Thời kỳ
thiếu niên bắt đầu kể từ khi biến cố sinh lư theo phái
tính của con người đúng lúc phải xẩy ra. Chẳng hạn, biến
cố sinh lư phái tính nơi nữ giới là kinh nguyệt, thường
xẩy ra vào tuổi 12, và biến cố sinh lư phái tính nơi nam
giới là xuất tinh, thường xẩy ra chậm hơn phái nữ hai
năm. Thời kỳ này trung b́nh kéo dài cũng khoảng 6 năm,
nghiă là cho tới khi con người
lên 18 tuổi,
tuổi mà con người đă có thể mọc trọn 32 chiếc răng,
trong đó, sự hiện diện đầy đủ của những chiếc răng khôn
là biểu hiệu tuổi trưởng thành của con người trước pháp
luật và tuổi con người đă học xong chương tŕnh trung
học phổ thông.
Thời kỳ
thiếu niên này của con người là giai đoạn phát triển tâm
trí của con người. Trong thời kỳ này, mức độ và trương
độ hoạt động của óc tưởng tượng nơi con người từ trong
thời kỳ thiếu nhi tự nhiên sẽ giảm thiểu. Bởi v́, số
lượng vật chất được
tạo nên do
khả năng so sánh và phân tách nhờ tác động liên tưởng
của trí tưởng nhớ, kể như đă đầy, cần phải được tiêu hóa,
đe khối ảnh tượng vẫn c̣n tính chất rời rạc và sống
sượng của vật chất hữu h́nh đó, có thể từ một hỗn chất
trở nên một hợp chất tinh túy như tinh thần, trong tinh
thần và cho tinh thần vô h́nh của con người. Thời kỳ
thiếu niên là giai đoạn tiêu hoá những kiến tạo của thời
kỳ thiếu nhi, cũng như thời kỳ thiếu nhi đă là thời kỳ
biến hoá những chất liệu của thời kỳ ấu nhi. Công việc
tiêu hoá những cảm thức của thời kỳ thiếu nhi để chúng
có thể trở nên những tri thức cho thời kỳ thiếu niên như
thế, đ̣i hỏi hai yếu tố chính, đó là khả năng lư luận
của trí khôn nơi con người và nguyên lư được phú bẩm
trong trí khôn của con người.
Những thực
phẩm mà con người ăn vào để nuôi sống và tăng trưởng cơ
thể của ḿnh, tự chúng, chỉ là những chất hữu
cơ, chúng
không thể trở thành những dưỡng chất vô cơ thích hợp với
cơ thể, nếu chúng không được tiêu hóa bởi dạ dầy và ruột
non. Dạ dầy có phận sự dùng chất cường toan của ḿnh
nhào bóp cho chúng nhuyễn đi để cho ruột non có thể, nhờ
chất xúc tác do chính ruột non tiết ra, phân hóa và đồng
hóa chúng với cơ thể của con người. Về việc h́nh thành
lư trí của con người cũng tương tự như vậy. Tất cả những
ǵ con người tiếp thụ được qua ngoại quan (tức ngũ quan)
chỉ là những thực phẩm c̣n thuần vật chất (hữu cơ), cần
phải được nội quan, (gồm trí tưởng và trí nhớ, gọi chung
là trí tưởng nhớ), nhờ
cảm giác
như chất cường toan có sức tác dụng đặc biệt và bằng khả
năng so sánh cũng như phân biệt, nhào nặn thành những
ảnh tượng. Để rồi, những ảnh tượng này sẽ được trí khôn
thuộc phần thượng của con người tinh thần hóa (vô cơ),
nhờ những nguyên lư tự nhiên như chất xúc tác được tiết
ra từ trí khôn trong việc trợ giúp khả năng lư luận của
trí khôn. Để rồi, kết qủa của tiến tŕnh tiêu hóa theo
tâm lư này nơi con người, đó là, những đặc điểm cụ thể,
rời rạc, hữu h́nh, chiếm địa của vật chất trở nên những
ư niệm, ư tưởng, ư nghĩ, có những đặc tính trừu tượng,
phổ quát, vô h́nh, thẩm thấu của tinh thần. Những ư
niệm, ư tưởng, ư nghĩ này của con người là những yếu tố
làm nên tri thức của con người, hay làm nên lư trí
của con
người cũng vậy. Bởi v́, lư trí của con người chính là sự
phát triển trí khôn theo tuổi đời của con người. Sau đó,
nhờ những ư tưởng làm nên tầm mức hiểu biết của con
người này, và cũng lệ thuộc vào mức độ hiểu biết đó, mà
họ có thể ư thức một cách chính xác hay không về con
người của ḿnh cũng như về thế giới chung quanh, theo
như khả năng phán đoán của họ vào thời kỳ thành niên sau
này.
