| |

Thánh Thần Hiện Xuống:
Một Cuộc Tỏ Hiện Đầy Quyền Năng của Thiên Chúa
iến thức của chúng ta về
Chúa Thánh Thần được căn cứ vào những ǵ Chúa Giêsu nói cho chúng ta hay
về Ngài, nhất là khi Chúa Giêsu nói về việc Người ra đi của ḿnh và việc
Người trở về cùng Cha Người: “Khi nào Thày ra đi... Thánh Thần sẽ đến
cùng các con” (x Jn.16:7). Cuộc “ra đi” của Chúa Kitô vượt qua thập giá,
phục sinh và thăng thiên đạt tới tuyệt đỉnh của ḿnh nơi ngày Lễ Hiện
Xuống, tức là nơi việc Chúa Thánh Thần hiện xuống trên các tông đồ. Các
vị đă “đồng tâm nhất trí chuyên chú nguyện cầu” nơi nhà tiệc ly “cùng
với mẹ của Chúa Giêsu” (x.Acts 1:14) cũng như với nhóm người lập thành
nhân trung của Giáo Hội nguyên thủy.
Trong biến cố
này, Chúa Thánh Thần vẫn là một Thiên Chúa kín nhiệm (x.Is.45:15), và
Ngài cứ như thế qua trọn lịch sử của Giáo Hội cũng như của thế giới. Có
thể nói rằng Ngài ẩn ḿnh nơi bóng dáng của Chúa Kitô, Lời Thiên Chúa
Ngôi Con, Đấng cùng bản thể với Chúa Cha, Đấng “đă hóa thành nhục thể và
ở giữa chúng ta” (Jn.1:14) trong một dạng thức hữu h́nh.
Nơi mầu nhiệm
Nhập Thể, Chúa Thánh Thần đă không tỏ ḿnh ra một cách hữu h́nh - Ngài
vẫn là một Thiên Chúa ẩn thân - và Ngài đă bao phủ Mẹ Maria cách mầu
nhiệm. Thiên thần đă nói cùng Đức Trinh Nữ, người nữ được đặc tuyển cho
việc Thiên Chúa đến với con người là: “Thánh Thần sẽ đến trên trinh nữ
và quyền phép của Đấng Tối Cao sẽ bao phủ trinh nữ” (Lk.1:35).
Tương tự như
thế, vào ngày Lễ Hiện Xuống, Chúa Thánh Thần “bao phủ” Giáo Hội sơ sinh,
để, dưới ảnh hưởng của Ngài, Giáo Hội được ban quyền năng để “loan báo
những công việc quyền uy của Thiên Chúa” (x. Acts 2:11). Điều đă xẩy ra
nơi cung dạ Mẹ Maria trong mầu nhiệm Nhập Thể giờ đây càng được nên trọn.
Thần Linh tác hành như một vị “Thiên Chúa ẩn thân”, vô h́nh theo thân
phận của ḿnh.
Tuy nhiên, Ngày
Lễ Hiện Xuống cũng là một cuộc hiển linh, nói cách khác, là một cuộc tỏ
hiện thần linh đầy quyền năng. Cuộc tỏ hiện này hoàn tất cuộc tỏ hiện ở
núi Sinai, lúc mà dân Yến Duyên sau khi đă được Moisen lănh đạo giải
thoát cho khỏi cảnh làm tôi cho người Ai Cập. Theo truyền thống của dân
Do Thái th́ cuộc tỏ hiện ở núi Sinai đă xẩy ra 50 ngày sau biến cố Vượt
Qua trong cuộc Xuất Ai Cập, đó là Ngày Lễ Ngũ Tuần.
“Núi Sinai được
phủ khói, v́ Chúa ở trong lửa mà xuống trên nó; và khói của nó bốc lên
như khói của một ḷ đúc, toàn thể ngọn núi chuyển động mănh liệt”
(Ex.19:18). Sự siêu việt tuyệt đối của “Đấng hiện hữu” (x.Ex.3:14) bấy
giờ đă biểu lộ ra. Ở chân Núi Horeb, Moisen đă nghe thấy từ giữa bụi gai
cháy những lời: “Chớ đến gần; hăy cởi giầy ra, v́ nơi ngươi đang đứng là
thánh địa” (Ex.3:5). Giờ đây, tại chân Núi Sinai, Chúa cũng phán cùng
ông: “Hăy đi xuống cảnh giác dân chúng kẻo họ tranh nhau nh́n xem Chúa
mà phải chết” (Ex.19:21).
