Tin Tưởng Phó Thác NHƯ TRẺ NHỎ
Trong tŕnh thuật (xem
Luca 21:1-4) về việc Chúa Giêsu quan sát người ta "bỏ của dâng cúng
và o ḥm qũi" (Luca 21:1), cũng có hai thành phần: người lớn và "như
trẻ nhỏ". Tiêu biểu cho thành phần người lớn ở đây là "hạng người
giầu có" (Luca 21:1), và tiêu biểu cho thành phần "như trẻ nhỏ" ở
đây là "một bà góa nghèo" (Luca 21:2).
Trước mặt Thiên Chúa,
qua tác động "ngước mắt lên thấy" (Luca 21:1) của Chúa Giêsu bấy giờ,
của dâng cúng không quan trọng cho bằng chính tấm ḷng của con người,
và một trong những cách con người có thể bộc lộ tấm ḷng của ḿnh
đối với Đấng mà họ tin thờ là ở ngay chất lượng mà họ dâng cúng cho
Ngài.
Sau khi "ngước mắt lên
thấy hạng người giầu có bỏ phần dâng cúng của họ vào ḥm qũi, và
cũng thấy một bà góa nghèo bỏ vào hai cắc bạc", Chúa Giêsu đă cho
con người biết tâm tư của một vị Thiên Chúa, qua việc dâng cúng khác
biệt giữa "hạng người giầu có" và "bà góa nghèo" trong trường hợp
này như sau, khi Người tuyên phán:
"Ta bảo thật cho các
ngươi biết, người đàn bà góa nghèo khó này đă bỏ vào nhiều hơn tất
cả mọi người kia"
(Luca 21:3)
Bởi v́, đối
với "Đấng thấy được trong kín nhiệm... thấy điều không ai thấy" (Mathêu
6:4,6) và cũng là Đấng "cần ḷng thương hơn là lễ vật hy sinh" (Mathêu
9:13), th́ tinh thần của con người mới là điều chính yếu và mới là
điều quan trọng, chứ không phải là những ǵ có vẻ h́nh thức bề ngoài.
Trai lại, đối
con người vốn hướng ngoại, "phán đoán theo bề ngoài" (Gioan
7:24'8:15) và "thích khen ngợi lẫn nhau mà không t́m vinh quang nơi
Thiên Chúa" (Gioan 5:44), th́ h́nh thức mới là cái quan yếu.
Trong việc bỏ
phần dâng cúng của "hạng người giầu" vào ḥm qũi mà Chúa Giêsu "ngước
mắt lên thấy", phải công nhận là họ bỏ nhiều thật. V́ phần dâng cúng
của "hạng người giầu" ở đây xuất phát "từ sự dư thừa" của họ. Cho dù
phần dâng cúng của "hạng người giầu" phát xuất "từ
sự dư thừa", đối với họ
chẳng là bao nhiêu đi nữa, chắc chắn phần "dư thừa" của họ cũng gấp
trăm ngàn lần "hai đồng bạc cắc" của "bà góa nghèo".
Phần "bà góa
nghèo", nếu xấu hổ với thân phận nghèo hèn của ḿnh trước mặt "hạng
người giầu" dâng cúng nhiều hơn ḿnh gấp trăm ngàn lần như thế, với
tự ái của con người, dù là tự ai bần cùng, bà đă không chân thành bỏ
vào cùng một ḥm qũi cái chắc chắn sẽ làm cho bà càng bị "hạng người
giầu" đến dâng cúng với bà bấy giờ khinh bà hơn.
Ở đây, "bà góa
nghèo" đă hành động quả thật là đơn sơ hồn nhiên "như trẻ nhỏ", ở
chỗ, bà chẳng những không sợ xấu hổ với "hạng người giầu", mà c̣n
không biết tính toán hơn thiệt, lợi hại như thành phần người lớn,
thành phần hiện thân nơi "hạng người giầu" chỉ dám lấy phần dư thừa
của ḿnh mà dâng cúng, chứ không phải là tất cả những ǵ ḿnh có mà
cho như "bà góa nghèo".
