SỐNG THÁNH

PHƯƠNG THẾ THÁNH HÓA BẢN THÂN

    L. M. Minh Vận, CMC

              

     

PHẦN   NĂM

CÁC PHƯƠNG THẾ NÊN THÁNH

 

 

Chương 4

VIỆC CẦU NGUYỆN

 

 

Cầu nguyện là nhiệm vụ quan trọng và cần thiết trong đời sống siêu nhiên, nhất là nơi những linh hồn đang tiến bước trên Đường Thánh Thiện và thực thi sứ vụ tông đồ.

 

I. CẦU NGUYỆN LÀ G̀

 

Cầu nguyện là hướng tâm hồn lên Chúa để yêu mến, tôn thờ, cảm ơn, đền tạ và xin ơn. Như vậy, bất cứ ở đâu và lúc nào cũng có thể cầu nguyện được. Chỉ một ánh nh́n yêu đương, một nhịp rung động tŕu mến của trái tim, một cử chỉ khiêm nhu tôn thờ, một lời ngợi khen cảm tạ, một việc thống hối đền tạ, một lời khẩn cầu tha thiết dâng lên Chúa; đó là cầu nguyện.

 

Chính v́ cầu nguyện đơn sơ, dễ dàng như thế, nên Chúa mới truyền dạy chúng ta phải cầu nguyện luôn không ngừng. Có thể nói: Cầu nguyện phải là hơi thở, là sự sống thiêng liêng của linh hồn thánh thiện.

 

II. BA CÁCH CẦU NGUYỆN

 

Lời cầu nguyện phát ra từ môi miệng, rung động trong tâm t́nh, chứng minh qua đời sống.

 

1. KHẨU NGUYỆN

 

Ngay từ hồi Giáo Hội sơ khai, các Tín Hữu đă có thói quen họp nhau dâng lời ngợi khen, cảm tạ và cầu xin Chúa qua lời kinh, tiếng hát, khi cộng đồng lúc riêng tư. Đó là công nguyện và tư nguyện.

 

Theo giáo huấn của Giáo Hội: "Cầu nguyện lên tiếng là một dữ kiện không thể thiếu trong đời sống Kitô Giáo. Các môn đệ đă chăm chú theo dơi việc cầu nguyện im lặng của Thầy ḿnh, nhưng Ngài dạy họ một kinh để đọc lên: Kinh Lậy Cha. Chúa Giêsu đă không chỉ cầu nguyện bằng các lời kinh phụng vụ của hội đường Do Thái, v́ các Tin Mừng cho chúng ta thấy Ngài đă cất tiếng cầu nguyện theo phát biểu riêng của Ngài, từ lời hân hoan chúc tụng Chúa Cha cho đến lúc gian nan tại Vườn Cây Dầu" (Catechismus  # 2701).

 

* Công Nguyện: Lời nguyện có tính cách cộng đồng bao giờ cũng có giá trị hơn, đáng Chúa thương nhận hơn, như lời Chúa dạy: "Ở đâu có hai ba người họp nhau cầu nguyện nhân danh Thầy, Thầy ngự giữa họ" (Mt 18:20). Cộng Đồng tập hợp để cử hành Thánh Lễ, suy tôn Lời Chúa, tôn thờ Thánh Thể, cử hành các Nhiệm Tích, Phụng Vụ Giờ Kinh là việc Phụng Vụ chính thức của Giáo Hội, bao giờ cũng có giá trị đặc biệt tôn thờ Chúa cách xứng đáng hơn hết, v́ là việc làm nhân danh Chúa Kitô và đại diện cho toàn thể Giáo Hội.

 

Theo giáo huấn của Giáo Hội: "V́ là lời cầu nguyện bên ngoài và mang tính con người cách đầy đủ, cho nên sự cầu nguyện lên tiếng là việc cầu nguyện tuyệt hảo nhất của những đoàn người. Những lời cầu nguyện nội tâm nhất cũng không thể bỏ qua việc cầu nguyện lên tiếng: Lời cầu nguyện trở thành nội tâm theo mức chúng ta ư thức "Chúng ta đang thân thưa với Đấng nào". Như vậy, cầu nguyện lên tiếng là h́nh thức thứ nhất của việc cầu nguyện" (Catechismus  # 2704).

 

            * Tư Nguyện: Ngoài kinh nguyện công, mỗi người c̣n cần cầu nguyện tư tùy mỗi tâm hồn, hoặc do luật buộc hoặc do tự t́nh. Chúa Kitô cũng truyền dạy: "Mỗi khi các con cầu nguyện hăy vào pḥng, đóng cửa lại mà cầu xin cùng Cha các con trên trời; Ngài thấu tỏ mọi nơi bí ẩn, sẽ ban cho các con những ơn cần thiết" (Mt 6:6).

