|

THIÊN
CHÚA & TRẦN THẾ
Joseph Ratzinger
Biển-đức XVI.
Thiên Chúa và Trần Thế
Tin và Sống trong thời đại ngày nay
Trao đổi với Peter Seewald
Phạm Hồng-Lam chuyển ra Việt ngữ
CHƯƠNG II
ĐỨC GIÊ-SU
KI-TÔ
TÍN ĐIỀU
Liên quan
tới Maria, nhiều người tỏ ra chống đối và sợ hăi, cái sợ hăi nhiều khi
khoác áo diễu cợt. Hăy nh́n lại vài tín điều để hiểu thêm Maria. Ta bắt
đầu với tín điều khó hiểu, khiêu khích nhất, đó là tín điều đồng trinh,
h́nh thành năm 553. Đó là một câu chuyện sinh học? Hay phải hiểu nó như
thế nào?
Về chuyện
anh chị em của đức Giê-su, Tin Mừng cho biết đức Ki-tô không có anh chị
em ruột nào cả, và mẹ Maria cũng chẳng sinh ai thêm. Trái lại, Ngài có
một tương quan đặc thù và duy nhất với mẹ Maria quá rơ, đến nỗi người ta
chỉ có thể hiểu là anh chị em họ mà thôi, chứ không phải anh chị em
ruột. Maria là của Giê-su mà thôi chứ không là của ai khác nữa.
Tại sao
không?
Là bởi việc
sinh ra này không do liên hệ với một người đàn ông, mà do chính sự can
thiệp của Chúa. Ngày nay có người bảo: không, việc Chúa sinh ra không
thể dính dáng tới sinh học được, v́ đó là chuyện bất xứng đối với Thiên
Chúa, và rồi gạt nó qua một bên. Quan niệm như thế là họ đang ngă theo
thuyết Ma-ni-kê, chối bỏ nhân tính của đức Ki-tô.Con
người cũng là sinh học. Và khi ta không nh́n nhận mặt thân xác, mặt sinh
học nơi con người, th́ một cách nào đó, vật chất sẽ bị khinh miệt và bị
đẩy ra ngoài, và rồi như thế rốt cuộc ta cũng sẽ coi việc nhập thể là
chuyện giả tạo. V́ vậy tôi chống lại lối lập luận trên. Đây là một con
người thật, toàn diện - Câu trả lời cho vấn nạn trên là đó. Thiên Chúa
cũng đă nắm lấy sự sống – cả sự sống thể lí, sinh lí lẫn vật chất – và đặt
để vào đó một dấu chỉ.Về sự kiện này, tôi cho rằng các giáo phụ đă t́m
ra được một h́nh ảnh đẹp. Tiên tri Ê-sê-ki-en, chương 40, viễn kiến về một
đền thờ mới, trong đó có một “cánh cửa phía đông” chỉ dành cho nhà vua
bước vào mà thôi. Các giáo phụ coi đó là một biểu tượng. Trước hết các
ngài xem đó là một đền thờ sống động: Giáo hội sống động. Cánh cửa, qua
đó không ai ngoài đức Giê-su đi vào, nếu không phải là mẹ Maria th́ c̣n
ai hay cái ǵ vào đó? V́ thế, không thể kéo Mẹ, người sinh ra Thiên Chúa,
xuống hạng tầm thường được. Ngài là cánh cửa dành riêng cho nhà vua. Và
như vậy chính ngài trở thành cánh cửa thật của lịch sử, qua đó vị mà cả
nhân loại trông đợi bước vào.
Nghĩa là
trước sau vẫn là: Sinh con mà vẫn đồng trinh?
Vâng.
Tín điều vô
nhiễm nguyên tội năm 1854 muốn nói lên điều ǵ ?
