GIÁ TRỊ CỦA SỰ BỐ THÍ

Bớt hút thuốc để giúp đỡ người khác, t́m lại ư nghĩa cho cuộc đời!

Josepth Laira, người vừa được Giáo Hội tôn phong chân phước cách đây không lâu, là một tín hữu Kitô nổi bật của Giáo Hội Italia vào đầu thế kỷ này. Sự khôn ngoan và ḷng đạo đức đă thu hút rất nhiều người đến với Ngài.

Một hôm có một thiếu phụ giàu có người Hoa Kỳ t́m đến với Ngài để xin một lời chỉ giáo. Người đàn bà thú nhận rằng bà đang chán chường tất cả mọi sự, trong khi nói chuyện, người đàn bà rút từ trong ví ra một gói thuốc lá đắt tiền và đốt một điếu . Josepth Lapira liền hỏi người đàn bà:

- Mỗi ngày bà hút bao nhiêu điếu thuốc.

Người đàn bà đáp gọn:

- Không biết bao nhiêu mà kể.

Vị thánh liền đề nghị:

- Bà có thể hút nửa gói và với số tiền để mua nửa gói thuốc khác bà hăy chia sẻ cho người nghèo.

Người đàn bà liền chống chế:

- Tôi bố thí bao nhiêu mà chẳng được, cần ǵ phải hy sinh nửa gói thuốc lá.

Vị thánh liền giải thích cho người thiếu phụ chán đời như sau:

- Giá trị của sự bố thí của bà chính là nửa gói thuốc mà bà hy sinh hằng ngày.

Người đàn bà đă làm theo lời khuyên của vị thánh, bà không ngờ rằng đó là bí quyết giúp bà làm lại cuộc đời, bà đă t́m lại được niềm vui cuộc sống, niềm vui đó chính là trao ban chính ḿnh.

***

Qúy vị và các bạn thân mến,

Vui sống khi có được một niềm vui đích thực trong cuộc sống đó là điều quan trọng nhất trong đời người, có tất cả mọi sự mà không có niềm vui đích thực th́ chẳng khác nào đốt cháy cả cuộc đời. Nhưng niềm vui đích thực chỉ có thể mua bằng hy sinh mà thôi, không thể có niềm vui đích thực nếu không có từ bỏ. Giáo Hội vẫn thường mượn lời Thánh vịnh để nhắc nhở chúng ta về điều đó:“Ai gieo trong nước mắt, sẽ gặt trong tiếng cười”.

Chúa Giêsu cũng đă nói đến niềm vui ấy qua bài dụ ngôn về kho tàng được chôn giấu trong một thưở ruộng. Có người đă khám phá ra kho tàng ấy, người đó về bán tất cả tài sản ḿnh có và mua cho bằng được thửa ruộng đó. Hy sinh trước hết có nghĩa là trao ban một phần chính ḿnh. Hy sinh càng lớn, niềm vui càng sâu xa. Càng trao ban chính ḿnh, con người càng cảm nhận được niềm vui đích thực. Một vị thánh ẩn tu thời Giáo Hội tiên khởi đă nói về sự hy sinh đó như sau: “Đất đai không thể tự ḿnh mà sinh hoa kết trái, cần phải có giống và nước, cũng thế, con người không thể mang lại hoa trái nếu không có hy sinh.”

***

Lạy Chúa, chúng con hằng khao khát được an b́nh và vui sống. Xin cho chúng con luôn xác tín rằng chúng con chỉ cảm nếm được niềm vui đích thực trong cuộc sống khi chúng con biết trao ban và hy sinh chính ḿnh. Amen!

 

R. Veritas

 

 

 

Món quà Giáng sinh

Bobby ngồi ở sân sau đầy tuyết, người lạnh cóng. Bobby đă ngồi như vậy cả giờ đồng hồ rồi. Và mặc dù đă cố gắng hết sức cậu vẫn không nghĩ ra được là cậu sẽ tặng mẹ món quà ǵ nhân dịp Giáng sinh.

Kể từ lúc bố mất, gia đ́nh cậu gặp khó khăn. Mẹ làm việc ca đêm trong một bệnh viện nhưng đồng lương ít ỏi của bà cũng đủ để chi tiêu tiện tặn. Bây giờ đă là đêm Giáng sinh. Quệt giọt nước mắt trên mặt, Bobby bắt đầu đi vào dăy phố có nhiều cửa hàng. Mọi thứ quá đẹp nhưng rơ ràng quá tầm tay của cậu.

Cậu chợt thấy một tiệm bán hoa. Khi người chủ tiệm bán hoa hỏi có thể giúp được ǵ cho cậu, Bobby rụt rè đưa ông ta một đồng hào, hỏi rằng có thể mua được một bông hoa tặng mẹ. Ông ta nh́n cậu bé và đồng hào một lúc rồi nói: “Cháu hăy chờ ở đây”.

Bobby ngồi chờ, bắt đầu thấy lẻ loi và sợ hăi. Bỗng nhiên ông chủ tiệm tiến lại gần quầy và trước mặt Bobby là một bó 12 bông hồng to, rực rỡ được buộc bằng một nơ bạc.

- Mười xu của cậu đấy, cậu bé! Bác t́nh cờ mua được hoa hồng bán giảm giá 10 xu một chục, cháu có muốn lấy chúng không? - ông chủ tiệm bảo.