 

2. TÂM NGUYỆN

 

Tâm nguyện chính là bản chất và hồn sống của việc cầu nguyện, v́ nếu miệng đọc mà trí khôn không suy tưởng, trái tim không rung động ḥa nhịp; lời kinh tiếng hát không phát sinh do ḷng yêu mến th́ lời cầu nguyện đó chỉ như xác vô hồn. Chúa Kitô đă khiển trách người Pharisiêu: "Dân này thờ kính Ta ngoài môi miệng, c̣n ḷng chúng xa cách Ta" (Mt 15:8). Người cũng phán với thiếu phụ Samaria: "Đă đến lúc người ta phải tôn thờ Thiên Chúa bằng tinh thần và chân lư" (Jn 4:23). Bằng tinh thần là với ḷng yêu mến, bằng chân lư là thú nhận thân phận thụ tạo bất lực của ḿnh, nên khiêm tốn đặt niềm tin tưởng cầu xin Chúa ban ơn trợ giúp.

 

Theo giáo huấn của Giáo Hội: "Thiên Chúa t́m kiếm những kẻ tôn thờ Ngài trong Tinh Thần và Chân Lư, và như vậy Ngài muốn có lời cầu nguyện xuất phát từ những chỗ sâu thẳm nhất của con người, với đầy sức sống động.Chúa cũng muốn thân xác chúng ta phụ họa với lời cầu nguyện nội tâm, v́ cầu nguyện đầy đủ như thế mang lại cho Thiên Chúa sự kính tôn toàn hảo mà Ngài có quyền đ̣i hỏi chúng ta" (Catechismus # 2703).

 

3. HÀNH NGUYỆN

 

Hành nguyện là sống theo tinh thần của việc cầu nguyện, v́ nếu việc làm không song hành với lời cầu xin; nếu đời sống không ḥa nhịp với lời chúc tụng; nếu các hành động không thấm nhuần tinh thần Chúa, không phát xuất do tâm t́nh yêu mến tràn đầy, th́ cũng chưa mang lại cho linh hồn thành quả tốt đẹp nào.

 

Linh hồn có tinh thần cầu nguyện luôn kết hợp với Chúa bằng t́nh con ngoan thảo với Cha Nhân Từ. Họ luôn lấy việc làm, chứng minh ḷng yêu mến Chúa; luôn ư hiệp tâm đồng với Chúa, đến nỗi chỉ muốn điều Chúa muốn, làm điều Chúa muốn. Đó là tột đỉnh của việc cầu nguyện.

 

III. CẦU NGUYỆN CẦN THIẾT

 

Muốn được cứu độ, được giải thoát khỏi mưu quỉ dữ, nhất là để mau tiến bước trên Đường Thánh Thiện, điều cần thiết là phải cầu nguyện. Đó là lệnh Chúa truyền, v́ thân phận con người cần có ơn Chúa trợ giúp, mới có thể đạt được Ơn Cứu Độ và tới Đích Thánh Thiện.

 

 

 

1. LỆNH CHÚA TRUYỀN CẦU NGUYỆN

 

Trong Thánh Kinh nhiều nơi Chúa truyền phải cầu nguyện: "Con hăy đến, Cha sẽ cứu con; con hăy kêu cầu, Cha sẽ nhậm lời con" (Jer 33:3). "Con hăy tỉnh thức và cầu nguyện, kẻo sa chước cám dỗ" (Mt 26:41). "Con hăy xin sẽ được, hăy t́m sẽ gặp, hăy gơ cửa sẽ mở cho" (Mt 7:7). "Các con hăy cầu nguyện luôn, không được nhàm chán"(Lc 21:36). Thánh Phaolô cũng truyền dạy: "Anh chị em hăy cầu nguyện luôn không ngừng" (I Thess 5:17).

 

Thánh Toma và các thần học gia quả quyết: "Cầu nguyện là lệnh Chúa truyền, không phải là lời khuyên, nên ai không tuân giữ th́ mắc tội trọng, nhất là trong ba trường hợp: Đang trong t́nh trạng tội lỗi; lúc nguy tử; khi gặp nguy hiểm có thể phạm tội trọng lỗi luật Chúa". Các ngài c̣n thêm: "Ai bỏ cầu nguyện một tháng, tối đa là ba tháng th́ mắc tội trọng; v́ chỉ có lời cầu nguyện là phương thế được các ơn cần thiết để lo Phần Rỗi và Sự Thánh Thiện".