Thật vậy,
nhờ khả năng lư luận lợi hại vô địch này, con người bắt
đầu đi sâu vào mỗi và mọi sự của thế giới bên ngoài
ḿnh,
để có thể
tổng quát hóa và đơn thuần hóa tất cả thành những ư
tưởng có tính cách vô h́nh và thông suốt như chính tinh
thần của con người. Thế nên, đối tượng xứng hợp của con
người trong thời kỳ này, không c̣n là sự vật (là ǵ),
đối tượng của ngoại quan, hay sự việc (như thế nào), đối
tượng của nội quan, mà là sự kiện (tại sao) có tính cách
tâm lư phức tạp, liên quan đến những tác động nội tâm
sâu xa hàm ẩn những lư do và mục đích chủ động và chủ
quan nơi tác nhân. Vào thời
kỳ thiếu
niên này, con người tự nhiên có khuynh hướng và hứng thú
t́m hiểu và giải quyết những cái tại sao? do tự chúng
đặt
ra hay gặp
phải, như nguồn gốc của sự vật hay nguyên nhân của sự
việc.
Lư luận, do
đó, trở nên tối ư quan trọng trong thời kỳ thiếu niên.
Lư luận có đúng, con người mới có những ư tưởng đúng; có
những ư
tưởng đúng, con người mới phán đoán đúng; có phán đoán
đúng, con người mới chọn lựa đúng; có chọn lựa đúng,
con người
mới hành động đúng; có hành động đúng, con người mới làm
người đúng, hay mới đúng là người.Thế rồi, như kết qủa
của tiến tŕnh tiêu hóa, chẳng những máu huyết được tạo
nên để nuôi sống thân thể, mà c̣n cả nhiệt lượng cũng
được sản xuất để duy tŕ hoạt động của thân thể. Nơi tâm
lư của con người cũng thế, kết qủa của tiến tŕnh văn
hóa nơi con người chẳng những là tri thức, tức lư trí
của con người, mà c̣n là t́nh cảm được phát sinh từ
những và theo những ư nghĩ của con người, làm như nguồn
nhiệt năng sinh hoạt về tâm lư của con người. T́nh cảm
một đàng được nẩy sinh từ tiến tŕnh văn hóa nơi con
người, đàng khác, ngược lại, t́nh cảm, với tư cách là
nguồn nhiệt năng cho toàn thân, c̣n chi phối cả tiến
tŕnh văn hóanơi con người. Những triệu chứng văn hóa bị
t́nh cảm chi phối nơi con người, không trừ một ai, dù có
tuổi đi nữa, nhất là những con người đang trải qua giai
đoạn lư luận, xẩy ra nhan nhăn như cơm bữa. Trong giai
đoạn này con người cũng tỏ ra chủ quan, song không chủ
quan như một thiếu nhi sống theo cảm giác, mà là theo
cảm t́nh. Để rồi, mọi điều hay dở, tốt xấu,
lợi hại,
đúng sai, đều được đánh gía và đối xử theo t́nh cảm của
họ. Nghĩa là, bất cứ điều ǵ con người yêu thích, ham
thích, mến chuộng, hay ưa chuộng đều là hay, là phải, là
tốt, là lợi, là điều đáng có, đáng làm, đáng theo. Ngoài
ra, bất cứ điều ǵ khác với hay nghịch với những điều do
t́nh cảm của con người ấy định đoạt, đều dở, đều xấu,
đều hại, đều đáng tránh, đáng bỏ, đáng ghét, dù tự bản
chất của chúng có chân thực và tốt lành đến mấy đi nữa.
