Qua việc tách-rời Giáo-hội ra khỏi nhà-nước, thế-kỉ
19 đă coi đức tin là chuyện chủ-quan, v́ vậy là chuyện riêng-tư của
cá-nhân. Nhiều người cho rằng tiến-tŕnh tục-hóa kéo dài sẽ đe-doạ tới
sự sống-c̣n của đức tin và Giáo-hội. Cái thời nhà-nước áp-đặt luật-lệ
trên Giáo-hội đă qua, phải chăng điều này kết cuộc là một cơ-may mới
cho Giáo-hội và đức tin? Chính ngài từng nói rơ về điểm này: "Bản-chất
tôn-giáo là phải tách-rời khỏi nhà-nước và nhà-nước không có quyền
cưỡng-ép đức tin, đức tin đến từ xác-tín đạt được một cách tự-do ".
Chính nhờ Ki-tô giáo mà ư-tưởng tách rời nhà-nước và
Giáo-hội nảy sinh. Trước đó hai thực-thể này hoà lẫn vào nhau. Mọi nền
văn-hóa cổ đều quan-niệm nhà-nước mang bản-chất thần-thánh và là
giám-hộ đích-thực và tối-cao của thế-giới thần-linh. Lịch-sử tiền
Ki-tô giáo thời Cựu-ước cũng thế. Ở Do-thái thoạt đầu hai thực-thể
đó nhập thành một. Măi tới khi đức tin của Do-thái bộc-phát ra từ
ḷng dân để trở thành đức tin của muôn dân, lúc đó đức tin mới thoát
khỏi sự đồng-hóa với chính trị và trở thành yếu-tố đứng trên những
chia-cách và dị-biệt chính-trị. Đó chính là điểm xung-khắc giữa
Ki-tô giáo và Đế-quốc Rôma. Nhà-nước Rôma thời đó nhân-nhượng các
tôn-giáo ngoài quốc-giáo, nhưng chỉ với điều-kiện là các tôn-giáo
này phải chấp-nhận tôn-thờ nhà-nước như là quyền-lực kết-hợp mọi thần-linh
dưới sự che-chở của Rôma cũng như chấp-nhận quốc-giáo như ṿng tay
bao-che tối-thượng trên mọi tôn-giáo đó.
Ki-tô giáo không chấp-nhận điều đó. Nó lột mất
tính-chất thần-thánh của nhà-nước và như vậy nó làm đảo-lộn không những
cơ-cấu nền-tảng của Đế-quốc Rôma, mà cả trật-tự của toàn thế-giới thời
đó. Như thế, sự tách-rời tôn-giáo và nhà-nước nói cho cùng là một
di-sản có nguồn-gốc nguyên-thủy Ki-tô giáo và cũng là yếu-tố quyết-định
của tự-do. Với sự tách-biệt đó nhà-nước không c̣n là quyền-lực
thần-thánh nữa, song chỉ là một tổ-chức bị giới-hạn bởi đức tin; với
đức tin này người ta không tôn-thờ nhà-nước, nhưng tôn-thờ một Thiên
Chúa là đấng đối-đầu và xét-xử nhà-nước. Đó là điểm mới-mẻ. Dĩ-nhiên
nó có thể mặc những h́nh-thái khác nhau tùy thể-chế của mỗi xă-hội.
Trong ư nghĩa đó, sự phát-triển của mô-h́nh tách-biệt nhà-nước khỏi
Giáo-hội từ thời Ánh-sáng trở đi được xem là tích-cực, nhưng đồng
thời nó lại tiêu-cực ở chỗ Thời-mới đóng khung tôn-giáo vào lănh-vực
chủ-quan - như vậy lại ban cho nhà-nước quyền-bính tuyệt-đối, đó là
điểm nổi bất trong tư-tưởng của Hegel.
Một đàng Ki-tô giáo, ít là vào buổi đầu, không hề muốn
coi ḿnh là quốc-giáo, mà chỉ muốn khác-biệt với nhà-nước. Ki-tô
giáo sẵn-sàng cầu-nguyện cho hoàng-đế, nhưng không thờ-lậy hoàng-đế.