 

2. CON NGƯỜI CẦN ƠN TRỢ GIÚP

 

Con người yếu đuối bất lực, nhiều đam mê, tội lỗi, lắm kẻ thù, nhiều cạm bẫy, không thể tự ḿnh đạt Ơn Cứu Độ và tới Đích Thánh Thiện nếu không có ơn Chúa trợ giúp. V́ thế, Thánh Alphongsô đă tha thiết nhắn nhủ: "Tôi vẫn nhắc và sẽ nhắc đi nhắc lại cả đời tôi rằng: Phần Rỗi chúng ta hệ tại lời cầu nguyện; phải, chúng ta hăy cầu nguyện, đừng nhàm chán bao giờ, v́ nhờ cầu nguyện, chắc chắn chúng ta sẽ được cứu rỗi, không cầu nguyện sẽ phải hư đi; v́ cầu nguyện mà nay các Thánh đang được hưởng Hạnh Phúc trên Thiên Đàng; v́ bỏ cầu nguyện mà nay tội nhân đang bị trầm đọa trong hỏa ngục".

 

            3. PHƯƠNG THẾ NÊN THÁNH THẦN DIỆU

 

Cầu nguyện c̣n là phương thế thần diệu giúp chúng ta nên Thánh và bền vững trong Đường Thánh Thiện; giải thoát chúng ta khỏi vương vấn tạo vật, kết hợp chúng ta với Chúa, biến hóa chúng ta mỗi ngày thêm giống Chúa hơn. Trái lại, nếu lơ là cầu nguyện, rất đáng sợ, v́ theo lời Đức Phaolô VI căn dặn: "Các con chớ quên bằng chứng của lịch sử là: Trung thành cầu nguyện hay phế bỏ việc cầu nguyện là bản trắc nghiệm cho chúng ta thấy, đời tu tŕ c̣n linh hoạt hay đă băng hoại mất rồi" (Evangelica Testificatio # 42).

 

IV. ĐỜI SỐNG CẦU NGUYỆN

 

Chúa Kitô truyền: "Các con phải cầu nguyện luôn". Lệnh truyền đó cho thấy, Chúa muốn chúng ta phải có đời sống cầu nguyện kết hợp với Chúa. V́ theo Đức Phaolô VI: "Kinh nguyện là khám phá được t́nh thân mật với Chúa, là yêu sách đ̣i hỏi phải tôn thờ Chúa, là nhu cầu xin được ơn cầu bầu cho chúng ta. Nhờ đó, Chúa sẽ tỏ ḿnh ra trong trí tuệ và tâm hồn các tôi tá Ngài. Chúa tỏ cho chúng ta nhận biết chính Ngài trong ngọn lửa T́nh Yêu". Ngài c̣n thêm: "Các con hăy ư thức tầm quan trọng của sự cầu nguyện trong đời sống các con và hăy học cho biết chăm chỉ cầu nguyện cách quảng đại: Đối với mỗi người các con, sự trung thành với việc cầu nguyện hằng ngày phải là một khẩn thiết đầu tiên, và phải chiếm chỗ ưu tiên trong Tu Hiến cũng như trong đời sống các con" (Evangelica Testificatio # 43,45).

 

?ể thấy đời sống cầu nguyện cần thiết thế nào, chúng ta nên nhắc lại ở đây giáo huấn của Giáo Hội: "Cầu nguyện là sự sống của trái tim mới, nó phải làm chúng ta sống động luôn luôn. Vậy mà chúng ta thường xuyên quên lăng Đấng là Sự Sống và là Tất Cả của chúng ta. Bởi vậy các Giáo Phụ tu đức, trong truyền thống của cuốn Đệ Nhị Luật và của các tiên tri, đă nhấn mạnh cho chúng ta thấy sự cầu nguyện là "tưởng nhớ đến Chúa", là năng đánh thức "trí nhớ của cơi ḷng": "Phải nhớ đến Chúa hơn là khí thở" (Catechismus # 2697).

 

Chúng ta chỉ có đời sống cầu nguyện khi chúng ta chu toàn mọi việc với Tinh Thần Tận Hiến, hoàn toàn tín thác noi gương đời sống cầu nguyện của Mẹ Maria, xin Mẹ giúp chúng ta sống đời nội tâm, biến thành tập quán kết hợp mật thiết với Chúa, tức là thi hành mọi việc v́ ḷng yêu mến Chúa nhờ Mẹ Maria.