Hậu cảnh của
tín điều đó là giáo huấn về tội tổ tông. Giáo huấn này dạy rằng, mỗi
chúng ta thoạt tiên sinh ra từ một liên hệ tội lỗi – chúng ta gọi đó là
“rối loạn tương quan” -, và do rối loạn này mà ngay từ đầu tương quan giữa
ta với Chúa đă bị sứt mẻ. Trong quá tŕnh phát triển giáo huấn đó dần dần
đă nẩy ra một suy nghĩ trong thế giới ki-tô giáo, là Maria không thể rơi
vào tương quan sứt mẻ đó được, v́ ngay từ đầu ngài là cánh cửa của Thiên
Chúa, cánh cửa đă được đặc biệt tạo ra để Chúa bước vào.
Về điểm
này, đă có một cuộc tranh căi lớn trong thời trung cổ. Một bên là các tu
sĩ đa-minh. Họ bảo rằng Maria là một con người b́nh thường như những
người khác, nghĩa là ngài cũng mắc tội tổ tông. Phía bên kia là các tu
sĩ phan-sinh, lí luận ngược lại. Tóm lại, qua cuộc tranh căi dai dẳng
đó, lần hồi một quan điểm đă kết tinh, bảo rằng sự lệ thuộc của Maria
vào đức Ki-tô mạnh hơn sự lệ thuộc của ngài vào Adam. Và quan điểm đó
cũng bảo rằng Maria đă được Thiên Chúa chuẩn bị cho đức Ki-tô từ trước
rồi, và chính đó là đặc điểm của đời ngài. V́ Maria là nguồn của một
khởi đầu mới, nên ngài không thể thuộc vào tương quan tội lỗi kia được:
Tương quan giữa ngài và Chúa không bị sứt mẻ, ngay từ đầu ngài đă được
Chúa bảo bọc một cách đặc biệt, Chúa đă “đoái xem” ngài (Magnificat) và
đă để ngài hướng lên với Chúa.
Hơn nữa, v́
Maria thuộc về đức Ki-tô một cách đặc biệt, nên tương quan này đă đặt
ngài hoàn toàn trong t́nh trạng đầy ơn phúc Thiên Chúa. Lời chào thoạt
tiên xem ra đơn giản của thiên thần “Cô đầy ơn phước” như vậy có thể hiểu
là ơn phước đó bao trùm cả cuộc đời của Maria. Đây rốt cuộc không hẳn
đơn giản chỉ là một đặc ân của Maria, mà c̣n là một hi vọng cho tất cả
chúng ta.
Vấn đề càng
khiêu khích hơn: Mẹ hồn xác lên trời. Tín điều này muốn nói ǵ? Nó được
h́nh thành khá trễ, vào năm 1950. Chuyện quái lạ, là ngay từ đầu, chúng
ta chẳng thấy một vết tích ǵ về Maria được để lại, chẳng có mồ mà cũng
chẳng c̣n hạnh tích nào.
Hẳn nhiên
t́n điều này thật khó hiểu đối với tất cả chúng ta, bởi v́ ta không
mường tượng được trời là ǵ. Lại càng khó hiểu khi mường tượng cả một
thân xác được đưa lên. Xem thế, tín điều này đặt ra cho trí óc ta một
bài toán lớn, đó là phải hiểu trời và xác như thế nào, phải hiểu về
chính con người và tương lai của nó ra sao…
Và cá nhân
ngài đă giải bài toán đó như thế nào?
Tôi đă nhờ
thần học về phép rửa của thánh Phao-lô để hiểu, khi thánh nhân nói:
“Thiên Chúa đă cho ta sống lại với đức Giê-su và cho ta cùng ngồi trên
nước trời trong đức Ki-tô Giê-su” (Ê-phê-sô 2,6). Có nghĩa là, khi lănh
phép rửa, tương lai của chúng ta đă được báo trước rồi.
Như vậy,
tín điều chỉ nói lên điều này, là hệ quả của phép rửa : - được ở
(“ngồi”) bên Chúa (Chúa là nước trời!)- đă ứng nghiệm đầy đủ nơi Maria.
Phép rửa (cùng ngồi với đức Ki-tô) đă đạt được đầy đủ hiệu năng cuả nó.