Chính v́
tính chất lăng mạn của tuổi thiếu niên đang dậy th́ này
mà tâm trạng của con người họ từ đó thiếu mất tính cách
thực tế, và trở thành mơ mộng hăo huyền, song lại có sức
lôi cuốn họ chạy theo nó bằng những ảo vọng vượt lên
trên tầm tay của họ và những tham vọng vượt ra ngoài tầm
tay của họ. Thế nhưng, cũng chính nhờ những ảo vọng đầy
t́nh cảm kích thích tựa như ma túy này mà con người
thiếu niên cảm thấy yêu đời hơn bao giờ hết và hơn ai
hết, đến nỗi, khi hoạt động, chúng trở thành những con
người nhiệt tâm nhất, đam mê nhất. Do đó, bất cứ một ai,
kể cả cha mẹ hay anh chị em và bạn
bè chí
thiết nhất của chúng, một khi tỏ ra đối nghịch hay cản
trở, nhất là phá đám hoặc phá vỡ mộng đời của chúng, dù
có ư ngay lành v́ chúng hay không, tức th́, họ sẽ trở
thành những kẻ thù không đội trời chung của chúng. Tâm
trạng dễ bất măn trong thời kỳ thiếu niên này của con
người, chẳng những thế, c̣n được bộc phát bởi chính bản
thân của chúng, một khi chúng thấy rằng chúng không thể
hay khó ḷng mà đạt được mộng tưởng duy nhất theo như
chúng nghĩ và cho là lư tưởng không thể thiếu trong cuộc
đời của chúng. Trái lại, một khi chúng đạt được những ǵ
chúng thích, chúng nghĩ ra, sau khi trải qua được những
thử thách và trở ngại, chúng càng tự măn và tự tin vào
ḿnh hơn nữa, đến nỗi, chỉ có trời xập mới có thể đập
nát được con người tự măn của chúng.
Dĩ nhiên,
v́ tính cách mộng tưởng nơi những ước muốn của con người
thiếu niên đó, mà, đối với người lớn, nhất là đối với
những người có trách nhiệm giáo dục chúng, những ước
muốn của chúng thường hay bị người ta pha ḿnh vào, thậm
chí, bị ngăn cản và cấm đoán một cách phũ phàng theo cảm
nghĩ của chúng. Phần chúng, những ước mộng của chúng
chẳng khác nào như lẽ sống của chúng lúc bấy giờ, đến
nỗi, nếu chúng phải hy sinh những ước muốn ấy đi, chẳng
khác nào chúng đă hy sinh tính mạng của chúng đi vậy.
Thế mà, thời kỳ thiếu niên là một thời kỳ yêu đời nhất
của một đời người, con người thiếu niên làm sao có thể
dễ dàng hy sinh mạng sống của ḿnh đi như thế. Bởi đó,
muốn sinh tồn, con người thiếu niên sẽ t́m hết cách để
có thể giữ cái đạo trẻ của ḿnh, mà thần tượng tôn sùng
của chúng là những ảo ảnh do t́nh cảm của chúng nghĩ ra,
dù có phải dùng đến cả tà ma ảo thuật của quanh co gian
dối, nhất là, dù có phải bỏ nhà, bỏ học đi hoang, chúng
cũng nhất quyết không bỏ đạo của ḿnh
Thế nên,
trong thời kỳ thiếu niên, chẳng những con người sống
trong không tưởng, lại c̣n sống trong không thật. Không
thật ở chỗ lén lút khi thực hiện ư đồ của ḿnh, và không
thật c̣n ở chỗ phủ nhận sự thật khi mưu đồ của ḿnh bị
lộ tẩy, bằng những bất măn thật ngang bướng đến bất cần
hay bất chấp tất cả để nhất định tiếp tục theo đuổi cho
đến cùng mộng ước
của đời
ḿnh.
Với chiếc
khiên lư luận nhọn hoắc luôn sẵn sàng lao tới để tấn
công mỗi khi có dịp, cộng với chiếc thuẫn bất măn kiên
cố như bất chấp mọi thử thách, con người thiếu niên đă
là một thành phần sống hết sức là xông xáo, như không
c̣n biết bại, biết chết là ǵ. Nhất là, một khi được sự
cộng tác đắc lực của tính háo thắng bất khôn c̣n sót lại
của thời kỳ thiếu nhi, con người thiếu niên có thể sẽ
coi trời bằng vung. Như thế, nếu con người thiếu niên
được giáo dục khắc phục đối với những
cảm thức
của chúng khi chúng c̣n ở trong thời kỳ thiếu nhi, chúng
sẽ đỡ bị lầm lạc ở giai đoạn lư luận của thời kỳ thiếu
niên, nhờ
đó, về phần t́nh cảm, chúng cũng sẽ bớt đi những bất măn
hay tự măn một cách vô lư và nông nỗi, bất xứng với nhân
cách và nhân phẩm của con người, trái lại, chúng sẽ là
một con người khôn ngoan chín chắn khi tiến tới giai
đoạn phát triển cuối cùng của đời sống làm người, đó là
thời kỳ thành niên.