| |

Thánh Thần Hiện Xuống:
Tặng Ân Được Thiên Chúa Thừa Nhận
húng ta đă phân tích những
yếu tố bề ngoài được Sách Tông Đồ Công Vụ ghi nhận về cuộc tỏ hiện thần
linh trong cuộc hiển linh của Ngày Lễ Ngũ Tuần ở Gialiêm, đó là, “tiếng
gió thổi mạnh”, “những lưỡi lửa” đậu trên những người tụ họp tại nhà
tiệc ly, và cuối cùng là hiện tượng tâm-ngôn làm cho các tông đồ được
các người nói “những ngôn ngữ khác” nghe hiểu. Chúng ta cũng thấy rằng,
trong số tất cả những tỏ hiện bề ngoài đó, yếu tố quan trọng và chính
yếu là việc biến đổi nội tâm nơi các tông đồ. Chính việc biến đổi này đă
nói lên sự hiện diện và tác động của Đấng An Uûi Thần Linh, Đấng đă đến
theo lời Chúa Kitô hứa với các tông đồ vào lúc Người trở về cùng Cha.
Việc hiện xuống
của Chúa Thánh Thần gắn liền với mầu nhiệm vượt qua, một mầu nhiệm được
hiệu thành nơi hiến tế cứu chuộc trên thập giá của Chúa Kitô cũng như
nơi cuộc phục sinh của Chúa Kitô, một cuộc phục sinh phát sinh sự sống
mới. Vào ngày Lễ Hiện Xuống, các tông đồ - qua công việc của Chúa Thánh
Thần - đă hoàn toàn được tham phần vào sự sống này, và nhờ đó, các vị
cảm thấy được đủ quyền năng cho việc minh chứng để làm sáng tỏ việc Chúa
phục sinh.
Vào ngày Lễ Ngũ
Tuần, Thánh Thần đă tỏ ḿnh ra như Đấng ban sự sống. Đây là điều chúng
ta tuyên xưng trong kinh tin kính khi chúng ta nhận Ngài là “Chúa, Đấng
ban sự sống”. Điều này làm hoàn tất công cuộc tự thông ḿnh ra của Thiên
Chúa, một công cuộc được bắt đầu khi Ngài hiến ḿnh cho con người, tạo
dựng họ theo h́nh ảnh và tương tự như Ngài. Tặng ân thần linh ban ḿnh
này - một tặng ân từ đầu đă làm nên mầu nhiệm tạo dựng con người và
nâng con người lên một phẩm vị siêu nhiên - sau khi tội lỗi xẩy ra được
dự phóng nơi lịch sử nhân loại như là một lời hứa cứu rỗi. Nó được hoàn
tất nơi mầu nhiệm cứu chuộc do Chúa Kitô, Thiên Chúa Làm Người, hiệu
thành qua hiến tế của Người. Liên kết với cuộc vượt qua của Chúa Kitô,
“việc ban ḿnh của Thiên Chúa” được hoàn tất trong biến cố Hiện Xuống.
Cuộc hiển linh ở Gialiêm biểu hiệu cho một khởi sự mới nơi việc tự ban
ḿnh của Thiên Chúa trong Thánh Linh. Các tông đồ và tất cả những người
hiện diện cùng với Mẹ Maria vào ngày đó ở nhà tiệc ly là thành phần đầu
tiên cảm nghiệm được việc tràn tuôn mới của sự sống thần linh này, một
sự sống mà - nơi các vị và qua các vị, cũng như nơi Giáo Hội và qua Giáo
Hội - đă được dành sẵn cho mọi người. Đó là một sự sống phổ quát như ơn
cứu độ phổ quát.
