| |

Tôi Tin Kính Chúa Thánh Thần
rong loạt bài suy niệm của
chúng ta về Kinh Tin Kính của Các Thánh Tông Đồ, đến đây, từ những tín
điều về Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa làm người v́ phần rỗi chúng ta,
chúng ta tiến sang phần tín điều về Chúa Thánh Thần mà đức tin của chúng
ta tuyên xưng. Chu kỳ Kitô học được tiếp nối bởi chu kỳ được gọi là
thánh linh học. Kinh Tin Kính của Các Thánh Tông Đồ đă diễn tả tín điều
này một cách gọn đủ bằng những lời này: “Tôi tin kính Chúa Thánh Thần”.
Kinh Tin Kính
của Công Đồng Chung Nicea và Contantinopoli khai triển tín điều này dài
hơn: “Tôi tin kính Chúa Thánh Thần là Chúa và là Đấng ban sự sống, Đấng
nhiệm xuất bởi Chúa Cha và Chúa Con. Ngài cùng được phụng thờ và tôn
vinh với Chúa Cha và Chúa Con. Ngài đă phán dạy qua các vị tiên tri”.
Kinh tin kính, một bản tuyên xưng đức tin được giáo hội h́nh thành, đưa
chúng ta trở về với các nguồn thánh kinh, nơi mà Chúa Thánh Thần được
tŕnh bày liên quan với mạc khải của Thiên Chúa Ba Ngôi. Thánh linh học
của Giáo Hội được dựa trên Sách Thánh, nhất là Tân Ước, mặc dầu Cựu Ước
có bao gồm Tân Ước cách nào đó.
Nguồn thứ nhất
chúng ta cần trở về là bài từ giă của Chúa Kitô nói với các môn đệ của
Người vào ngày trước cuộc khổ nạn và tử giá của Người trong Phúc Aâm
thánh Gioan. Chúa Giêsu nói về việc Chúa Thánh Thần đến liên quan tới
việc “ra đi” của Người, bằng việc loan báo Thần Linh đến (hay xuống)
trên các thánh tông đồ: “Thày bảo thật các con biết, Thày đi th́ có lợi
cho các con, v́ nếu Thày không đi, Đấng Dẫn Dụ sẽ không đến với các con;
song nếu Thày đi, Thày sẽ sai Ngài đến với các con” (Jn.16:7).
Nội dung của
đoạn văn này có vẻ mâu thuẫn. Chúa Giêsu, Đấng nhấn mạnh là “Thày bảo
thật cho các con biết”, cho rằng việc “ra đi” của Người (tức là cuộc tử
nạn và tử giá của Người) là một mối lợi: “có lợi cho các con...“. Tuy
nhiên, ngay sau đó Người đă giải nghĩa giá trị cái chết của Người ở chỗ
nào. Ở chỗ, chính nhờ cái chết cứu độ là điều kiện hoàn tất dự án cứu độ
của Thiên Chúa, một cái chết sẽ được tôn vinh bằng việc Chúa Thánh Thần
đến. Bởi thế, cái chết của Người chính là điều kiện cho tất cả những ǵ,
do việc Chúa Thánh Thần đến, gặt hái được cho các tông đồ cũng như cho
Giáo Hội sau này, nhờ đó, con người sẽ lănh nhận một sự sống mới bởi
tiếp nhận Thần Linh. Việc Thần Linh đến và tất cả những ǵ từ việc Ngài
đến mà có trên thế giới này đều là hoa trái cứu độ của Chúa Kitô.
Nếu việc ra đi
của Chúa Giêsu xẩy ra qua cái chết của Người trên thập giá th́ người ta
có thể hiểu được tại sao thánh kư Gioan đă thấy được nơi cái chết này
quyền năng và vinh hiển của đấng bị đóng đanh. Tuy nhiên, những lời của
Chúa Giêsu cũng ám chỉ cả việc lên cùng Cha là một cuộc vĩnh viễn ra đi
của Người nữa (x.Jn.16:10), như chúng ta đọc thấy trong sách Tông Đồ
Công Vụ: “Được tôn vinh bên hữu Thiên Chúa, trước hết Người lănh nhận từ
nơi Cha lời hứa ban Chúa Thánh Thần” (2:33).