Nơi chúng ta, việc cùng ngồi với đức Ki-tô, việc được sống lại với Ngài
c̣n bất cập, c̣n rất mong manh. Nhưng nơi Maria th́ khác. Ngài không
thiếu ǵ nữa. Ngài đă bước vào cộng đoàn toàn đầy với đức Ki-tô. Và một
khi ở trong cộng đoàn này th́ ngài cũng có một cuộc sống thân xác mới,
mà chúng ta không thể mường tượng được nó như thế nào.
Tóm lại,
căn bản của tín điều là Maria đă hoàn toàn ở bên Chúa, hoàn toàn bên đức
Ki-tô, hoàn toàn là một “tín hữu ki-tô”.
Hơn một
triệu tín hữu đ̣i Giáo hội công giáo nâng Maria lên thành “đấng cùng cứu
độ”. Yêu cầu đó sẽ được thoả măn – hay đó là một lạc tín?
Không phải
một, mà hiện có nhiều triệu người yêu cầu điều đó. Nhưng tôi tin đ̣i hỏi
này sẽ không được đáp ứng trong tương lai gần. Câu trả lời của Bộ giáo
lí đức tin: vai tṛ cùng cứu độ đó đă thể hiện khá rơ ràng trong các
tước hiệu khác của mẹ Maria rồi, c̣n danh hiệu “đấng cùng cứu độ” đi quá
xa Kinh Thánh và các giáo phụ, nên sẽ gây ra hiểu lầm.
Đâu là cái
đúng trong đó? Đúng, là đức Ki-tô không đứng ngoài hay bên cạnh chúng
ta, mà Ngài cùng với chúng ta xây dựng một cộng đoàn mới và thiết thân.
Những ǵ của Ngài là của ta và những ǵ của ta Ngài đều nhận vào ḿnh,
để trở thành của Ngài: Sự trao đổi lớn lao đó là nội dung của cứu độ, là
sự mở toang cái tôi và bước vào cộng đoàn với Chúa. V́ Maria đă thể hiện
Giáo hội đích thực nơi ḿnh, có thể nói ngài là Giáo hội bằng xương
thịt, nên sự “đồng cứu độ” đó đă được thể hiện một cách mẫu mực. Nhưng
trên cái “đồng” đó ta không được quên cái “trước tiên” của đức Ki-tô:
Mọi sự đều đến từ Ngài, như đă được đề cập một cách đặc biệt trong thư
gởi giáo đoàn Ê-phê-sô và Kô-lô-xê; và tất cả những ǵ nơi Maria đều
cũng đến từ đức Ki-tô.
Chữ “đấng
cùng cứu độ” có thể sẽ làm lu mờ cái nguồn cội đó. Một í hướng đúng được
diễn tả bằng một từ ngữ sai. Chính trong vấn đề đức tin ta không được
đứt đoạn với ngôn ngữ Kinh Thánh và của các giáo phụ; không được chế
biến ngôn ngữ đó một cách tuỳ hứng.
CÁC PHÉP LẠ
Không ai
trong Giáo hội được tôn kính như Mẹ Thiên Chúa, với vô số nhà thờ, bàn
thánh, với bao nhiêu bài hát, kinh cầu, lễ kính và cuộc hành hương. Hàng
ngàn địa điểm hành hương đức Mẹ trở thành như một mạng lưới tế bào thần
kinh toả khắp thế giới.
Và xem ra
không ai làm nhiều phép lạ như Mẹ. Những nơi hiện ra treo đầy chứng tích
và tài liệu về những biến cố không giải thích được. Bernard ở Clairveaux,
chẳng hạn, gán cho đức Mẹ một năng lực khó tin: “Cứ cầu Mẹ, và anh / chị
chẳng bao giờ mất hi vọng”. Thưa hồng i, tất cả đều là phép lạ thật?