Việc khởi sự
của một sự sống mới có được là nhờ tặng ân thừa nhận thần linh. Tặng ân
này Chúa Kitô, bằng việc cứu chuộc của ḿnh, đă chiếm hữu cho tất cả
mọi người và Chúa Thánh Thần đă ban phát cho tất cả mọi người. Bằng ân
sủng, Thần Linh đă tái tạo, đúng hơn, tân tạo con người theo h́nh ảnh
của Con Một Cha. Nhờ thế, Lời nhập thể canh tân và làm cho bền vững
“tặng ân ban ḿnh” của Thiên Chúa, nơi việc hiến ban cho con người,
bằùng công cuộc cứu chuộc, “ơn được tham dự vào sự sống thần linh”, như
được đề cập đến trong Bức Thư Thứ Hai của Thánh Phêrô (x.2Pt.1:4). Trong
Bức Thư gửi cho giáo đoàn Rôma, Thánh Phaolô cũng nói đến Chúa Giêsu
Kitô “theo Thần Linh thánh thiện, được ấn định là Con Thiên Chúa bằng
quyền năng do việc Người phục sinh từ kẻ chết” (1:4).
Thế nên, hoa
trái của việc phục sinh, một thể hiện tầm mức trọn vẹn của quyền năng
Chúa Kitô, Con Thiên Chúa, như một tặng ân mới của việc thừa nhận thần
linh đă được thông chia cho tất cả những ai cởi mở cho tác động của Thần
Linh. Sau khi nói đến việc Lời nhập thể, trong đoạn mở đầu Phúc Aâm của
ḿnh, Thánh Gioan đă viết là “tất cả những ai tiếp nhận Người, tức những
ai tin vào danh Người, Người ban cho họ quyền trở nên con cái Thiên
Chúa” (1:12). Hai vị tông đồ Gioan và Phaolô đă hiểu được ư niệm của
việc thừa nhận thần linh, một thừa nhận thần linh Chúa Giêsu đă lập được
bởi Chúa Thánh Thần, như là một tặng ân của sự sống mới ban cho con
người.
Việc thừa nhận
này là một tặng ân từ Chúa Cha mà có, như chúng ta đă đọc thấy trong Bức
Thư Thứ Nhất của thánh Gioan: “Hăy nh́n xem Thiên Chúa đă yêu thương
chúng ta là dường nào, cho chúng ta được gọi là con cái của Thiên Chúa;
và chúng ta qủa là như vậy” (1Jn.3:1). Trong Bức Thư gửi cho giáo đoàn
Rôma, thánh Phaolô đă quảng diễn chân lư này theo ư nghĩa của dự định
đời đời nơi Thiên Chúa: “Với những ai Ngài biết trước th́ Ngài cũng tiền
định cho được nên giống h́nh ảnh Con Ngài, để Con làm trưởng tử của
nhiều anh em (8:29). Cũng thánh Phaolô, trong Bức thư gửi giáo đoàn
Eâphêsô, đă nói về thân phận làm con cái nhờ việc thừa nhận thần linh,
v́ Thiên Chúa đă tiền định cho chúng ta “được là những đứa con thừa nhận
nhờ Đức Giêsu Kitô” (1:5).
Hơn nữa, trong
Bức Thư gửi giáo đoàn Galata, thánh Phaolô c̣n nói về ư định đời đời của
Thiên Chúa đă được cưu mang trong nội tâm sự sống ba ngôi của Ngài. Ư
định đời đời này được hoàn thành trong sự “viên măn của thời gian”, bằng
việc Chúa Con đến nơi mầu nhiệm Nhập Thể để làm cho chúng ta nên những
đứa con thừa nhận của Ngài: “Thiên Chúa đă sai Con Ngài đến, được hạ
sinh bởi một người nữ... để chúng ta được thừa nhận làm con cái”
(Gal.4:4-5). Theo thánh Tông Đồ, sứ mệnh của Chúa Thánh Thần gắn liền
với “sứ mệnh” của Chúa Con trong công cuộc ba ngôi. Thánh Tông Đồ thêm:
“Và v́ chúng ta là con cái, Thiên Chúa đă sai Thần Linh của Con Ngài vào
trong ḷng chúng ta, để kêu lên ‘Abba, Lạy Cha’” (Gal.4:6).