Đàng khác Ki-tô giáo luôn công-khai nêu rơ lập-trường nó không chỉ
là t́nh-cảm chủ-quan, - Faust*
nói: "T́nh-cảm là tất-cả", nhưng là chân-lí loan-truyền cho
đại-chúng, cống-hiến những tiêu-chuẩn sống, và trong chừng-mực nào
đó ràng-buộc cả nhà-nước và các thế-lực trên thế-giới. Như vậy tôi
nghĩ rằng, Thời-mới có cái tiêu-cực là chủ-quan-hóa tôn-giáo, song
đồng thời nó cũng mang khía-cạnh tích-cực là tạo cơ-may cho Giáo-hội
sinh-hoạt tự-do trong nhà-nước tự-do, nếu muốn dùng kiểu diễn-tả
này. Đây là cơ-may để đức tin trở nên sống-động hơn, v́ nó được sống
sâu-xa hơn và dưa trên xác-tín tự-do hơn ; nhưng dĩ-nhiên nó phải
cố-gắng chống lại cái chủ-quan-hóa và không ngừng cố-gắng đưa tiếng
nói ḿnh vào đại-chúng.
Pier Paolo Pasolini*
cho rằng Giáo-hội có cơ-may sống-c̣n khi có cái nh́n dị-biệt và giữ
thế đối-lập không khoan-nhượng với trần-thế. Ông viết trong thư gửi
giáo-chủ Phao-lô VI vào muà hè 1977: "Trong khung-cảnh của một
viễn-tượng cực-đoan, có lẽ ảo-tưởng hoặc hướng về tận-thế, Giáo-hội
biết rơ ḿnh phải làm ǵ để tránh cái chết không vinh-quang : đó là
đi vào đối-lập. Trong một cuộc chiến-đấu như thế, với kinh-nghiệm
truyền-thống lâu dài chống lại thế-quyền của các giáo-triều xưa,
Giáo-hội có thể tập-hợp được tất-cả những thế-lực không chịu
khuất-phục trước sự thống-trị mới của hưởng-thụ. Bằng cách trở về
nguồn, đi vào đối-lập và phản-kháng, Giáo-hội có thể trở thành một
biểu-tượng ".
Có nhiều cái đúng trong lời phát-biểu đó. Tính-cách
không hợp thời của Giáo-hội một đàng nói lên thế yếu của ḿnh, -
Giáo-hội bi gạt ra lề – đàng khác có thể lại là thế mạnh của
Giáo-hội. Có lẽ con người cảm được rằng, để chống lại hệ tư-tưởng
tầm-thường đang ngự-trị trên thế-giới, cần phải có đối-lập và
Giáo-hội có thể trở thành hiện-đại bằng cách không chạy theo lối
sống hiện-đại, lên tiếng chống lại trào-lưu tư-tưởng chung. Giáo-hội
mang sứ-mạng ngôn-sứ phản-kháng và nó phải có can-đảm đóng đúng
vai-tṛ đó. Chính cái can-đảm nói lên sự thực là sức mạnh lớn của
Giáo-hội, cho dù lúc đầu nó có vẻ tác hại, làm mất vẻ dễ mến của
Giáo-hội, đẩy Giáo-hội tới chỗ cô-lập.
Tuy nhiên tôi không muốn bao-quát giới-hạn sứ-mạng
Giáo-hội vào vai-tṛ đối-lập. Giáo-hội luôn tham-gia vào những việc
xây-dựng tích-cực. Giáo-hội sẽ luôn t́m cách hành-động tích-cực, để
mọi chuyện được thi-hành đúng-đắn. Nghĩa là, để bảo-vệ cái cốt-yếu
của ḿnh, Giáo-hội không được phép thu ḿnh vào vai-tṛ đối-lập
toàn-diện, nhưng phải biết cân-nhắc kĩ, ở đâu cần phản-kháng, ở đâu
cần tiếp tay, ở đâu cần tiếp sức và chung vai sát cánh, ở đâu phải
nói có và ở đâu nói không.