Chính tính
cách không biết tính toán này đă làm cho tinh thần của "bà góa
nghèo" càng giống "như trẻ nhỏ" hơn nữa, ở tấm ḷng rất thảo và
quảng đại hết ḿnh của bà, đến nỗi, dù có đang phải chịu "sự túng
bấn" (Luca 21:4), chứ không được hưởng "sự dư thừa" như "hạng người
giầu", bà vẫn dám "cho cả cái mà bà không thể cho là từng đồng xu mà
bà phải dùng nó để mà sinh tồn." (Luca 21:4)
Phải, nếu
không có tấm ḷng quảng đại, "bà góa nghèo" đă không thể nào thực
hiện được một việc làm phi thường như vậy, một việc mà một con người
b́nh thường vốn "yêu sự sống ḿnh" (Gioan 12:25) không thể nào làm
được.
Thế nhưng, dầu
sao tấm ḷng quảng đại của "bà góa nghèo" chỉ là một động lực thúc
đẩy bà làm được một việc phi thường đó thôi. Chính ḷng quảng đại là
phẩm chất làm nên phẩm giá cao cả của bà (bề ngoài nghèo hèn) dù sao
tự nó vẫn cần một động lực thúc đẩy. Động lực này chính là Đức Tin
vào Đấng Tối Cao của bà, một "Đức Tin di chuyển núi non" (1Côrintô
13:2), một Đức Tin đánh động được cả ḷng Thiên Chúa.
Thử hỏi, nếu
"bà góa nghèo" không tin vào Đấng Tối Cao, ở chỗ coi Ngài cao cả
trên hết mọi sự, trọng hơn chính mạng sống của ḿnh, quan pḥng mọi
sự theo thượng trí vô cùng khôn ngoan và t́nh thương vô biên của
Ngài, th́ bà có dám dâng cúng tất cả những ǵ ḿnh có hay không?
"Ba góa nghèo"
dâng cúng vào ḥm qũi "hai đồng bạc cắc" này cũng tương tự như
trường hợp bà góa ở Zarephath xứ Sidon trong thời kỳ hạn hán (xem
quyển 1 Sach Cac Vua 17:7-16).
Theo tự nhiên,
không phải hai ba góa nghèo này không biết nghĩ đến ḿnh. Là người,
họ cũng nghĩ đến họ, nhưng, qua việc làm tỏ ra ḷng tin tưởng phi
thường của họ, chúng ta mới thấy ứng nghiệm hơn bao giờ hết lời
Thánh Kinh:
"Người ta sống không
nguyên bởi bánh,
song c̣n bởi mọi lời
phán ra từ miệng Thiên
Chúa"
(Mathêu 4:4).
Điển h́nh rơ
ràng hơn là trường hợp bà góa ở Sidon. Sau khi nghe thấy tiên tri
Elia ngỏ ư: "Làm ơn mang đến đây cho tôi một ly nhỏ đầy nước... Làm
ơn mang theo cả một chút bánh nữa" (1 Các Vua 17:10-11), bà liền cho
tiên tri biết một cách hết sức trịnh trọng "có Thiên Chúa hằng sống
chứng dám" (1 Cac Vua 17:12) hoàn cảnh thật là cùng quẫn của gia
đ́nh bà, đến nỗi phần sống cuối cùng bà hết sức tiết kiệm được cho
đến bấy giờ chỉ c̣n đủ cho hai mẹ con bà "ăn xong rồi chết" (1 Các
Vua 17:12). Thế mà, tin tưởng vào lời của tiên tri Elia: "Đừng
sợ... V́ Chúa là Thiên Chúa của Yến Duyên phán..." (1 Các Vua
17:14), "bà đă đi làm như lời Elia nói" (1 Cac Vua 17:15).