Cuộc hiển linh
của Ngày Lễ Ngũ Tuần là cuộc hiển linh cuối cùng trong các cuộc tỏ hiện
Thiên Chúa đă tuần tự tỏ ḿnh ra cho con người biết. Với cuộc tỏ hiện
này, việc tự mạc khải ḿnh ra của Thiên Chúa đă đạt đến tột đỉnh; nhờ
cuộc tỏ hiện này, Ngài muốn làm cho con người tin vào uy linh và sự siêu
việt của Ngài, cũng như vào sự hiện diện ḥa nhập của Đấng “Emmanuel”,
của một vị “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”.
Cuộc hiển linh
vào Ngày Lễ Hiện Xuống, cùng với Mẹ Maria, đă trực tiếp chạm đến toàn
thể Giáo Hộïi nơi những thành phần nồng cốt ban đầu của Giáo Hội, nhờ đó
làm hoàn tất cái tiến tŕnh kéo dài được bắt đầu dưới thời cựu ước. Nếu
phân tích những chi tiết của biến cố diễn ra tại nhà tiệc ly được sách
Tông Đồ Công Vụ (2:1-13) ghi nhận này, chúng ta thấy có những yếu tố
khác nhau gợi lại những cuộc hiển linh trước đó, nhất là cuộc hiển linh
ở núi Sinai, cuộc hiển linh mà thánh Luca dường như đă liên tưởng đến
khi tŕnh thuật lại cuộc hiện xuống của Chúa Thánh Thần. Theo thánh Luca
diễn tả th́ cuộc tỏ hiện ở nhà tiệc ly đă diễn ra bằng những thể thức
của một hiện tượng tương tự như những ǵ ở núi Sinai: “Đến ngày Lễ Ngũ
Tuần, khi mà các vị tất cả đang cùng nhau ở một nơi. Th́nh ĺnh một
tiếng phát ra từ trời như gió thổi mạnh, tràn vào đầy nhà nơi các vị
đang ở. Thế rồi có những lưỡi như lửa xuất hiện và tản ra đậu trên mỗi
một người trong các vị. Vậy các vị được đầy Thánh Linh và bắt đầu nói
tiếng lạ, như Thần Linh cho họ nói” (Acts 2:1-4).
Ba yếu tố đánh
dấu biến cố này là tiếng gió mạnh, những lưỡi như lửa, và đặc sủng nói
những ngôn ngữ khác nhau. Tất cả những yếu tố này đều có một giá trị
tiêu biểu phong phú cần phải lưu ư. Theo ư nghĩa của những sự kiện này,
người ta hiểu rơ hơn điều mà tác giả sách Tông Đồ Công Vụ nghĩ tưởng khi
viết rằng những người hiện diện ở nhà tiệc ly bấy giờ “được tràn đầy
Thánh Linh”.
“Một tiếng như
gió thổi mạnh”. Theo quan điểm ngôn ngữ học, ở đây có một sự liên hệ
giữa gió (hơi gió) và “thần trí”. Theo tiếng Do Thái, cũng như tiếng Hy
Lạp, “gió” đồng nghĩa với “thần trí”: “ruah - pneuma”. Chúng ta
đă đọc thấy trong sách Khởi Nguyên (1:2): “Thần trí (ruah) của
Thiên Chúa bấy giờ chuyển vận trên mặt của các gịng nước”, và trong
Phúc Aâm thánh Gioan: “Gió (pneuma) thổi đâu th́ thổi” (Jn.3:8).