Khi người chủ tiệm đặt cái hộp vào tay cậu, Bobby biết đó là sự thật. Ông chủ tiễn Bobby ra cửa và nói: “Chúc Giáng sinh vui vẻ, con trai!”.

Khi quay vào trong cửa hàng, vợ ông hỏi: “Anh vừa nói chuyện với ai vậy? Mà những bông hồng anh vừa mới sửa sang lại đâu rồi?”.

Ông nói: “Điều kỳ lạ đă xảy ra với anh sáng nay. Khi đang mở tiệm, anh nghe một giọng nói mơ hồ bảo anh hăy chuẩn bị chục bông hồng đẹp nhất để làm món quà đặc biệt. Và chỉ cách đây vài phút, một cậu bé đến tiệm để mua một bông hoa làm quà giáng sinh tặng mẹ chỉ với 10 xu. Khi nh́n thấy cậu bé, anh bắt gặp h́nh ảnh ḿnh của nhiều năm về trước - một cậu bé nghèo không có ǵ để tặng mẹ cả. Một người đàn ông không quen biết đă cho anh 10 đôla để mua quà Noel cho mẹ. Khi gặp cậu bé tối nay, anh hiểu ra giọng nói lúc ban sáng là của ai...”

(Theo Chicken soup from the soul)

 

Phép màu giá bao nhiêu

 

Một cô bé tám tuổi nghe cha mẹ ḿnh nói chuyện về đứa em trai nhỏ. Cô bé chỉ hiểu rằng em ḿnh đang bị bệnh rất nặng và gia đ́nh cô không c̣n tiền. Chỉ có một cuộc phẫu thuật rất tốn kém mới cứu sống được em trai cô bé, và cha mẹ em không t́m ra ai để vay tiền. Do đó, gia đ́nh em sẽ phải dọn đến một căn nhà nhỏ hơn v́ họ không đủ khả năng tiếp tục ở căn nhà hiện tại sau khi trả tiền bác sĩ.

 

 

Cô bé nghe bố nói với mẹ bằng giọng th́ thầm tuyệt vọng: " Chỉ có phép màu mới cứu sống được Andrew ". Thế là cô bé vào pḥng ḿnh, kéo ra một con heo đất được giấu kỹ trong tủ. Em dốc hết đống tiền lẻ và đếm cẩn thận.

Rồi cô bé lẻn ra ngoài bằng cửa sau để đến t́m thuốc gần đó. Em đặt toàn bộ số tiền ḿnh có lên quầy. Người bán thuốc hỏi: "Cháu cần ǵ? "

Cô bé trả lời: " Em trai của cháu bệnh rất nặng và cháu muốn mua phép màu. "

- Cháu bảo sao? - Người bán thuốc hỏi lại

- Em cháu tên Andrew. Nó bị một căn bệnh ǵ đó trong đầu mà bố cháu nói chỉ có phép màu mới cứu được nó. Phép màu giá bao nhiêu ạ?

- Ở đây không bán phép màu, cháu à. Chú rất tiếc - Người bán thuốc nở nụ cười buồn và tỏ vẻ cảm thông với cô bé.

- Cháu có tiền trả mà. Nếu không đủ, cháu sẽ cố t́m thêm. Chỉ cần cho cháu biết giá bao nhiêu?

Trong cửa hàng c̣n có một vị khách ăn mặc lịch sự. Sau khi nghe câu chuyện, ông cúi xuống hỏi cô bé: "Em cháu cần loại phép màu ǵ?"

- Cháu cũng không biết nữa. - Cô bé trả lời, rơm rớm nước mắt. - Nhưng em cháu rất cần phép màu đó. Nó bị bệnh nặng lắm, mẹ cháu nói rằng nó cần được phẫu thuật, và h́nh như phải có thêm loại phép màu ǵ đó nữa mới cứu được em cháu. Cháu đă lấy ra toàn bộ số tiền để dành của ḿnh để t́m mua phép màu đó.

- Cháu có bao nhiêu? - Vị khách hỏi. Cô bé trả lời vừa đủ nghe: " Một đô la mười một xu ".

Người đàn ông mỉm cười: "Ồ ! Vừa đủ cho cái giá của phép màu "

Một tay ông cầm tiền của cô bé, tay kia ông nắm tay em và nói: "Dẫn bác về nhà cháu nhé. Bác muốn gặp em trai và cha mẹ cháu. Để xem bác có loại phép màu mà em cháu cần không."

Người đàn ông thanh lịch đó là Bác sĩ Carlton Armstrong, một phẫu thuật gia thần kinh tài năng. Ca mổ được hoàn thành mà không mất tiền, và không lâu sau Andrew đă có thể về nhà, khoẻ mạnh.

Mẹ cô bé th́ thầm: "Mọi chuyện diễn ra kỳ lạ như có một phép màu. Thật! không thể tưởng tượng nổi. Thật là vô giá! ". Cô bé mỉm cười. Em biết chính xác phép màu giá bao nhiêu. Một đô la mười một xu, cộng với niềm tin chân thành của một đứa trẻ, và ḷng tốt của người bác sĩ.

Vâng! Niềm tin, sự chân thành và ḷng trắc ẩn của con người có thể khiến phép màu xảy ra! 

 

Theo Hoathuytinh.com