Đại-kết và hiệp-nhất
Ngài từng nói, đối với giáo-chủ Gio-an Phao-lô
II sự hợp-nhất ki-tô-hữu là một viễn-ảnh lớn của thiên niên-kỷ sắp
kết-thúc. Giáo-hội Công giáo Rôma đă đi bước mở màn, tổ-chức những
cuộc đối-thoại liên tôn trên b́nh-diện thần-học. Trong thông-điệp
"Để họ nên một » về vấn-đề đại-kết, công-bố vào tháng 5.1995,
Giáo-chủ bầy-tỏ hy-vọng "Trước thềm thiên niên-kỷ mới…, một
thời-điểm vô cùng đặc-biệt…, ước ǵ tất-cả ki-tô-hữu sẽ hợp-nhất
thành một cộng-đoàn chung". Bởi v́ "phân-rẽ rơ-ràng là trái với ư
đức Kitô, là một cái gai cho thế-giới…". Việc hợp-nhất Ki-tô giáo
này có thể đạt được không? Bởi v́ trong thông-điệp vừa dẫn, Giáo-chủ
cũng viết, phải tuyệt-đối "tránh mọi h́nh-thức giảm-thiểu hay đồng ư
hời-hợt".
Câu hỏi về mô-h́nh hợp-nhất là một câu hỏi lớn và
hóc-búa. Trước hết phải hỏi: Cái ǵ có thể? Chúng ta được phép
hy-vọng ǵ và không nên hy-vọng ǵ? Câu hỏi thứ hai: Cái ǵ thực-sự
tốt? Tôi không dám hy-vọng về một sự hợp-nhất Ki-tô giáo tuyệt-đối
trong ḍng lịch-sử. Chúng ta thấy đó, trong khi ngày nay đang có
những cố-gắng hợp-nhất, th́ lại tiếp-diễn từng mảng đổ-vỡ. Không
phải chỉ có những giáo-phái mới tiếp-nối xuất-hiện, trong đó có
những giáo-phái hỗn-tạp pha-trộn nhiều yếu-tố đa thần phi Ki-tô
giáo, nhưng nhất là những đổ-vỡ trầm-trọng hơn ngay trong những
giáo-hội Cải-cách cũng như trong các giáo-hội Chính-thống. Trong các
giáo-hội Cải cách hố phân-rẽ giữa cánh nặng tinh-thần Phúc-âm và
những phong-trào tân-thời ngày càng lún sâu (cả trong giáo-hội
Tin-lành Đức ta thấy hai hệ-phái đang ĺa xa nhau như thế nào).
Giáo-hội Chính-thống, v́ tính-cách độc-lập của mỗi giáo-hội
quốc-gia, vốn đă ít thống-nhất, cũng có những làn sóng phân-li, cũng
bị tác động bởi cùng một loại men. Ngay trong giáo-hội Công giáo
cũng có những rạn-nứt sâu-xa, đến độ người ta đôi khi có cảm-tưởng
hai giáo-hội hiện-diện trong một Giáo-hội.
Phải nh́n cả hai mặt, một đàng các giáo-hội Ki-tô
giáo đang cố-gắng xích lại gần nhau, đàng khác những đổ-vỡ nội-bộ vẫn
đồng thời xẩy ra. Nên tránh những hy-vọng hăo-huyền. Quan-trọng là
luôn nhắm vào cái cốt-lơi. Mỗi người cố-gắng vượt ra khỏi chính ḿnh
và dùng đức tin mà nắm lấy những ǵ thực-sự chủ-yếu. Nếu không bị đổ-vỡ
thêm và nếu ta hiểu ra, mặc dù c̣n phân-li, ta vẫn có thể hợp-nhất
trong nhiều điểm là ta đă đạt được nhiều rồi. Tôi không tin chúng ta
sẽ mau-chóng đạt tới một "liên-hiệp tôn-giáo" lớn. Nhưng c̣n một
chuyện quan-trọng hơn, đó là ta chấp-nhận nhau trong sự kính-trọng
và yêu-thương, chấp-nhận cùng là ki-tô-hữu với nhau; và trong những
điểm cơ-bản, cố-gắng cùng nhau làm chứng cho Tin-mừng, góp phần làm
đẹp bộ mặt thế-giới và trả lời cho những vấn-nạn lớn về Thiên Chúa,
về nguồn-gốc xuất-phát và đích điểm của con người.
