Bất đồng ư kiến là
điều tất nhiên phải có, v́ người ta
thường nói: chín người mười ư. Vậy
mà trong thực tế, nhiều người không
chịu chấp nhận thực tế nầy, bắt buộc
người khác phải thương như ḿnh,
phải ghét như ḿnh, phải đồng quan
điểm với ḿnh trong mọi chuyện.
Nhiều người tự cho rằng ư kiến của
ḿnh bao giờ cũng đúng, quan điểm
của ḿnh lúc nào cũng tốt nhất; có
người c̣n tuyệt đối hoá quan điểm
của ḿnh và không chấp nhận những
quan điểm khác, cho dù đó là quan
điểm của ai.
Từ chỗ bất đồng quan
điểm, người ta t́m đủ cách phỉ báng,
lăng mạ hoặc loại trừ những cá nhân
hay tổ chức không cùng quan điểm với
ḿnh.
CÁI NH̀N PHIẾN DIỆN
Xưa kia ở Ấn-độ có
một ông vua đang lúc nhàn rỗi muốn
t́m một tṛ tiêu khiển, nảy ra một
sáng kiến hay:
Vua cho mời năm anh
mù từ lúc mới sinh đến sân rồng rồi
truyền đem vào một con voi lớn. Năm
anh mù nầy chưa hề biết voi là ǵ.
Nhà vua ra lệnh cho họ đến sờ voi
một lát rồi mô tả lại h́nh dáng con
vật cho vua và triều thần nghe. Ai
mô tả đúng sẽ được trọng thưởng.
Lát sau, vua quay
lại hỏi người thứ nhất:
-
Nhà ngươi hăy mô tả
con voi!
Anh này đắc ư tâu:
-
Tâu hoàng thượng, voi
là một con vật giống y như cột đ́nh
(v́ anh sờ trúng chân voi).
Anh thứ hai căi lại:
-
Tâu hoàng thượng,
không phải thế, con voi có h́nh thu
ngoằn ngoèo như một khúc rễ cây.
Chính hạ thần đă tận tay sờ thấy y
chang như vậy (v́ anh này sờ trúng
cái ṿi).
Anh thứ ba lên
tiếng:
- Đâu phải, voi
giống chiếc quạt lớn (anh sờ trúng
tai voi)
Anh thứ tư bác lại:
-
Tâu đức vua, cả ba anh
kia đều sai bét. Chính hạ thần mới
là người biết được sự thật. Nó y như
một tảng đá lớn, tṛn tṛn (v́ anh
này sờ nhằm cái bụng).
Anh thứ năm chen
vào:
-
Các anh là những người
khoác lác và trả lời theo óc tưởng
tượng chứ không dựa vào thực tế. Rồi
quay qua đức vua, anh tiếp:
-
Thưa hoàng thượng, xưa
nay hạ thần cứ tưởng voi là một con
vật khổng lồ. Nào ngờ, hôm nay, nhờ
công đức của hoàng thượng, hạ thần
mới biết được sự thật: voi là một
con vật nhỏ bé, phe qua phẩy lại như
chiếc chổi cùn (anh này lại sờ trúng
khúc đuôi).
Thế rồi năm anh đều
cho ư kiến ḿnh là tuyệt đối đúng,
và người khác là hoàn toàn sai,
không ai chấp nhận ư kiến người
khác, nên tranh căi nhau kịch liệt
rồi quay ra đấm đá nhau dữ dội,
người th́ bị găy răng, kẻ bị dập
mũi, ḷi mắt… máu me lai láng trông
rất thảm hại. Trong khi đó, nhà vua
và đám cận thần ôm bụng cười ngặt
nghẽo. (Viết theo truyện cổ
Ấn-
Độ)
Năm người mù tiếp
cận con voi từ năm khía cạnh khác
nhau nên có năm ư kiến (năm quan
điểm) khác nhau. Con người thường
tiếp cận thực tại dưới nhiều góc độ
khác nhau nên cũng có những quan
điểm khác nhau như vậy.