Việc Chúa Thánh
Thần hiện xuống đă xẩy ra sau khi Chúa Giêsu thăng thiên. Chính vào lúc
bấy giờ cuộc tử nạn và cái chết cứu độ của Người mới sinh hoa kết trái
trọn vẹn. Chúa Giêsu Kitô là Con Người, vào lúc tột đỉnh sứ vụ thiên sai
của ḿnh, đă nhận lănh đầy Thánh Thần từ Chúa Cha, ở một mức độ Thần
Linh này được tràn ban cho các tông đồ cũng như cho Giáo Hội qua mọi thế
hệ. Chúa Giêsu đă nói trước: “Khi được treo lên khỏi mặt đất, Tôi sẽ kéo
mọi người lên cùng Tôi” (Jn.12:32). Điều này minh xác tính cách phổ quát
của ơn cứu độ, cả về ư nghĩa vươn dài của ơn cứu độ dành cho tất cả nhân
loại, lẫn ư nghĩa bao hàm tất cả ân sủng được hiến ban cho thành phần
được cứu rỗi. Tuy nhiên, ơn cứu độ phổ quát này phải được hoàn thành bởi
Chúa Thánh Thần.
Chúa Thánh Thần
là Đấng đến như kết qủa của việc Chúa Kitô ra đi và bởi việc Chúa Kitô
ra đi. Những lời của thánh Gioan đoạn 16 câu 7 đă nói lên mối liên hệ có
căn cơ này. Thần Linh được sai đến bởi việc Chúa Kitô hiệu thành ơn cứu
chuộc: “Nếu Thày đi, Thày sẽ sai Ngài đến với các con” (x. Thông Điệp
Dominum et Vivificantem về Chúa Thánh Thần cũng của Đức Thánh Cha, đoạn
8). Thật thế, “theo dự án thần linh, ‘việc ra đi’ của Chúa Kitô phải là
một điều kiện không thể châm chước cho ‘việc sai đến’ và hiện đến của
Chúa Thánh Thần, song những lời này cũng có ư nói rằng cái mà giờ đây
bắt đầu là việc tự hiến ban một ơn cứu độ mới của Thiên Chúa trong Thánh
Thần” (cùng nguồn trích dẫn trên, đoạn 11).
Qua việc ḿnh
bị “treo lên” trên thập giá, Chúa Giêsu Kitô sẽ “kéo mọi người lên cùng
Người” (x.Jn.12:32). Theo ư nghĩa của những lời Chúa Giêsu nói trong Bữa
Tiệc Ly này, chúng ta hiểu rằng việc “lôi kéo” này được đạt thành nhờ
Chúa Kitô vinh hiển bằng việc Người sai Chúa Thánh Linh đến. Chính v́ lư
do này mà Người phải ra đi. Mầu nhiệm Nhập Thể đạt được hiệu qủa cứu độ
của ḿnh nhờ Chúa Thánh Thần. Bằng việc ra đi khỏi thế gian này, Chúa
Kitô chẳng những bỏ lại sứ điệp cứu độ của ḿnh, mà c̣n ban tặng Chúa
Thánh Thần nữa, và như thế là công hiệu của sứ điệp và của ơn cứu độ
được gắn liền với nhau trong tất cả tầm vóc viên trọn của ḿnh.
Như được Chúa
Giêsu đặc biệt nói đến trong bài Người từ biệt các tông đồ ở nhà tiệc ly,
Chúa Thánh Thần hiển nhiên là một Ngôi Vị khác hẳn với chính Người:
“Thày sẽ xin Cha và Ngài sẽ ban cho các con một Đấng Dẫn Dụ khác”
(Jn.14:6). “Thế nhưng, Đấng Dẫn Dụ là Thánh Thần, Đấng mà Cha nhân danh
Thày sai đến sẽ dạy các con mọi sự và sẽ làm cho các con nhớ lại tất cả
những ǵ Thày đă nói với các con” (Jn.14:26). Khi nói về Chúa Thánh Thần,
Chúa Giêsu thường dùng đại danh từ riêng “Ngài”. “Ngài sẽ làm
chứng cho Thày” (Jn.15:26). “Ngài sẽ làm cho thế gian nhận ra tội
lỗi” (Jn.16:8). “Khi Thần Chân Lư đến, Ngài sẽ hướng dẫn các con
vào tất cả sự thật” (Jn.16:13). “Ngài sẽ tôn vinh Thày”
(Jn.16:14). Từ những đoạn văn này, Chúa Thánh Thần rơ ràng là một Ngôi
Vị, chứ không phải chỉ là một quyền lực tự nhiên phát xuất từ Chúa Kitô
(như nơi Phúc Aâm thánh Luca đoạn 6 câu 19: “Quyền năng phát ra từ Người...”).