Hồi giáo
Sự hiểu biết lăng-mạn về Đông phương đưa đến việc
đổ đồng h́nh-ảnh Đông phương và Hồi giáo, một h́nh-ảnh không luôn
phù-hợp với thực-tế. Nhưng không thể không thấy Hồi giáo coi những
giá-trị của ḿnh khác hẳn từ nền tảng với những giá-trị trong xă-hội
tây phương. Chỉ xét nguyên chỗ đứng cá-nhân hoặc sự b́nh đẳng nam nữ
đă thấy đông tây đánh-giá khác hẳn nhau. Những cuộc ném bom khủng-bố
của các nhóm hồi giáo quá-khích đang làm giảm uy-tín Hồi giáo ; cả ở
Âu châu càng ngày càng sợ bọn giết người cuồng-tín đó. Ai cũng biết
là cần phải có nhiều nỗ-lực t́m hiểu đả-thông giữa các nền văn-hoá.
Nhưng trên nền-tảng nào?
Câu hỏi thật khó. Tôi nghĩ trước hết phải biết Hồi
giáo không phải là một thực-thể thống-nhất. Nó cũng không có thẩm-cấp
thống-nhất, v́ thế đối-thoại với Hồi giáo luôn là đối-thoại với những
nhóm nhất-định nào đó. Không ai có thể nói thay cho toàn-thể Hồi
giáo. Có thể nói Hồi giáo không có qui-luật chính-thống chung. Ngoài
hai phái chính Su-nít và Si-ít*
thực sự phân-li, c̣n có nhiều phái khác nữa. Có một Hồi giáo "cao-quí"
với đại-diện điển-h́nh là quốc-vương nước Ma-rốc, cũng có một Hồi
giáo quá-khích, khủng-bố, nhưng ta không nên đồng-hóa nó với toàn-thể
Hồi giáo, v́ làm như vậy thật là bất công.
Điểm quan-trọng Ông cũng đă nói tới là Hồi giáo nói
chung có mô-h́nh tổ-chức xă hội, chính trị và tôn-giáo khác hẳn ta.
Khi người phương tây ngày nay bàn về khả-năng thiết-lập các
phân-khoa thần-học Hồi giáo hoặc về ư-kiến coi Hồi giáo như một
pháp-nhân công-quyền, người ta giả-thiết rằng, mọi tôn-giáo đều có
cơ-cấu giống nhau, đều chấp-nhận một hệ-thống dân-chủ với những
qui-chế luật-pháp và những môi-trường tự-do được qui-định bởi qui-chế
này. Nhưng bản-chất Hồi giáo mâu-thuẫn với điểm này. Hồi giáo tuyệt-đối
không chấp-nhận việc tách rời chính-trị với tôn-giáo, như Ki-tô giáo
từ đầu vẫn chủ-trương. Koran là bộ luật tôn-giáo toàn-trị, qui-định
toàn-thể đời sống chính-trị và xă-hội, cũng như áp-đặt qui-luật hồi
giáo lên cuộc sống cá-nhân. Luật Sharia in dấu lên xă-hội từ đầu đến
cuối. Như vậy Hồi giáo có thể sử-dụngmột số quyền tự-do theo
như hiến-pháp của ta qui-định, nhưng cùng đích của Hồi giáo không thể
là : vâng, bây giờ chúng tôi cũng là một pháp-nhân công-quyền, bây
giờ chúng tôi cũng hiện-diện như những người Công giáo và Tin-lành.
Đó chưa thực-sự là đích điểm của Hồi giáo, nó hăy c̣n xa-lạ với
tôn-giáo này.
Hồi giáo có quan-niệm về toàn-thể luật-pháp khác hẳn,
nó bao trùm tất-cả, luật-lệ của Hồi giáo khác hẳn ta. Nữ giới
hoàn-toàn lệ-thuộc nam giới; h́nh-luật cũng như mọi liên-hệ trong cuộc
sống đều được qui-đinh nghiêm-khắc và trái ngược với những quan-niệm
trong xă-hội tân-tiến của ta. Phải thấy rơ rằng, đây không phải là một
tôn-giáo có thể thu-nạp vào môi-trường tự-do của xă-hội đa nguyên.
Ngày nay đôi khi chúng ta cứ nh́n Hồi giáo theo mô-h́nh Ki-tô giáo,
chứ không theo bản-chất của đạo này. Vấn-đề đối-thoại với Hồi giáo
như vậy dĩ-nhiên phức-tạp hơn nhiều so với đối-thoại với các giáo-hội
Ki-tô giáo.