Nhưng điều đáng tiếc
là có lắm người cũng giống như năm
anh mù trên đây, cho rằng quan điểm
của ḿnh, ư kiến của ḿnh, lập
trường của ḿnh là tuyệt đối đúng và
không chấp nhận những quan điểm
khác. Chẳng những không chấp nhận ư
kiến đối lập mà người ta c̣n triệt
hạ nó. Thế là tấn kịch bi hài “sờ
voi” vẫn tiếp diễn không ngừng.
Nơi một số người,
căn bệnh “sờ voi” nầy hầu như trở
thành măn tính và bất trị. Một khi
người ta có một ư kiến, một quan
điểm nào đó rồi th́ không ai có thể
giúp họ nh́n theo quan điểm khác
được.
ĐỪNG VỘI TIN VÀO LƯ
LUẬN
Chúng ta hăy nghe
Giáp và Ất tranh luận:
Giáp lư luận : “Ban
sáng, mặt trời ở gần trái đất; ban
trưa, mặt trời ở xa; v́ vào ban sáng
ta thấy mặt trời to, ban trưa, ta
thấy mặt trời nhỏ.”
Giáp lư luận rất
đúng. Thế nhưng Ất lại không tán
thành. Anh chứng minh ngược lại.
Ất nói: “Không đúng.
Ban sáng, mặt trời ở xa, v́ ta cảm
thấy nóng ít; ban trưa mặt trời ở
gần, v́ ta cảm thấy nóng nhiều. Càng
gần ḷ lửa th́ càng nóng, đúng
không?”
Hai người
đưa ra những
luận chứng rất thuyết phục để bảo vệ
cho quan điểm của ḿnh, nhưng
chẳng có người nào đúng.
Vậy th́ đừng vội tin vào lư luận, v́
lư luận không nhất thiết đưa người
ta đến gần chân lư.
ĐỪNG TUYỆT ĐỐI HOÁ QUAN ĐIỂM CỦA
M̀NH
Đừng bao giờ tuyệt
đối hoá quan điểm của ḿnh, tức cho
rằng quan điểm của ḿnh là duy nhất
đúng; quan điểm của người khác đă
xưa, đă lỗi thời, không thích hợp,
không đúng. Không ai nắm gọn chân lư
trong tay. Như năm người mù sờ voi,
mỗi người chỉ đúng về một khía cạnh,
về một phương diện. Điều đáng trách
là người ta cứ cho rằng ḿnh đúng
toàn diện, nên không thể chấp nhận
người khác quan điểm cũng đúng (về
một khía cạnh nào đó) như
ḿnh.
TRƯỚC HẾT, CẦN CHẤP NHẬN QUAN ĐIỂM
CỦA NGƯỜI KHÁC
Trong một tập thể,
trong một cuộc thảo luận, thường có
những quan điểm khác nhau. Đó là
điều tất nhiên không tránh được
(nhưng đó lại là điều đáng mừng)
Điều đáng tiếc là có
nhiều người không bao giờ chấp nhận
quan điểm của người khác, phản đối
người khác kịch liệt khi họ có quan
điểm khác ḿnh hay trái ngược với
ḿnh.
Thế là vở tuồng ‘mù
sờ voi’ không ngừng tiếp diễn khắp
nơi trên thế giới trong nhiều lănh
vực khác nhau suốt chiều dài lịch sử
loài người!
Hăy nhớ rằng chân lư
th́ đa diện trong khi tâm trí con
người hạn hẹp. Muốn biết rơ một ngôi
nhà, cần quan sát nó từ nhiều điểm
nh́n khác nhau; muốn luận tội một
phạm nhân, quan toà phải nghe lư lẽ
từ hai ba phía; muốn biết rơ một sự
thật nào đó, chúng ta cũng cần phải
xem xét vấn đề dưới nhiều khía cạnh,
nhiều quan điểm khác nhau.
Bởi
thế, ta rất cần lắng nghe người khác
bày tỏ quan điểm của họ để mở rộng
nhận thức của ḿnh.
YÊU
THÍCH VÀ TÔN TRỌNG
QUAN ĐIỂM
KHÁC BIỆT
Nếu
anh màu đỏ, tôi cũng là màu đỏ như
anh, th́ sự kết hợp giữa hai người
cũng chỉ là màu đỏ, không có ǵ mới
mẻ. Nếu anh màu đỏ nhưng tôi không
đồng màu với anh mà là màu trắng,
th́ sự phối hợp giữa hai người sẽ
phát sinh màu hồng, mới mẻ hơn, dịu
dàng hơn.
