Bối-Cảnh
Giáo-Dục Tuổi Trẻ Hôm Nay
Giáo dục chưa bao giờ
lại bị khủng hoảng như hiện nay, đặc biệt ở tại xă hội Mỹ Quốc này.
Đối với những người đến từ
vùng trời luân lư Á
Đông, với một bầy con chớm lớn, lại càng kinh nghiệm một cách sâu xa,
nhiều khi đến tang thương chua xót, hơn ai hết, cái tác dụng của
cuộc khủng hoảng giáo dục ở vào thời điểm và địa điểm mà họ đă chọn
để làm nơi sinh sống cho kiếp đời tha hương của ḿnh!
Thật ra, trước năm
1975, khi c̣n ở quê hương, chúng ta cũng đă cảm thấy phần nào ảnh
hưởng của cơn lốc giáo dục này, được ồ ạt thổi đến từ vùng trời Âu
Mỹ. Như những lối sống cowboy ngang tàng, hippie ngổ ngáo, và à la
mode lang loàn v.v., do phim ảnh, xuất ngoại, viện trợ, nhập cảng
v.v. tác dụng trên tuổi trẻ vốn sẵn máu hung hăng, hiếu kỳ, ganh đua,
cách mạng v.v. Bấy giờ, chúng ta đă cảm thấy giáo dục như đang bị
mắc nghẹn ở cổ của ḿnh, khó mà nuốt trôi. Thế mà, hôm nay đây, có
ngờ đâu, chúng ta lại bị lọt vào giữa trận lốc mỗi ngày một cuồng
loạn ấy...Và, dù muốn dù không, một khi bị
cơn lốc kinh hoàng này,
như cơn băo lốc (Tornado) thỉnh thoảng vẫn xẩy ra ở Mỹ, cuốn hút,
chúng ta khó ḷng mà tránh khỏi bị choáng váng, mất thăng bằng, rồi
mất chỗ đứng, thậm chí, quay cuồng trong gió.
NHỮNG
HOẠT CẢNH: HỘI NHẬP VÀ ĐỒNG HÓA
Trước hết, chúng ta
không choáng váng là ǵ, khi những quan niệm luân lư và đạo đức về
đúng sai, tốt xấu, lợi hại, lành dữ của chúng ta từ trước đến nay
hầu như phải xét lại toàn bộ, để rồi nhiều khi không c̣n biết đâu mà
theo? Sau nữa, chúng ta không mất thăng bằng là ǵ khi bắt đầu thấy
quen thuộc và coi thường tất cả những ǵ mà trước kia, lúc mới nhập
cuộc, đă làm cho chúng ta lấy làm chướng tai, gai mắt, khó chịu?
Tiếp theo đó, chúng ta không mất thế đứng là ǵ khi, v́ bản năng
bảo tồn và định luật
sống c̣n, chúng ta thật sự đă hoàn toàn hội nhập vào hệ thống sinh
hoạt của cuộc sống mới? Sau hết, chúng ta đă không tiến tới giai
đoạn quay cuồng theo chiều gió là ǵ, một khi, dù vô t́nh hay chủ ư,
để cho những ǵ là căn tính làm nên cá thể cũng như quốc thể của
ḿnh bị lai căng bởi phong hoá ngoại lai; nhất là bị nó đồng hoá khi
chúng ta lấy làm hănh diện v́ cả ḿnh lẫn con cái của ḿnh biết sống
theo lối sống mới, nhất là khi chúng ta thấy ḿnh hợp thời đâm ra
khinh chê đồng hương của ḿnh, những người không biết lột xác để
thích nghi như ḿnh?
Thật vậy,
Hội nhập vào cơ cấu tổ
chức và sinh hoạt của xă hội Tây phương này là một việc sống c̣n và
khẩn thiết, không ai dám và có thể phủ nhận. Bởi v́, đó chỉ là một
phản ứng theo định luật bảo tồn và là nhu cầu thích nghi của chung
sinh vật và của riêng con người là một con vật có lư trí. Chẳng hạn,
học và nói thông thạo ngoại ngữ để giao tiếp và làm việc, đó là một
trong những h́nh thức
và cách thức hội nhập căn bản và thiết thực nhất để một người tha
hương như chúng ta có thể sinh sống. Mặc dù ngoại ngữ là tốt, nói
ngoại ngữ là cần và lợi như thế, tuy nhiên, nếu chỉ v́ vậy mà chúng
ta loại bỏ hay quên mất tiếng mẹ đẻ của ḿnh đi, bằng cách, không
bao giờ, cả ḿnh cũng như con cái của ḿnh, nói đến, đọc đến, viết
đến nó
nữa, hay, có bất đắc dĩ
phải sử dụng đến quốc ngữ của ḿnh cũng ngượng ngùng, ngượng ngập
như một người ngoại quốc xa lạ nào đó..., th́, không phải hay sao,
chúng ta, như nhiều người nói, là môt con người mất gốc mất rồi? Bởi
v́, trong trường hợp này, chúng ta đă tự để cho một đặc tính riêng
biệt chính yếu làm nên quốc thể của chúng ta là tiếng Việt dấu yêu
vô tội bị đồng hoá một cách oan uổng bởi ngoại ngữ!