Không thể
kiểm chứng được hết mọi biến cố. Thường đó là những chuyện xẩy ra lạ
lùng, nhưng có lẽ không nên coi tất cả là phép lạ theo nghĩa hẹp. Tuy
nhiên, tất cả những cái đó nói lên ḷng tín thác đặc biệt của con người
nơi Maria. Qua Mẹ, họ nh́n ra khuôn mặt của Chúa và đức Ki-tô, và nhờ đó
mà họ có thể hiểu được Thiên Chúa.
Những dữ
kiện mà anh vừa kể, một lần nữa cho thấy là qua Mẹ, con người hiểu được
một cách đặc biệt những bí ẩn của Con Chúa và của Thiên Chúa. Đó là lí
do nói lên ḷng tin sâu xa của con người đối với Mẹ.
Maria là
cánh cửa mở đưa tới Thiên Chúa. Người ta có thể nói với Mẹ một cách
thoải mái, có thể cầu khẩn ngài với ngôn ngữ và ḷng tin con trẻ, những
chuyện mà ta thường ngại làm trước mặt đức Ki-tô. Đó là ngôn ngữ của
trái tim. Ngôn ngữ đó, hiện diện ở khắp các địa điểm hành hương, càng
cho thấy việc Mẹ đă đánh động sâu xa trái tim con người như thế nào. Đó
là thứ đức tin mà đức Ki-tô bảo là có thể dời non chuyển núi.
Phải chăng
các phép lạ thật đă xẩy ra? đó lại là một chuyện khác. Quan trọng là
người ta có ḷng tín thác sâu xa, và ḷng tín thác đó cũng đă được đáp
trả. Qua sự tín thác đó đức tin trở nên thật sống động, đến nỗi nó có
thể thấm vào được trong cái vật lí, vào được trong cái hàng ngày, và qua
đó ta nhận ra được bàn tay nhân lành của Chúa qua sức mạnh từ ái của Mẹ.
Lấy thí dụ
Fatima: Ngày 13.05.2000 giáo chủ Gio-an Phao-lô II phong ba trẻ đă nh́n
thấy Mẹ lên hàng chân phước. Chính ngài bảo, ngài thoát chết trong cuộc
ám sát ngày 13.05.1981 là do ơn lạ của Mẹ. Và ngài c̣n nói, biến cố phép
lạ đó đă ấn dấu sâu đậm lên toàn bộ nhiệm ḱ giáo chủ của ngài.
Việc ǵ đă
xẩy ra? Gần giữa trưa ngày 13.05.1917 ba em chăn thú tại một miền quê hẻo
lánh Bồ-đào-nha là Lucia (10) cùng hai anh em Jacinta (7) và Francisco
(9) đă có một thị kiến lạ lùng. Các em kể, một lằn sáng chói chang xuất
hiện trên gốc sồi đá chiếu toả vào “một bà tuyệt đẹp”. Bà ấy bảo “Các
con đừng sợ”, và bà nói rằng, bà mang đến một sứ điệp hoà b́nh cho con
người. Thoạt tiên câu chuyện đă là tṛ cười và diễu cợt cho mọi người.
Nhưng vào ngày 13.10 năm đó có khoảng 70 ngàn người đă tuôn về để được
chứng kiến tận mắt cảnh tượng.
Người ta
kể, sự lạ xuất hiện vào khoảng giữa trưa. Trời bỗng dưng ngừng hẳn mưa.
Màn mây xé ra và mặt trời bắt đầu xoay tít quanh nó như một bánh xe
quay. Cây cối và con người bổng như ch́m vào trong ánh sáng huyền diệu
đó. Đám đông la thét, v́ tưởng như sắp bị mặt trời sa xuống đè bẹp.
Chuyện ǵ
thuần khoa học tự nhiên đă xẩy ra hoặc không xẩy ra ngày 13 tháng 10, ta
không thể kiểm chứng. Quan trọng là con người đă bị đánh động bởi biến cố
có một không hai lúc đó. Họ đă có thể cảm nhận có một chuyện ǵ xẩy ra.
Và một cách nào đó, mặt trời đối với họ đă trở thành dấu chỉ ẩn chứa một
bí mật nào đó.
