người Pharisiêu
...
cầu nguyện như thế
này:
'Tôi tạ ơn Ngài,
ôi Thiên Chúa,
v́ tôi không phải
như những người khác:
gian tham, bất
lương, ngoại t́nh,
hay ngay cả như
người thu thuế kia.
Tôi chay tịnh mỗi
tuần hai lần.
Tôi nộp thuế thập
phân
cho tất cả những ǵ
tôi sở hữu'"
(Luca 18:11-12).
"C̣n người thu thuế cứ đấm
ngực mà rằng: ' Ôi Thiên Chúa, xin thương xót đến tôi là kẻ tội lỗi!'"
(Luca 18:13)
Việc cầu nguyện
đối ngược nhau giữa hai h́nh ảnh tiêu biểu của dụ ngôn này đă được Chúa
Giêsu cho biết kết quả là:
"Người này (thu thuế) rời
đền thờ trở về nhà được nên công chính, c̣n người kia (Pharisiêu) th́
không" (Luca 18:14).
Phải, chính sự
kiện "được nên công chính" hay không ở dụ ngôn "hai người lên đền thờ
cầu nguyện" này là kết quả nói lên tinh thần sống đạo của mỗi h́nh ảnh
tiêu biểu cho cả thành phần người lớn cũng như thành phần "như trẻ nhỏ".
Tại sao người
Pharisiêu là h́nh ảnh tiêu biểu cho thành phần người lớn không "được nên
công chính" sau khi cầu nguyện, c̣n người thu thuế th́ lại được?
Sở dĩ người
Pharisiêu là h́nh ảnh tiêu biểu cho thành phần người lớn ở đây không "được
nên công chính" là v́ "nâng ḿnh lên".
Thế nhưng, người
Pharisiêu này, qua cử chỉ cũng như lời nói, đă nâng ḿnh lên ở chỗ nao?
Nếu không phải ở chỗ "tự cho ḿnh là người công chính".
Vậy, người
Pharisiêu này đă cho ḿnh là người công chính ở chỗ nào? Nếu không phải
ở chủ trương sai lầm, cho rằng tầm mức và thực tại nên công chính là do
ở việc con người tuân giữ lề luật, chứ không phải ở tại chính lề luật là
dấu chứng của Thánh Ư toàn chân-thiện-mỹ của Thiên Chúa, Đấng đă phán:
"Cac ngươi phải nên thánh,
v́ Ta là Chúa, Thiên Chúa của các ngươi là thánh" (Lêvi 20:26). "Ta là
Chúa, Đấng thánh hóa các ngươi, là thánh" (Lêvi 21:8)
Thánh tông đồ
dân ngoại, một người Pharisiêu nhiệt thành (xem Tông Đồ Công Vụ 23:6),
đă không ngần ngại sửa sai chủ trương này, khi viết:
"Không ai sẽ được nên công
chính trước Thiên Nhan nhờ việc tuân giữ lề luật" (Rôma 3:20)
Với chủ trương nên
công chính có tính cách nhân bản theo cá nhân chủ nghĩa, căn cứ vào việc
con người giữ lề luật như thế, mà, thay v́ "yêu thương làm hoàn tất lề
luật" (Rôma 13:10), th́, ngược lại, người pharisiêu đă "nâng ḿnh lên",
"coi thường người khac", thậm chí ngay cả trước mặt Thiên Chúa, khi
người đó dâng lời nguyện lên Ngài, kể công ḿnh đă giữ đúng lề luật, "không
giống như tên thu thuế kia".
Vẫn biết "được nên
công chính" không phải hệ tại nguyên việc con người giữ lề luật, thế
nhưng, nếu không giữ lề luật, th́ kể như đă phạm tội, v́ không vâng theo
ư muốn tối hảo của Thiên Chúa, Đấng muốn hướng dẫn và thánh hóa con
người bằng chính lề luật thánh của Ngài.
Biết được thân
phận tội lỗi của ḿnh, chẳng những không chịu giữ lề luật như người
Pharisiêu, như "ăn chay, nộp thuế" v.v., trái lại, c̣n có thể phạm cả
đến lề luật nữa là đang khac, như "gian tham, bất lương, ngoại t́nh",
người thu thuế chỉ biết đấm ngực ăn năn, không đổ lỗi cho một cái ǵ
khác, (như trường hợp hai nguyên tổ), mà chỉ xin Thiên Chúa "là Đấng tốt
lành đối với kẻ vô ơn và gian ác" (Luca 6:35) thông cảm xót thương lấy
ḿnh, hoàn toàn trông cậy vào sự cứu thoát và thánh hóa của Ngai mà thôi.
Tóm lại, qua dụ
ngôn "hai người lên đền thờ cầu nguyện",
"Trở nên như trẻ nhỏ" là
trở nên đáng thương trước mặt Chúa, bằng việc chân nhận t́nh trạng bất
toàn và bất lực của ḿnh, hoàn toàn tin cậy vào một ḿnh Thiên Chúa.