Từ việc tự chối bỏ h́nh
thức văn hoá Việt Nam là tiếng mẹ đẻ của ḿnh đó, chúng ta mặc nhiên,
nếu không muốn nói là minh nhiên, chấp nhận và đón nhận lấy tinh
thần của văn hoá ngoại quốc như là của ḿnh, khi lấy làm hănh diện
và thoải mái được có cùng một ư thức hệ như họ, được giống một lối
suy tưởng, phát ngôn, tác hành và phản ứng như họ, bất kể ư thức hệ
đó đúng hay sai, bất chấp lối sống đó tốt hay xấu. Với tinh thần ḥa
đồng như thế, không phải là chúng ta đă nhập gia tùy tục, mà là đă
tống cựu nghinh tân, đă có mới nới cũ, đă biến thể hơn là nhập thể.
BỐI CẢNH:
T̀NH NGHĨA GIA Đ̀NH
Tùy tục ở đây có nghiă
là tùy tục mà theo, chứ không phải tục nào cũng theo. Chẳng hạn, tục
không được đối xử với vợ, với con bằng những luật rừng như đánh đập
một con vật, v́ họ, dù yếu đuối hơn ḿnh hoặc nhỏ bé hơn ḿnh và có
thuộc về ḿnh đi nữa, cũng là một con người có nhân phẩm đáng kính
như ḿnh, nhất nữa, lại là ruột thịt đáng yêu, đáng
qúi của ḿnh (tại sao
lại hành hạ và đầy đọa bản thân ḿnh). Một tục hợp t́nh và hợp lư
để làm người như thế,
dù có không đúng hay không hợp với tính cách đế quốc làm chồng đă có
như một truyền thống không trái luật của xứ sở chúng ta đi nữa, cũng
cần phải nhập gia tùy tục với người thật. Thế nhưng, ngược lại,
không phải tục nào cũng theo. Chẳng hạn, tục động một tí là bà đem
ông ra toà xin ly dị. Bởi v́, làm như thế, t́nh yêu nên một xương
một thịt, linh thiêng cao quí giữa hai vợ chồng sẽ chẳng khác ǵ như
một mời mọc ở
ngoài đường và như một
trao đổi trong quán trọ (motel/hotel) vậy thôi, tan cuộc sẽ không
c̣n nặng nợ ǵ với nhau cả. T́nh nghĩa vợ chồng như thế cũng giống
hệt như một hợp đồng làm ăn, không có lợi nữa th́ rút lui một cách
hợp pháp, anh đi đường anh, tôi đường tôi; t́nh nghĩa đôi ta có thế
thôi. Và, nhất là, hậu qủa của một t́nh nghĩa hời hợt và lỏng lẻo
như vậy sẽ là những đứa con của họ, những đứa con giống hệt như
những con búp bê, có được là do sự trao đổi thuần túy xác thịt giữa
vợ chồng như việc trao tiền lấy của ở ngoài chợ, sau đó, đem chúng
về nhà, rồi, nếu thích th́ ôm hôn, khi chán th́ bỏ bê hay vứt vào xó
nhà! Thử hỏi, đối với bản chất vốn hiền thục của người đàn bà Việt
Nam nói
chung, nhất là, đối với
một người vợ, khi c̣n ở bên quê hương vẫn được tiếng là dâu ngoan vợ
hiền, dù chồng có bê bối đến đâu đi nữa, sang đến đây, trong khi
chàng không làm chi nên tội, ngoài một tội duy nhất là đă lỗi thời
so với một thần tượng khác của
nàng, thế thôi, liền bị
nàng đọan tuyệt đơn phương một cách đắc thắng trước toà, như thế,
không phải là căn tính làm nên cá nhân của người vợ và của người đàn
bà Việt Nam đó đă bị phong hoá nơi đây đồng hoá mất rồi là ǵ?!