Đến đây chúng
ta chạm đến đích điểm của mầu nhiệm được thể hiện nơi Ngày Lễ Ngũ Tuần:
Chúa Thánh Thần xuống “trong ḷng chúng ta” như Thần Linh của Con. Chính
v́ Ngài là Thần Linh của Con mà Ngài làm cho chúng ta cùng với Chúa Kitô
kêu lên Thiên Chúa: “Abba, Lạy Cha”.
Tiếng kêu này
nói lên sự thật là chúng ta chẳng những được gọi là con cái Thiên Chúa,
“mà chúng ta thực sự là thế”, như tông đồ Gioan đă nhấn mạnh trong Bức
Thư Thứ Nhất của ngài (3:1). Nhờ tặng ân này, chúng ta thực sự thông
phần với thân phận làm con xứng hợp với Con Thiên Chúa là Đức Giêsu Kitô.
Đây là một chân lư siêu nhiên về mối liên hệ của chúng ta với Đức Kitô,
một chân lư có thể nhận thức bởi những ai “nhận biết Cha” (x.1Jn.2:13)
mà thôi.
Việc nhận thức
chỉ có thể khả đạt nhờ Chúa Thánh Thần, qua chứng cớ Ngài tác động bên
trong tâm linh con người. Ở đó, Ngài hiện diện như nguyên lư của sự thật
và của sự sống. Thánh Tông Đồ Phaolô đă nói với chúng ta rằng: “Chính
Thần Linh làm chứng cho tâm linh của chúng ta, chúng ta là con cái Thiên
Chúa, và nếu chúng ta là con cái, th́ chúng ta cũng là những người được
thừa kế, những người thừa kế của Thiên Chúa cùng với Đức Kitô”
(Rm.8:16-17). “Anh em đă không lănh nhận một thần trí nô lệ để lại ch́m
ngập trong sợ hăi, song anh em đă lănh nhận thần trí con cái để chúng ta
nhờ đó kêu lên ‘Abba! Lạy Cha’” (Rm.8:15).
Thần Linh làm
phát sinh nơi con người h́nh ảnh của Chúa Con, nhờ đó, Ngài thiết lập
một mối liên hệ huynh đệ thân t́nh với Đức Kitô khiến chúng ta “cùng với
Người kêu lên: ‘Abba! Lạy Cha!’”. Bởi vậy vị Tông Đồ viết “tất cả những
ai được Thần Linh của Thiên Chúa dẫn dắt đều là con cái của Thiên Chúa”
(Rm.8:14). Như Thần Linh của Chúa Con, Chúa Thánh Thần “thở” vào ḷng
các tín hữu, để thiết lập nơi con người thân phận con cái thần linh theo
h́nh ảnh Đức Kitô và nên một với Đức Kitô. Chúa Thánh Thần khuôn đúc từ
bên trong tâm linh con người theo mẫu mực thần linh là Đức Kitô. Nhờ đó,
bởi Thần Linh, một Đức Kitô được biết đến nơi những trang Phúc Aâm đă
trở nên “đời sống của linh hồn”. Trong việc suy tưởng, yêu thương, phán
đoán, tác hành và ngay cả cảm xúc, con người được nên giống Đức Kitô và
trở nên “như Đức Kitô”.
Việc làm này
của Chúa Thánh Thần đă được khởi sự từ Ngày Lễ Hiện Xuống ở Gialiêm, một
biến cố là tột đỉnh của mầu nhiệm vượt qua. Từ đó trở đi, Chúa Kitô ở
với chúng ta và hoạt động trong chúng ta nhờ Chúa Thánh Thần, làm hiệu
thành ư định đời đời của Thiên Chúa, Đấng đă tiền định chúng ta “làm
những người con cái thừa nhận của Ngài nơi Chúa Giêsu Kitô” (Eph.1:5).
Vậy chúng ta đừng bao giờ thôi lập lại và suy niệm chân lư diệu vợi này
của đức tin chúng ta.
(Bài Giáo Lư thứ 10 của
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II chia sẻ ngày Thứ Tư, 26-7-1989,
trong loạt 80 bài về chủ
đề Chúa Thánh Thần)
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh,
BVL, chuyển dịch
|
|