Cũng có thể hỏi ngược lại: Sự lớn mạnh toàn-cầu của
Hồi giáo có ư-nghĩa ǵ đối với Ki-tô giáo?
Sự lớn mạnh này là một hiện-tượng nhiều mặt. Một mặt
là khía-cạnh tài-chính. Sức mạnh tài-chính các nước Ả-rập đạt được
cho phép họ dựng nguyện đường hồi giáo lớn khắp nơi, nuôi-dưỡng được
những viện văn-hóa hồi giáo và những việc tương-tự khác. Nhưng đây mới
chỉ là một yêu-tố. Yếu-tố thứ hai là căn-tính của Hồi giáo trở nên vững-mạnh
hơn, họ đạt đươc một niềm tự-tin mới.
Trong bối-cảnh văn-hóa thế-kỷ 19 và tiền bán thế-kỷ
20, nghĩa là tới khoảng thập niên 60, những nước Ki-tô giáo tiến-bộ
vượt bậc về kỹ-nghệ, văn-hóa, chính-trị và quân-sự, khiến Hồi giáo bị
đẩy xuống hàng thứ yếu, và Ki-tô giáo, hay ít ra những nền văn-hóa dựa
trên nền-tảng Ki-tô giáo, hiện-diện như thế-lực chiến-thắng trong lịch-sử
thế-giới. Nhưng rồi bùng-nổ cuộc khủng-hoảng luân-lí rộng-lớn trong
thế-giới tây phương, vốn được coi là thế-giới Ki-tô giáo. Đứng trước
những mâu-thuẫn luân-lí sâu-xa và sự mất hướng trong thế-giới tây
phương, đồng thời với sức mạnh kinh-tế của các nước Ả-rập, hồn Hồi
giáo bừng tỉnh: Chúng tôi đây cũng là ai, căn-tính của chúng tôi tốt
hơn, tôn-giáo chúng tôi đứng vững, c̣n các bạn chẳng c̣n ǵ nữa.
Đó là cảm-quan của thế-giới Hồi giáo hôm nay: Các nước
tây phương không có những thông-điệp luân-lí để truyền đi nữa, họ chỉ
c̣n có thể cống-hiến cho thế-giới những hiểu-biết chuyên-môn; Ki-tô
giáo đă thoái-trào, nó không tồn-tại như một tôn-giáo nữa; ki-tô-hữu
chẳng c̣n luân-lí và niềm tin nữa, họ chỉ c̣n rơi-rớt đâu đây dăm-ba
ư-tưởng tân-tiến của thời Ánh-sáng; nhưng Hồi giáo chúng tôi vẫn đứng
vững.
Như vậy người Hồi giáo ngày nay nghĩ rằng, tôn-giáo
họ kết cuộc là tôn-giáo có sức sống mạnh hơn, có nhiều điều để nói
cho thế-giới và là sức mạnh tôn-giáo nền-tảng của tương-lai. Trước
kia luật Scharia và những ǵ liên-quan đă ch́m trong bóng tối, nay
niềm tự hào có dịp trổi-dậy. Từ đó bừng lên một đà sống mới với cường-độ
mới mà Hồi giáo muốn sống. Sức mạnh lớn của họ là đây : Chúng tôi có
một thông-điệp luân-lí, nó tồn-tại liên-tục từ thời các tiên-tri và
chúng tôi sẽ chỉ cho thế-giới biết phải sống ra sao. Những tín-hữu
Ki-tô nhất-định không làm nổi chuyện này. Hẳn ta phải đương-đầu với
sức mạnh nội-tại mới này của Hồi giáo, một sức mạnh làm mê-hoặc cả
môi-trường đại-học.
*
Faust là tên một nhân-vật trong vở kịch cũng có tên là Faust của
Wolfgang Goethe, văn-hào Đức (1749-1832).
*
Su-nít là thành-phần Hồi giáo đa-số chiếm hơn 90% tín-hữu
trung-thành với những lời dạy chính-thống của giáo-tổ Mô-ha-mét
được ghi trong sách Sunna. Si-ít là phái thiểu-số, là “Đảng của
Ali”, con rể của Mô-ha-mét.