Theo Thánh Kinh,
luồng gió mạnh “loan báo” sự hiện diện của Thiên Chúa. Nó là dấu hiệu
của một cuộc hiển linh. Chúng ta đă đọc thấy trong Quyển Samuen Thứ Hai:
“Ngài được thấy trên những cánh gió” (22:11). “Này, một cơn gió mạnh
thổi đến từ phía bắc, một đám mây lớn quang tỏa,
và một ngọn lửa liên tục
chớp chớp” là một cuộc tỏ hiện được diễn tả ngay đầu cuốn Sách Tiên Tri
Ezekien (1:4). Hơi gió là một biểu hiệu đặc biệt cho quyền lực thần linh
là quyền lực làm cho cuộc biến động trở thành nề nếp tạo dựng
(x.Gn.1:2). Nó c̣n là biểu hiệu cho tự do của Thần Linh: “Gió thổi đâu
th́ thổi, ông nghe được tiếng nó, song ông không biết nó từ đâu đến và
sẽ đi đâu” (Jn.3:8). “Một tiếng như gió thổi mạnh” là yếu tố thứ nhất
trong cuộc hiển linh của Ngày Lễ Ngũ Tuần, một cuộc tỏ hiện của quyền
năng thần linh tỏ tường trong Chúa Thánh Thần.
Yếu tố thứ hai
của biến cố Lễ Ngũ Tuần là lửa: “Có những lưỡi như lửa xuất hiện” (Acts
2:3). Lửa luôn luôn hiện diện trong các cuộc tỏ hiện của Thiên Chúa nơi
Cựu Ước. Chúng ta thấy điều này ở cuộc giao ước giữa Thiên Chúa và
Abraham (x.Gn.15:17); cũng thế, khi Thiên Chúa tự tỏ ḿnh cho Moisen
trong bụi cây cháy mà không bị thiêu rụi (x.Ex.3:2); rồi trong các cột
lửa dẫn dân Yến Duyên qua sa mạc ban đêm (x.Ex.13:21-22). Lửa đặc biệt
hiện diện nơi cuộc tỏ hiện của Thiên Chúa ở Núi Sinai (x.Ex.19:18), cũng
như ở những cuộc hiển linh được các tiên tri diễn tả (x.Is.4:5,64:1;
Dan.7:9 v.v.). Bởi thế, lửa là biểu hiệu cho sự hiện diện của Thiên
Chúa. Ở một vài nơi, Sách Thánh c̣n nói rằng “Thiên Chúa của chúng ta là
một ngọn lửa thiêu” (Heb.12:29; Dt.4:24,9:3). Nơi những lễ nghi toàn
thiêu, việc tiêu hủy của vật được hiến dâng không quan trọng bằng mùi
thơm ngọt ngào tượng trưng cho việc hiến dâng lễ vật lên Thiên Chúa,
trong khi đó, lửa, cũng được gọi là “thừa tác viên của Thiên Chúa”
(x.Ps.104:4), biểu hiệu cho việc thanh tẩy sạch tội lỗi của con người,
giống như bạc được nung và vàng được thử bằng lửa vậy (x.Zech.13:8-9).
Nơi cuộc hiển
linh ở Ngày Lễ Ngũ Tuần c̣n có một biểu hiệu là những lưỡi như lửa đậu
trên mỗi một người hiện diện tại nhà tiệc ly. Nếu lửa biểu hiệu cho sự
hiện diện của Thiên Chúa, th́ những lưỡi lửa phân tán và đậu trên đầu
của các vị như nói lên việc “ngự xuống” của Thánh Thần Thiên Chúa trên
thành phần hiện diện, hiến ban chính ḿnh cho từng người trong các vị để
sửa soạn các vị thực hiện sứ vụ của ḿnh.