Là một Ngôi Vị, Chúa Thánh Thần có hoạt động riêng theo tính cách cá
biệt của ḿnh. Khi nói về Chúa Thánh Thần, Chúa Giêsu nói với các tông
đồ rằng: “Các con biết Ngài, v́ Ngài ở với các con và sẽ ở trong các
con” (Jn.14:17). “Ngài sẽ dạy các con mọi sự, và sẽ làm cho các con nhớ
lại tất cả những ǵ Thày đă nói với các con” (Jn.14:26). “Ngài sẽ làm
chứng cho Thày” (Jn.15:26). “Ngài sẽ dẫn các con vào tất cả sự thật.
Ngài sẽ nói những ǵ Ngài nghe” (Jn.16:13). Ngài “sẽ tôn vinh” Chúa Kitô
(x.Jn.16:14) và “Ngài sẽ làm cho thế giới nhận thức tội lỗi” Jn.16:8).
Phần ḿnh, thánh Tông Đồ Phaolô cho biết là Thần Linh “kêu lên trong tâm
can của chúng ta” (Gal.4:6), “Ngài phân phối” các tặng ân của Ngài “cho
mỗi một người như Ngài muốn” (1Cor.12:11), “Ngài chuyển cầu cho tất cả
các thánh” (Rm.8:27).
Như thế, Thánh
Thần, theo mạc khải của Chúa Giêsu, là một cá thể (Ngôi Ba trong Ba Ngôi)
với sinh hoạt riêng của Ngài. Tuy nhiên, cũng trong cùng bài từ biệt này,
Chúa Giêsu đă tỏ cho thấy những liên hệ nối kết ngôi vị của Chúa Thánh
Thần với Chúa Cha và Chúa Con. Người loan báo việc Chúa Thánh Thần hiện
xuống như một mạc khải cuối cùng về Thiên Chúa là Thiên Chúa Ba Ngôi Tam
Vị.
Chúa Giêsu đă
nói với các tông đồ: “Thày sẽ cầu xin Cha và Ngài sẽ ban cho các con một
Đấng Dẫn Dụ khác” (Jn.14:6), “Thần Chân Lư nhiệm xuất từ Cha”
(Jn.15:26), “Đấng Cha sẽ sai đến nhân danh Thày” (Jn.14:26). Thế nên,
Chúa Thánh Thần là một Ngôi Vị khác hẳn với Chúa Cha và Chúa Con, đồng
thời lại hiệp nhất thân mật với Chúa Cha và Chúa Con. “Ngài nhiệm xuất”
từ Chúa Cha, Chúa Cha “sai” Ngài đến nhân danh Chúa Con, một việc, xét
về ơn cứu chuộc, được hiệu thành bởi Chúa Con tự hiến ḿnh trên thập giá.
Bởi thế, Chúa Giêsu phán: “Nếu Thày đi, Thày sẽ sai Ngài đến với các
con” (Jn.16:7). “Thần Chân Lư nhiệm xuất từ Cha” được Chúa Kitô loan báo
như một Đấng Dẫn Dụ, Đấng “Thày sẽ từ Cha sai đến cùng các con”
(Jn.15:26).
Bản văn của
thánh Gioan kể lại bài diễn từ của Chúa Giêsu nơi nhà tiệc ly chứa đựng
mạc khải tỏ ra tác động cứu độ của Thiên Chúa như là một Thiên Chúa Ba
Ngôi. Tôi đă viết trong thông điệp Dominum et Vivificantem: “Chúa
Thánh Thần, đồng bản thể với Chúa Cha và Chúa Con theo thần tính, là
t́nh yêu và là tặng ân tự tại (uncreated gift) mà từ đó, như từ một
nguồn mạch, mới có tất cả mọi ban phát tặng ân liên quan đến các thụ tạo
(created gifts): như tặng ân ban cho tất cả mọi sự được hiện hữu nhờ
việc tạo dựng; tặng ân ban cho con ngựi được sủng ái nhờ toàn bộ công
cuộc cứu chuộc” (đoạn 10).
Chúa Thánh Thần
mạc khải cho thấy thâm cung của thần tính: đó là mầu nhiệm về Thiên Chúa
Ba Ngôi với các Ngôi Vị thần linh sinh tồn song lại là các Ngôi Vị tỏ
ḿnh ra cho nhân loại để họ được sự sống và ơn cứu độ. Thánh Phaolô nói
về điều này trong Bức Thư Thứ Nhất gửi giáo đoàn Côrintô thế này: “Thần
Linh ḍ thấu mọi sự, ngay cả thâm cung của Thiên Chúa” (2:10).
(Bài Giáo Lư
thứ 1 của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, chia sẻ ngày Thứ Tư, 26-4-1989,
trong loạt 80 bài về chủ đề Chúa Thánh Thần)
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh,
BVL, chuyển dịch
|
|