Sách Khải-huyền
nói về một bà bận áo mặt trời chân đạp mặt trăng. Thoạt tiên, điều đó muốn
ám chỉ dân Thiên Chúa trong toàn bộ giao ước cũ và mới, nhưng nó cũng ám
chỉ đặc biệt Maria. Áo mặt trời của bà ám chỉ đức Ki-tô là ánh sáng thật
cho thế gian. H́nh ảnh đó như vậy nói lên sự gắn bó cội rễ với đức Ki-tô.
Mặt trăng – h́nh ảnh của sự chóng qua – bị bà dẫm dưới chân. H́nh ảnh dẫm
đạp đó một mặt nói lên chiều kích lớn lao có thể làm ta khiếp sợ, nhưng
mặt khác cũng cho thấy đó là một sức mạnh ủi an. Và những ai tới Fatima,
Lộ-đức hay Guadeloupe đều cảm thấy cái lớn lao cũng như lực ủi an và cứu
độ đó.
Nói tới
Fatima tất phải nói tới những “bí mật Fatima”. Đó là những sứ điệp mà ba
em đă nhận được vào năm 1917. “Bí mật” thứ nhất cho thấy hoả ngục (Các
con đă thấy hoả ngục, nơi những người tội lỗi đáng thương đang sa chân
vào). Bí mật thứ hai tiên báo việc chấm dứt thế chiến thứ nhất, nhưng
(“Nếu người ta cứ tiếp tục thoá mạ Thiên Chúa”) một cuộc chiến “khốc
liệt hơn nữa” sẽ xẩy ra. Bí mật đó cũng báo trước về cuộc trở lại của
Nga-sô. Nhưng chuyện này chỉ xẩy ra sau khi Gio-an Phao-lô II dâng nước
Nga cho đức Mẹ; và một năm sau ngày dâng đó, Gorbachow đă mở ra chương
tŕnh tái tổ chức và bức màn sắt đă sập đổ sau đó mười năm.
Về bí mật
thứ ba, đă có nhiều phỏng đoán từ nhiều chục năm nay, đặc biệt phỏng
đoán về cuộc tận thế hay ít ra là một cuộc sụp đổ của Giáo hội. Người ta
bảo, bí mật này chỉ liên quan tới cá nhân giáo chủ Rô-ma mà thôi, nên
không được công bố. Trong ḱ viếng Fatima lần thứ ba, chính Giáo chủ đă
hé lộ cho thiên hạ biết về bí mật đó. Hồng i Sodano đă được uỷ thác
thông báo tóm tắt nội dung sứ điệp, ngài cho hay ba trẻ đă có thị kiến
về “một giám mục mặc áo trắng” đă bị trúng đạn và ngă chết dưới đất”, và
theo hồng i, sứ điệp này là một tiên đoán về vụ mưu sát giáo chủ Gio-an
Phao-lô II.
Về cơ bản,
sứ điệp Fatima không phức tạp lắm, mà trái lại. Ba trẻ đă diễn tả sứ điệp
đó như vầy: “Ta là bà dịu hiền của chuỗi mân côi. Ta đến để con người được
tốt hơn. Con người hăy chấm dứt việc thoá mạ Thiên Chúa”.
Trên thực tế,
sứ điệp rất đơn giản. Và chị Lucia, người duy nhất c̣n sống (năm 2000),
vẫn luôn coi trọng sự giản đơn đó, và chị nói, đừng để í đến những chuyện
ǵ khác mà người ta đă tường thuật, tất cả chung quy lại chỉ là đức tin,
hi vọng và t́nh yêu. Tôi cũng đă được nói chuyện vắn tắt với chị. Chị nhấn
mạnh với tôi là hăy kể tiếp chuyện này cho mọi người nghe.
