|

SỐNG THÁNH
PHƯƠNG THẾ THÁNH HÓA BẢN THÂN
L.
M. Minh Vận, CMC
Chương 4
ĐỨC ÁI
LƯ TƯỞNG THÁNH THIỆN
I. BẬC THÁNH THIỆN
Để đạt tới Lư Tưởng Thánh Thiện, tức là chiếm hữu được Thiên Chúa là Đức
Ái Trọn Hảo, linh hồn cần có thiện chí và nỗ lực tiến dần từng cấp bậc
của Đường Thánh Thiện; trừ khi Chúa ban cho ai đặc ân đạt Đích Thánh
Thiện mau chóng khác thường hoặc được phú bẩm bản năng thánh thiện ngay
lúc c̣n trong ḷng mẹ.
1. BẬC KHỞI SINH
Bậc Khởi Sinh cũng được gọi là Đường Thanh Tẩy, linh hồn khởi sự tiến
vào Đường Thánh Thiện phải được thanh tẩy khỏi mọi tội lỗi, nhất là tội
trọng; đồng thời, phải khử trừ các căn nguyên phát sinh tội lỗi là các
đam mê bất chính.
2. BẬC TIẾN SINH
Bậc Tiến Sinh cũng được gọi là Đường Quang Minh, sau khi được thanh tẩy
khỏi tội lỗi và các đam mê bất chính; linh hồn cần thiết phải thực tập,
làm tăng triển và chiếu sáng các nhân đức theo mẫu gương đời sống Chúa
Kitô.
3. BẬC HIỆP SINH
Bậc Hiệp Sinh cũng được gọi là Đường Kết Hiệp, sau khi được thanh tẩy và
thử luyện trong gian khổ, linh hồn vốn c̣n can đảm, trung kiên tiến bước
theo Chúa; Chúa ban cho linh hồn đạt tới ơn kết hiệp, duy nhất với Chúa
trong t́nh yêu mến ngọt ngào tha thiết. Tới Bậc Kết Hiệp này, linh hồn
có thể nói được như Thánh Phaolô: "Tôi sống nhưng không phải tôi sống,
mà chính Chúa Kitô sinh động trong tôi" (Gal 2:20).
II. GIỚI HẠN THÁNH THIỆN
Thiên Chúa, Đấng Thánh Thiện vô cùng, c̣n chúng ta là loài hữu hạn không
thể vượt khỏi giới hạn của ḿnh, chỉ có thể đạt mức độ tương đối, nhất
là khi c̣n đang sống trên trần gian.
1. Không Thể Yêu Chúa Như Chúa Đáng Yêu,
Dù Khi Đă Được Hưởng Hạnh Phúc Vĩnh Cửu Đời Sau.
V́ Chúa đáng yêu mến vô cùng, mà chúng ta lại nhỏ bé hữu hạn. Cần thiết
chúng ta phải có thiện chí khao khát lớn lao như Thánh Terexa Hài Đồng
Giêsu: "Yếu mến Chúa như chưa từng có ai yêu mến Chúa bằng". Và như lời
Thánh Benadô: "Mức độ chúng ta phải yêu mến Chúa là yêu mến Chúa không
mức độ".
Chính v́ thế mà Chúa chỉ truyền: "Con hăy yêu mến Chúa hết ḷng, hết sức,
hết trí khôn, hết linh hồn con" (Mt 22:37). Nghĩa là Chúa ban cho chúng
ta bao nhiêu, chúng ta phải dâng lại cho Chúa bấy nhiêu, để chúng ta nói
được như Thánh Phaolô: "Tôi không làm uổng phí ơn Chúa đă ban cho tôi"
(I Cor 15:10).
2. Không Thể Yêu Chúa Đến Không Bao Giờ
Có Thể Xúc Phạm Đến Chúa Được Nữa.
V́ bao lâu c̣n sống trong thân xác, chúng ta c̣n phải sợ làm phiền ḷng
Chúa. Dù được đặc ân Chúa ban, có thể tránh hết được các tội trọng, tội
nhẹ cố t́nh, nhưng chúng ta vốn không thể tránh hết các tội nhẹ yếu đuối.
Chúa dung như thế, để chúng ta không thể cậy ḿnh được. Cần thiết, chúng
ta phải thực t́nh khiêm tốn, quyết tâm dứt khoát từ bỏ các tội trọng,
tội nhẹ cố t́nh; gắng giảm bớt các lỗi phạm v́ yếu đuối và hoàn toàn tín
thác nơi Chúa và Mẹ.
3. Không Thể Yêu Chúa Hoàn Toàn Vô Vị Lợi
Đến Không Mong Ước Hạnh Phúc Vĩnh Cửu Đời Sau.
V́ Hạnh Phúc Thiên Đàng là chính Chúa, chiếm hữu Chúa và tận hưởng Ngài.
Đôi khi có thể yêu mến Chúa cách vô vị lợi v́ Chúa đáng yêu mến; không
hy vọng được các ơn phúc chúng ta đang cầu xin.
|