Thông Điệp
T́nh Yêu Nhân hậu
"Hoa tội lỗi cũng đẹp va
lam mê ḷng người,
nhưng tỏa ra một mùi nôn
mửa,
chỉ cac linh hồn có ân sủng
mới phân biệt được.
Hoa thanh thiện nở ra trong
linh hồn trung tín.
Cả tội nhân cũng ngửi thấy
hương thơm dịu của nó.....
Cac con hăy tranh xa cac
dịp tội,
Cha sẽ vui thích để cac con
nắm giữ được Cha.
Nhưng hăy đề pḥng!
Tội lỗi rất tinh tế,
đôi khi nó nau h́nh dưới
những dang vẻ vô tội.
Có những điều xem như vô
hại,
nhưng thực sự có thể đưa
tới tội nặng.
Hăy lấy t́nh yêu Thiên Chúa
lam can cân đo lường mọi
việc cac con lam.
Hăy nh́n va phân biệt
bằng con mất của Thiên Chúa
cac con.
Cac con sẽ nhận ra
sự gian tra chóng vanh biết
bao.
(14/4/1967)
Con hăy nhận rơ sự thấp hèn
của con, rồi con sẽ t́m ra khí giới để tiêu diệt nó, t́m ra cai thuẫn ma
mọi mũi tên của thù địch bắn vao đều bị gẫy nat:
Đó la sự khiêm nhu thanh
thiện, khí giới vạn năng của những người yếu đuối cũng như những người
hùng mạnh.Đó chính la ao ma Thiên Chúa của con đă mặc, va Ngai cũng muốn
đem mặc nó cho con. Hỡi con, hăy thực hanh những điều Cha dạy con, va
hăy tin tưởng rằng khiêm nhượng la con đường nên thanh. (29/6/1967)
Hỡi cac con,
Cha yêu thương cac con biết
bao,
Cha hằng theo đuổi cac con
bằng t́nh yêu, ma cac con th́ từ chối tùng phục luật yêu, cac con lạc
lơng trên những con đường ṃn, có những đống rac rưởi ngổn ngang ḱm hăm
cac con trong ảo ảnh thấp hèn, tức la những khoai lạc phù du, giả dối.
Linh hồn con người hướng về
tuyệt đối. Không có ǵ có thể lam nó hoan toan thỏa măn, v́ duy một ḿnh
Cha
có thể ban cho cac con hạnh
phúc ma cac con đang đi t́m với biết bao gay cấn vẫn không bao giờ đạt
tới.
Cac con hăy đến bên Cha ma
xin ơn tha thứ. Cha sẽ an ủi cac con. Cha sẽ đổi mới cac con. Trai tim
Cha
chờ đợi cac con va yêu
thương cac con, mặc dù cac con lỗi lầm va gian ac. Cac con la những con
nhỏ của Cha cac con ở trên trời. V́ tội lỗi của cac con đă không lam
Ngai vĩnh viễn ngoảnh mặt khỏi cac con. (22/8/1967)
Nếu con cảm thấy yếu đuối
va bất lực, ấy la v́ Cha đă mặc cho con đức khiêm hạ của một Thiên Chúa
bị hy sinh. Kẻ kiêu căng không quan tâm đến việc nhận biết ḿnh khốn nạn.
(18/12/1967)
Sự khốn khổ của con lôi kéo
ḷng thương xót của Cha, va lam cho ḷng thương xót đó tran đầy hân
hoan.Cac con nhỏ của Cha, cac con hăy trả lời cho Cha xem, nếu Cha không
có ǵ để tha thứ cho cac con, th́ ḷng thương xót của Cha dùng để lam ǵ?
Nếu phép công thẳng của Cha có lư do để tồn tại, th́ ḷng thương xót của
Cha lại cang có quyền tồn tại hơn đến đâu, bởi v́ ḷng thương xót nay
phat xuất từ t́nh yêu của Cha cho cac con. Một ḿnh Thiên Chúa tự hạ
xuống trước những đứa con tội lỗi khốn khổ của ḿnh, đến độ mở rộng đôi
tay đầy t́nh thương đón lấy chúng. Ḷng tha thứ va t́nh thương của Người
la một, va tội lỗi của cac con không lam Người măi măi cach xa cac con
đâu. Thật đang thương cho kẻ phạm tội song biết ăn năn, nhưng thật đang
sa hỏa ngục cho kẻ phạm tội ma không biết thống hối. (24/10/1969)
Vương quyền của Cha có thể
lam cac con sợ hăi. C̣n t́nh Cha th́ sao?
Đó la t́nh yêu
lôi cuốn cac linh hồn tới cùng Cha.
Đó la tiếng kêu
gọi cac con cai trung thanh.
Đó la tiếng
nhắc nhở cac con dại dột liều chết.
Đó la ơn tha
thứ va cũng la lời cảnh cao.
Đó la sự khiêm
tốn của Thiên Chúa đối diện với sự kiêu căng của con người.
Đó la bai học
của Chúa Kitô Vua dạy cho cac con nhỏ bất phục tùng va vô ư thức.
(1/7/1975)