Nơi con người, nội tâm là điều quan trọng.
Nếu nội tâm giữ địa vị quan trọng trong mọi
lĩnh vực, th́ riêng trong lĩnh vực đạo đức,
nội tâm càng phải được quan tâm một cách đặc
biệt. Bởi v́ đạo đức là chuyện làm lành
tránh tội. Mà thiện ác xét về phương diện
nào đó là tự nội tâm.
Chúa
Giêsu phán:
“Cái ǵ từ trong con người xuất ra, cái đó mới
làm cho con người ra ô uế. V́ từ bên trong, từ
ḷng người, phát xuất những ư định xấu: tà dâm,
trộm cắp, giết người, ngoại t́nh, tham lam, độc
ác, xảo trá, trác táng, gạnh tỵ, phỉ báng, kiêu
ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó
đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người
ra ô uế” (Mc 7,20-23).
Tất
cả những thứ kể trên đây đều dễ nhận ra là tội.
Chỉ nghe tên cũng biết là xấu. Tất cả đều từ bên
trong mà thành tội.
Nhưng, có một số việc phát xuất từ bên trong
không dễ nhận ra là sai. Nhưng trước mặt Chúa,
chúng thực là sai. Hậu quả rất tai hại.
Ở
đây, tôi xin nêu lên mấy sự kiện như thế, đă
được kể trong Phúc Âm.
1/
Tưởng là nhiệt t́nh tốt
Phúc
Âm thánh Matthêu viết:
“Từ lúc đó, Đức
Giêsu Kitô bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người
phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ do
các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi
bị giết chết và ngày thứ ba sẽ sống lại. Ông
Phêrô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách
Người: ‘Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp
phải chuyện ấy’. Nhưng Đức Giêsu quay lại bảo
ông Phêrô: ‘Satan, hăy lui lại đằng sau Thầy!
Anh cản lối Thầy. Tư tưởng của anh không phải là
tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người’”
(Mt 16,21-23).
Tư
tưởng của thánh Phêrô xem ra diễn tả một nhiệt
t́nh chân thực đối với Thầy ḿnh. Nhưng Chúa
Giêsu đă cho ngài rơ nhiệt t́nh ấy không do
Thiên Chúa, hơn nữa phải xếp nó vào loại xấu
thuộc Satan và thế tục.
Lời
Chúa mạc khải trên đây cũng có thể áp dụng cho
chúng ta. Biết bao lời nói việc làm của ta,
tưởng là nhiệt t́nh đối với Chúa, với Giáo Hội,
với người khác. Nhưng Chúa lại thấy trong đó có
vết nhơ. Vết nhơ ấy cũng phát xuất từ bên trong.
Đó là sự tự tin quá đáng, không dựa vào ánh sáng
của thánh ư Chúa.
2/
Tưởng là vững vàng
Cũng
Phúc Âm thánh Matthêu cho thấy: Sau khi Chúa
Giêsu báo trước cho các môn đệ biết là họ sẽ vấp
ngă v́ Thầy, th́ thánh Phêrô cương quyết trả
lời: “Dầu tất
cả có vấp ngă v́ Thầy đi nữa, th́ con đây cũng
chẳng bao giờ vấp ngă” (Mt 26,33). Lời
nói trên đây của thánh Phêrô chứng tỏ tấm ḷng
trung tín bền vững. Nhưng kết quả ra sao, chúng
ta đă biết. V́ thế, Chúa đâu có khen thánh
Phêrô. V́ trong cái tưởng là cương quyết trung
thành đó có pha chút tự đắc, coi ḿnh hơn người.
Xét
ḿnh, chúng ta thấy chuyện của thánh Phêrô vẫn
thường xảy ra nơi chúng ta. Chúng ta có những
tuyên ngôn và nghi thức nói lên ḷng trung thành
vững bền. Nhưng thực sự trước mặt Chúa những lời
hứa đó chỉ để khẳng định ḿnh. Cái tự hào nào đó
cũng phát xuất từ bên trong, mà ta không hay
biết.