Chị nói :
Thoạt tiên thiên thần hiện ra với chúng con, các ngài dạy cho chúng con
tin, cậy, mến; và nội dung của toàn bộ sứ điệp kia là chúng ta hăy học
lấy những nhân đức đó. Đó là những ǵ Mẹ Thiên Chúa tập cho ta, và nhờ
đó giúp ta tinh luyện và trở về với Chúa. Sám hối chính là sự thay đổi
cuộc sống, là việc bước ra khỏi khuynh hướng thời thượng, một khuynh
hướng đẩy ta rời xa Thiên Chúa và chỉ biết nghĩ tới ḿnh mà thôi. Sám
hối là quay về, là đi ra khỏi ḿnh, là cho ḿnh đi; cho ḿnh đi tức là
t́nh yêu, và rồi t́nh yêu đ̣i buộc phải có đức tin như là điều kiện, và
t́nh yêu làm nẩy mầm hi vọng.
Tôi tin
rằng, tất cả những cuộc hiện ra đó, nếu quả có thật, không phải là một
cái ǵ bên lề Tin Mừng. Đó không phải là những thoả măn cho tính
hiếu ḱ và thích chuyện giật gân của ta, nhưng chúng đưa ta trở về với
cái giản đơn và cơ bản, mà ta thường rất ít để í đến. Chính ngày hôm
nay, với bao phức tạp của cuộc sống, đạo của chúng ta lại thường trở nên
quá rắc rối, khiến ta nhiều khi chỉ thấy cây mà chẳng c̣n nhận ra rừng.
Vấn đề lúc này là quay trở về cái tâm điểm đơn giản, chẳng phải đi đâu
khác, mà là trở về với tin, cậy và mến.
Bộ giáo lí
đức tin đă tổ chức một cuộc họp báo ngày 26.06.2000 để tŕnh bày với báo
giới toàn bộ bản văn liên quan tới cái gọi là bí mật thứ ba của Fatima.
Song song Bộ cũng ra một tài liệu bằng nhiều thứ tiếng, trong đó có chụp
lại bản văn viết tay của chị Lucia về bí mật trên, để người ta hết phải
bàn tán về sự trung thực và đầy đủ của bản văn. Tài liệu tŕnh bày cẩn
thận diễn tiến các thị kiến, các tŕnh thuật bằng văn bản của chị Lucia
cũng như biên bản về bí mật thứ ba. Cả cái thông báo của hồng i Sodano
cũng được in lại trong đó; chính tôi trong đó cũng có viết một bài thử
phân tích các bản văn. V́ cuốn sách được phổ biến rộng răi, nên tôi xin
được tóm tắt đôi ḍng về nội dung.
Thị kiến
cho thấy con đường gian nan của một giám mục bận áo trắng (mà chính ba
trẻ nhận ra là giáo chủ Rô-ma) đang khó nhọc leo lên một ngọn núi có
dựng một cây thánh giá; con đường dẫn xuyên qua một thành phố nửa đổ
nát. Các giám mục, linh mục, giáo dân và cuối cùng cả giáo chủ cũng bị
giết. Nhưng máu của những nạn nhân đă được thiên thần hứng lấy, và máu
đó đă làm cho thế giới sinh hoa kết quả. Ta có thể xem đó là h́nh ảnh
biểu trưng cho Giáo hội tử đạo trong thế kỉ 20; giáo sư Riccardo (chủ
tịch cộng đoàn Thánh Egidio) mới đây vừa cho ra một cuốn sách về các vị
tử đạo dưới các chế độ độc tài trong thế kỉ chúng ta, cuốn sách đă cụ
thể hoá một cách hùng hồn những h́nh ảnh thị kiến. Đọc qua ba phần của
bí mật, ta thấy rơ tâm điểm của sứ điệp là lời kêu gọi sám hối, đồng
thời sứ điệp c̣n nói lên tính tự do của lịch sử, nghĩa là lịch sử không
hoàn toàn bất biến theo tiền định, mà có thể thay đổi đường đi nhờ vào
việc sám hối.