Tặng ân của
Thần Linh, lửa của Thiên Chúa, mặc lấy một h́nh thể đặc biệt, đó là h́nh
thể của “lưỡi”. Ư nghĩa của nó được cắt nghĩa ngay sau đó khi tác giả
thêm: “Các vị bắt đầu nói tiếng lạ, như Thần Linh cho các vị nói” (Acts
2:4). Những lời nói phát xuất từ Thánh Linh mà ra th́ “như lửa”
(x.Jer.5:14,23:29). Chúng có một hiệu năng mà những lời nói thuần túy
loài người không có được. Nơi yếu tố thứ ba của cuộc Thiên Chúa tỏ hiện
trong Ngày Lễ Ngũ Tuần này, Thánh Thần Thiên Chúa, trong việc ban ḿnh
cho con người, đă làm phát sinh nơi họ một hiệu qủa vừa thực hữu vừa
biểu trưng. Nó thực hữu ở chỗ nó liên quan đến cơ năng phát ngôn là sở
hữu tự nhiên của con người. Tuy nhiên, nó cũng có tính cách biểu trưng
v́ những con người “từ Galilêa” này, trong khi nói tiếng của họ hay thổ
âm của họ, lại nói “bằng những ngôn ngữ khác”, làm cho đám tụ họp càng
đông th́ mỗi người đều “nghe thấy tiếng của ḿnh”, mặc dù bấy giờ có các
đại diện của nhiều dân khác nhau chứng dự (x.Acts 2:6).
Tính cách biểu
trưng của “việc nói nhiều ngôn ngữ” này rất là quan trọng. Theo Thánh
Kinh, t́nh trạng khác biệt nhau về ngôn ngữ là một dấu hiệu tăng thêm
các thứ dân và các nước, mà họ đă thực sự tản mác ra sau biến cố xây
tháp Babel (x.Gn.11:5-9). Bấy giờ một ngôn ngữ chung mọi người hiểu được
bị chia thành nhiều thứ ngôn từ khác nhau, do đó, gây ra t́nh trạng lầm
lẫn trong việc thấu hiểu nhau. Nay tính cách biểu trưng của tháp Babel
được thay thế bằng biểu trưng của một thứ ngôn ngữ của Ngày Lễ Ngũ Tuần,
một thứ ngôn ngữ ngược lại với t́nh trạng lầm lẫn trong ngôn từ. Người
ta có thể nói rằng nhiều thứ ngôn ngữ không hiểu được đă bị mất đi đặc
tính riêng của ḿnh, hay ít là, đă không c̣n là biểu hiệu cho sự chia rẽ
nữa. Chúng đă nhường bước cho công việc mới mẻ của Chúa Thánh Thần, Đấng
mà qua các tông đồ và Giáo Hội mang lại sự hiệp nhất linh thiêng cho các
dân nước khác ṇi giống, ngôn ngữ và văn hóa, theo ư niệm hiệp thông
trọn vẹn trong Thiên Chúa như Chúa Giêsu loan báo và nguyện cầu
(x.Jn.17:11,21-22).
Để kết luận
chúng ta hăy đọc lại những lời của Công Đồng Chung Vaticanô II qua
Hiến Chế về Mạc Khải Thần Linh: “Chúa Kitô đă thiết lập vương quốc
của Thiên Chúa trên trái đất, đă tỏ Cha của Người và chính Người ra bằng
việc làm cũng như bằng lời nói, và đă hoàn tất công cuộc của Người bằng
việc chết đi, phục sinh và thăng thiên vinh hiển của Người, cũng như
bằng việc sai đến Chúa Thánh Thần. Được treo lên khỏi mặt đất Người đă
kéo tất cả con người lên với Người (x.Jn.12:32), chỉ một ḿnh Người là
Đấng có những lời sự sống đời đời (x.Jn.6:68). Mầu nhiệm này đă không
được tỏ ra cho các thế hệ nào khác như bấy giờ đă được tỏ ra cho các
thánh tông đồ và tiên tri trong Chúa Thánh Thần (x.Eph.3:4-6), để các vị
có thể rao giảng Phúc Aâm, khơi lên ḷng tin nơi Chúa Giêsu là Đức Kitô
và là Chúa, và tụ họp họ lại thành Giáo Hội” (đoạn 17). Đây là một công
việc cao cả của Chúa Thánh Thần cũng như của Giáo Hội nơi cơi ḷng con
người và nơi lịch sử.
(Bài Giáo Lư thứ 8 của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, chia sẻ ngày Thứ
Tư, 12-7-1989,
trong loạt 80 bài về chủ
đề Chúa Thánh Thần)
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh,
BVL, chuyển dịch
|
|