Nếu
anh là nốt nhạc mi, tôi cũng là nốt
nhạc mi, người bạn thứ ba cũng là
nốt mi, th́ sự phối hợp giữa ba
người khá buồn tẻ. Nhưng nếu anh là
nốt mi, tôi là sol, người bạn thứ ba
là đô, th́ sự phối hợp giữa ba chúng
ta sẽ tạo nên một hợp âm vui tươi,
sống động.
Sự
phối hợp nhiều quan điểm khác nhau
sẽ làm cho các tổ chức hoạt động
hiệu quả hơn; sự phối hợp giữa hai
đảng phái đối lập sẽ làm cho đất
nước được dân chủ tiến bộ hơn.
ÁNH SÁNG SẼ LOÉ LÊN TỪ NHỮNG Ư TƯỞNG
KHÁC BIỆT
“Du choc des idées,
jaillit la lumière”
(ngạn ngữ Pháp)
“Từ những ư kiến
trái nghịch va chạm nhau, ánh sáng
sẽ loé lên”. Hai cục đá va chạm mạnh
vào nhau, lửa loé lên. Hai ư tưởng
trái nghịch va chạm nhau, sẽ làm
phát sinh sự thật, phát sinh ánh
sáng.
Tôi đưa ra một ư
kiến, anh đưa ra một ư kiến trái
nghịch tôi, thế rồi cả hai ư kiến
được dung hoà và nảy sinh ư kiến thứ
ba tốt hơn cả hai ư kiến trước.
Một
cuộc thảo luận không có những ư kiến
trái nghịch là thảo luận một chiều,
nghèo nàn, vô bổ và có thể đưa đến
những kết luận sai lầm. Một cuộc
thảo luận đa chiều, bao gồm nhiều ư
kiến trái nghịch sẽ đem lại một kết
luận đúng đắn, một giải pháp tốt.
CẦN CÁI NH̀N TỔNG HỢP
Khi nh́n một đối
tượng nào, chúng ta thường chỉ đứng
ở một vị trí, một góc độ nào đó để
nh́n, nên chúng ta thường chỉ thấy
được một mặt, một khía cạnh nào đó
của đối tượng mà thôi. V́ thế, cái
nh́n của chúng ta thường có tính
cách phiến diện, một mặt, một chiều.
Trong khi đó, đối tượng ta nh́n th́
đa diện, muôn h́nh muôn vẻ.
Nếu chúng ta chỉ nh́n mặt sau của
một ngôi nhà rồi lên tiếng b́nh phẩm
về giá trị của ngôi nhà đó, chúng ta
sẽ phạm phải sai lầm tai hại. Cần
phải nh́n đủ tứ phía, rồi nh́n từ
trên xuống, quan sát bên ngoài, xem
xét bên trong… chúng ta mới có thể
đưa ra một nhận định xác đáng về giá
trị của ngôi nhà đó.
Đứng trước một sự
vật, mỗi người có một hướng nh́n
khác nhau, nên thấy được những mặt
khác nhau. Đứng trước một vấn đề,
mỗi người có một quan điểm khác
nhau, nên có những nhận định khác
nhau.
V́ thế, đừng vội cho
rằng quan điểm của ḿnh th́ đúng c̣n
quan điểm của bạn th́ sai.
Phê b́nh, công kích
người khác khi họ có một hướng nh́n,
một quan điểm khác với hướng nh́n,
quan điểm của ḿnh th́ thật là chủ
quan, thiếu sáng suốt và thiếu óc
khoa học.
Tốt hơn, sau khi đă
quan sát một đối tượng, một vấn đề
dưới góc độ này, dưới quan điểm này,
chúng ta hăy đứng sang những vị trí
khác, những quan điểm khác để nh́n
đối tượng theo những chiều hướng
khác.
Biết phối hợp những
hướng nh́n khác nhau, nhiều ư kiến
trái ngược, nhiều quan điểm đối lập…
sẽ giúp chúng ta đến gần sự thật hơn
và nhất là khỏi phải xung khắc, bất
hoà với nhau v́ bất đồng quan điểm.
Lm.
Inhaxiô Trần Ngà