3/
Tưởng là đạo đức
Trong Phúc Âm thánh Matthêu, Chúa phán:
“Không phải bất
cứ ai thưa với Thầy: Lạy Chúa! lạy Chúa! là được
vào Nước Trời cả đâu. Nhưng chỉ ai thi hành ư
muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới
được vào mà thôi. Trong ngày ấy, nhiều người sẽ
thưa với Thầy rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, nào
chúng tôi đă chẳng nhân danh Thầy mà nói tiên
tri, nhân danh Thầy mà trừ quỷ, nhân danh Thầy
mà làm phép lạ đó sao? Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên
bố với họ rằng: Ta không hề biết các ngươi. Xéo
đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác”
(Mt 7,21-23).
Những lời Chúa phán trên đây cho thấy nhiều việc
coi như rất đạo đức, nhưng thực sự lại rất xấu
trước mặt Chúa. Mạc khải đó làm ta phải sợ. Bởi
v́ không thiếu việc bề ngoài coi như đạo đức,
nhưng bên trong lại do động lực xấu, như kiêu
căng, phô trương, lợi dụng đạo để xây dựng uy
tín và t́m tư lợi.
4/
Tưởng là truyền giáo
Cũng
trong Phúc Âm thánh Matthêu, Chúa phán:
“Khốn cho các
ngươi, hỡi các kinh sư và Pharisêu giả h́nh! Các
ngươi rao khắp biển cả đất liền, để rủ cho được
một người theo đạo. Nhưng khi họ theo đạo rồi,
các ngươi lại làm cho họ đáng xuống hoả ngục gấp
đôi các ngươi” (Mt 23,15).
Thực
tế cho thấy: Không phải tất cả mọi bước chân
truyền giáo đều như vậy. Nhưng có những trường
hợp đúng là như thế. Nhiều người sau khi theo
đạo đă cảm thấy nặng nề, hoặc trở nên xấu hơn
trước, do những gương xấu và những luật lệ tuỳ
tiện mà họ gặp trong đạo.
Tiện
nói về truyền giáo, cũng nên nhắc tới một số nơi
có đạo đă làm những việc tưởng là truyền giáo,
nhưng thực sự lại gây ác cảm đối với người ngoài
công giáo.
5/
Tưởng là Chúa không ở đó
Khi
nói về cuộc Phán xét chung, Chúa Giêsu nói rơ
là: “Mỗi lần
các ngươi làm như thế (bác ái) cho một trong
những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các
ngươi đă làm cho chính Ta vậy... Mỗi lần các
ngươi không làm như thế (từ thiện) cho một trong
những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đă
không làm cho chính Ta vậy” (Mt
25,40-45). Họ thưa là họ đâu có thấy Chúa.
Chúng ta thường t́m Chúa trong thánh đường,
trong các nghi thức thánh. C̣n t́m Chúa ở nơi
người nghèo khổ bé mọn, th́ không mấy khi. Đó
cũng do một sai lầm phát xuất từ bên trong.
***
Đến
đây, chúng ta có thể kết luận là: Bên trong
chúng ta có thể có những sai lầm nguy hiểm. Nguy
hiểm lớn nhất là chúng ta có lương tâm sai, mà
lại tưởng ḿnh có lương tâm tốt lành, luôn hợp
với ư Chúa.
Đổi
mới từ bên trong, đó là việc cần làm. Thời giờ
không trong quyền của ta. Lịch sử luôn có những
bất ngờ. Giờ Chúa đến ai mà biết được. Nếu Chúa
ban cho chúng ta hôm nay một cơ hội, th́ chúng
ta nên nắm bắt để chấn chỉnh ḿnh.
Lạy Chúa, xin
thương giúp chúng con tránh khỏi mọi thứ ảo,
mọi thứ sai lầm dễ làm hư hỏng lương tâm yếu
đuối chúng con.
+Gm Gioan B. Bùi Tuần