Toàn bộ bí
mật là lời thảm thiết kêu gọi tự do con người hăy sửa ḿnh, và nhờ đó
sửa lại vận hội thế giới; nội dung bản văn cũng giống như sách
Khải-huyền. Sự kiện Giáo chủ thoát chết có thể được hiểu như là một dấu
chỉ cho thấy lịch sử có thể diễn tiến khác đi nhờ lời cầu nguyện.
Giờ hăy ghé
viếng Lộ-đức. Điểm hành hương lớn nhất thế giới, c̣n lớn hơn cả Mec-ca
nữa, nằm ẩn khuất trong dăy Pyrenée nước Pháp. Người ta bảo nơi đây từ
tháng hai tới tháng bảy năm 1858 Mẹ đă hiện ra tất cả 18 lần với
Bernadette, và càng ngày càng có đông người hơn được cùng cô gái xay bột
chiêm ngưỡng sự biến h́nh của Mẹ. Bernadette thuật lại: “Bà bận áo
trắng, đội khăn trắng, thắt giải khăn xanh và dưới chân có một bông hồng
vàng”. Và theo lệnh Bà, Bernadette đă lấy tay moi đất và một mạch nước
thiêng từ đó phun lên, hiện nay mỗi ngày phun tới 122 ngàn lít nước.
Nhà văn
Do-thái Franz Werfel, khi c̣n nằm trong tù Quốc-xă, đă hứa nếu sống sót,
sẽ viết về Bernadette, và ông đă thực hiện điều đó. Lúc này đây người ta
chẳng c̣n nhắc ǵ tới Bernadette nữa. Trước khi mất, chị nói: “Hẳn quư vị
cũng thấy là lịch sử của tôi rất đơn giản. Đức trinh nữ đă dùng đời tôi
cho ngài. Xong việc th́ người ta đẩy tôi vào một góc. Đó là chỗ của tôi,
nơi tôi trú ngụ đầy hạnh phúc”.
Câu chuyện
Lộ-đức, đối với cá nhân tôi, quả thật cảm động. Và cũng như nhiều người
khác, nhờ cuốn sách của Werfel mà tôi hiểu được thêm sự kiện. Qua cuốn
sách, tôi thấy tâm ông Werfel rất gần gũi với Bernadette. V́ muốn liên đới
với dân tộc do-thái, ông đă không vào công giáo, nhưng dù vậy tâm ông đă
cùng với Bernadette nh́n thấy đức Mẹ thật, đă tin và đă tín thác vào
ngài.
Có lẽ ta chẳng
phải dài ḍng luận bàn về câu chuyện. Cô gái đơn sơ kia, chẳng có ǵ
ngoài một tâm hồn tinh khiết lớn lao, đă có thể mang bộ mặt Mẹ Chúa Trời
– cho dù ngay bước đầu đă gặp phải sự ngờ vực hữu lí của giáo quyền -
vào một thế giới lạnh lùng và có xu hướng đông lạnh tinh thần trong thế
kỉ của chủ nghĩa duy lí này, một thứ duy lí thô lỗ và cả nhuốm màu chống
giáo sĩ. Và với mạch nước ban sự sống và cứu độ ở Lộ-đức, Bernadette đồng
thời đă minh chứng nơi Mẹ có lực cứu độ của tạo dựng, tạo dựng được Mẹ
cho sống lại một cách mới.
Quả là một
dấu chỉ đầy í nghĩa, khi chính trong khung cảnh duy lí này mà một tâm hồn
đơn sơ –đơn sơ nên mới có thể nh́n thấy - đă giúp con người tái nhận ra
được Ki-tô giáo là một tôn giáo của tâm hồn và là một thực tại có lực cứu
rỗi. Và v́ vậy ở Lộ-đức con người thường dễ dàng nh́n ra được nét bí ẩn
nơi đức Ki-tô. Và đấy là một điểm khá tích cực. Mạch nước cứu độ ở Lộ-đức
nhắc nhở con người về nước rửa tội, đây mới thật là nguồn nước mới đức
Ki-tô đă ban tặng cho ta.
(c̣n tiếp nhiều
kỳ)
|