Phải,
Bối cảnh thứ nhất cũng
là môi trường để hiện hữu, sống động và phát triển của tuổi trẻ
ở mọi thời đại, đó là
gia đ́nh. Thế mà, ở tại mảnh đất an sinh xă hội nhất thế giới này,
tuổi trẻ lại bị hoang mang hơn nơi nào hết. Bởi v́, chúng không biết
được lúc nào chúng sẽ trở thành con cái của chính phủ, hơn là con
cái của chính cha mẹ ruột thịt của chúng, và, bởi v́ chúng cũng
không có thẩm quyền can thiệp vào t́nh yêu hôn nhân của bố mẹ ḿnh,
một khi các ngài chán nhau, không muốn sống với nhau nữa, và đem
nhau ra toà xin ly dị. Để rồi, sau đó, không sớm th́ muộn, chúng sẽ
tự động trở thành những đứa trẻ mồ côi
bất đắc dĩ, trong cảnh
c̣n cha, c̣n mẹ mà không được chung sống với nhau trong cùng một mái
ấm yêu thương như trước, mà lại phải làm con nuôi của cha ghẻ, người
chồng mới
của mẹ ḿnh, hay của mẹ
ghẻ, người vợ mới của bố ḿnh, và làm anh em ghẻ với những đứa con
mới của bố hay mẹ ḿnh. Mục đích của giáo dục là đào tạo cho tuổi
trẻ trở nên những con người tốt lành, biết ḿnh và biết người, để
tôn trọng và yêu thương nhau cho xứng đáng. Nếu tuổi trẻ ở trong một
môi trường bất hoà của cha mẹ ḿnh, những người giáo dục chúng và là
mô phạm của chúng, đến nỗi, các ngài không thể sống chung với nhau
nữa, để rồi, mỗi đấng cảm thấy cần phải lập một tổ ấm khác, khác,
khác cho đến khi nào như ư mới thôi, th́, thử hỏi công việc giáo dục
tuổi trẻ cho chúng làm sao có thể đạt được thành qủa mỹ măn, nhờ đó,
chúng sẽ trở nên những nhà giáo dục gương mẫu của con cái và cho con
cái chúng sau này. Cứ thế, nền tảng của xă hội loài người là gia
đ́nh bị băng hoại. Thế rồi, cả một thế giới văn minh mỗi ngày một
cao hơn, vĩ đại hơn, lại không có nền móng vững chắc được xây bằng
những con người có tinh thần làm người do gia đ́nh đào tạo nên như
thế, thử hỏi, nó có thể tránh khỏi những hậu qủa tai hại sẽ xẩy ra
cho nó không?
Bằng chứng đầu tiên và
rơ ràng nhất, chứng tỏ xă hội loài người đang băng hoại tận gốc rễ
của ḿnh, đó là những luật cho phép ly dị để được lập gia đ́nh khác,
và luật cho phép phá thai. Những luật này bởi đâu mà có, nếu không
phải bởi chính loài người tự tạo dựng nên chúng như những đứa con
tinh thần, kết qủa của ư thức hoàn toàn cá nhân chủ nghĩa, và là hậu
qủa của nền giáo dục theo chủ nghiă cá nhân mà ra. Phải, người ta,
những con người lập luật mà tuổi trẻ của họ đă được h́nh thành trong
một môi trường giáo dục sao đó, đă có đủ lư do chính đáng và mục
đích tốt lành khi cùng nhau đẻ ra
những luật vô tiền
khoáng hậu như thế. Lư do của họ là bảo vệ quyền lợi của con người
khỏi bị nhau bắt nạt (abuse); và, mục đích của họ là để cho con
người được hạnh phúc (happy). Những lư do và mục đích có tính cách
công cộng và công ích này, cũng chẳng khác ǵ như việc viện lư để
làm một việc ǵ đó, của bất cứ một con người nào đă biết sử dụng lư
trí và cảm thấy trách nhiệm trước lương tri của ḿnh vậy thôi. Để
rồi, dù có lư trước khi hành động như vậy, hậu qủa mà họ vẫn phải
chịu đó là những ray rứt không yên, v́, h́nh như, có một cái ǵ
không ổn (something wrong) sao đó nơi việc làm của
họ. Cũng thế, từ ngày
những đạo luật thời trang này được vào đời, thế giới như ở trong một
t́nh trạng bất an lạ lùng. Một trong những hiện tượng bất an điển
h́nh nhất của con người là những phong trào chống phá thai nổi lên
khắp nơi trên đất Mỹ hiện nay. Để bảo vệ sự sống thể lư của con trẻ,
người ta đă có những thái độ phản kháng công khai như thế, nhưng, để
bảo vệ sự sống tâm linh của tuổi trẻ khỏi bị tác hại bởi luật cho
phép ly dị, tuổi trẻ đă không biết làm ǵ cả, ngoài việc chịu trận
cho việc của người lớn muốn làm ǵ th́ làm. Người lớn bảo cần phải
lập ra luật ly dị để bảo vệ quyền lợi và hạnh phúc cho con người, mà
tuổi trẻ cũng là con người, lại là những con người đa số, những con
người vô tội đáng thương hơn hết, quyền lợi và hạnh phúc của chúng
lại bị coi thường và chà đạp hơn ai hết và hơn bao giờ hết, lại ở
trong một xă hội tự hào là văn minh nhất, mà tác nhân là chính cha
mẹ sinh ra chúng. V́ là những nhà giáo dục của chúng, cha mẹ chúng
dĩ nhiên phải khôn hơn chúng, nhất là trong trường hợp phải giải
quyết hạnh phúc riêng tư cho họ. Trong trường hợp này, theo luật
pháp, cách riêng ở tại tiểu bang California, chỉ cần nại lư: những
sự bất đồng không thể giải quyết giữa vợ chồng với nhau, mà không
cần chứng cớ để chứng minh sự thật như những vụ kiện cáo khác, cũng
đủ cho họ đơn phương đẩy lui đối phương, cho dù đối phương đă một
thời ngụp lặn ân ái với ḿnh, và bất chấp đối phương có đồng ư hay
không, có lỗi thật và đáng bị ly dị hay không!
(c̣n ti