Tóm lại, qua
tŕnh thuật Phúc Âm về việc dâng cúng của "hạng người giầu" và của
"ba góa nghèo":
"Trở nên như trẻ nhỏ"
là trở nên bần cùng bằng cách hy sinh mọi sự không từ chối Chúa
điều ǵ.
Thông Điệp
T́nh Yêu Nhân Hậu
Bao nhiêu vinh quang
trên trần thế
không bù đắp được một
độ nhỏ
vinh quang trên trời.
Một bên la hư vô, chẳng
có ǵ hết.
Một bên la sự phong phú
cac ơn lanh tạo được
bởi một đời sống quảng
đại va cầu nguyện.
Một bên la an ủi khi
giap mặt với sự chết.
Một bên la thất vọng
không cùng
trước sự không thể
tranh được.
Va đó,
hỡi cac con đang thương
của Cha,
cac con cứ lựa chọn.
Hoặc sống dư dật trên
cơi đời nước mắt nay,
để rồi nghèo khổ đời
đời,
hoặc yêu mến Thiên Chúa
hằng sống ở đời nay
va rồi chiếm hữu Ngai
vinh hiển trên trời.
V́ Cha nói với cac con:
ai t́m th́ sẽ gặp,
va gặp được cai họ đă
t́m.
Lẽ nao cac con có thể
không hăng say
ước muốn ôm lấy mọi
thanh gia
để chắc chắn tới được
đích điểm
ma Cha hứa cho cac con,
nếu cac con trung thanh?
Biết được như thế rồi,
lẽ nao cac con lại có
thể
lưu luyến một cach
buông tuồng
những sự phù phiếm vô
ích,
những vật vô hồn,
chúng mơn trớn cai tinh
thần tư hữu của cac con?
Cha hỏi cac con:
sự sang trọng cac con
đang hưởng thụ đó có ích ǵ?
Nó có thể lam cho con
kiếm được một độ nhỏ
t́nh yêu Thiên Chúa
không?
Hay trai lại, nó lại
chẳng lam cho cac con
phải xa cai đích phải
đến ư?
Cha đă tạo dựng cac con
để hưởng những sự phù
phiếm hay sao?
Nếu cac con lạc xa cứu
canh cuộc đời theo Cha tạo dựng đến thế, th́ lam sao cac con có thể
tới gần Đấng một ngay kia sẽ phan xét cac con về ḷng yêu ghét của
cac con đối với Ngai, va về sự cac con khinh chê lời Ngai dạy? Cac
con hăy lắng nghe tiếng gọi đau thương của Thiên Chúa cac con. C̣n
kịp thời gị. Hăy đến với Cha! Hăy nh́n nhận Cha la Đấng duy nhất có
thể cứu rỗi cac con va ban cho cac con hạnh phúc cac con ước ao ma
không t́m được. Bên Cha mọi sự đều tốt đẹp, trong sạch va cao qúi.
Va Cha đă tạo dựng cac con theo h́nh ảnh Cha. Chính v́ thế ma cac
con chỉ có thể t́m thấy hạnh phúc trong Cha. (23/6/1967) Nay con,
gia trị của hanh động được đo lường theo ư hướng (24/6/1967) Sự phó
thac chân thanh không phải la một trạng thai hoan toan thụ động,
nhưng chính la một trạng thai chấp nhận (4/6/1968)
Hăy trông cậy nơi Cha.
Điều nay chính la qui
luật
mỗi hồn nhỏ phải tôn
trọng va thi hanh'
mỗi hồn nhỏ cũng phải
nhận lấy cai ach của
ḿnh'
cac con hăy tin chắc
ach ấy sẽ êm dịu
đối với những tâm hồn
quảng đại...
Phải sống va chiếu giăi
t́nh yêu.
Nhưng không một điều ǵ
thực hiện được
nếu không có những hy
sinh.
(5/12/1967)