| |

NĂM THÁNH 2010 (6)
BÁC ÁI VÀ YÊU THƯƠNG
Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau;
anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Mọi người sẽ
nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu
thương nhau." (Jn 13:34-35)
Vào một ngày, khi thầy khổ tu kia bắt đầu cầu nguyện, thầy thấy một bà
mẹ nghèo tàn tật cõng trên lưng một đứa con thiếu dinh dưỡng, gầy gò ốm
yếu, em là nạn nhân của sự ruồng bỏ và đánh đập. Nhìn thấy thế, thầy
ngước mặt lên thân thưa với Chúa: Lạy Chúa chí ái, tại sao Chúa Sáng Tạo
yêu thương có thể nhìn cảnh khổ đau và đáng thương như thế mà không làm
chi và sao Chúa vẫn cứ lặng thinh? Và trong tận đáy sâu thẳm tâm hồn,
thầy nghe tiếng Chúa trả lời: Cha đã làm một vài điều, Cha đã dựng nên
con.
1.
Yêu Thương
Chúa đã dựng nên chúng ta theo hình ảnh Chúa. Chúa cho mỗi người chúng
ta một số nén bạc khác nhau và hy vọng mỗi người tự sinh hoa kết quả.
Chúng ta được sinh ra làm người, được dưỡng nuôi trong tình yêu thương
của Chúa, của gia đình và đồng loại. Mỗi người đều có trách nhiệm chung
được mời gọi chia sẻ và cùng nhau xây dựng cuộc sống xã hội tốt đẹp để
mai sau cùng chung hưởng hạnh phúc thiên đàng.
Chúng ta cần phải nhận diện hình ảnh của Chúa nơi những người anh chị em
chung quanh và mỗi người trở thành Kitô với người khác. Thánh Thần bên
trong mỗi tâm hồn sẽ biến mọi sự thành sự thật và sự có thể. Trong xã
hội, nơi chúng ta đang sinh sống có rất nhiều người nghèo, người kém may
mắn, họ rất cần sự giúp đỡ. Nếu chúng ta biết mở mắt tâm hồn trong tình
yêu, chúng ta sẽ nhận ra chính Chúa Kitô đang hiện diện nơi những người
cùng khốn nhất. Xã hội hiện nay vẫn có rất nhiều người tốt chung quanh.
Truyện kể rằng: Trong cuộc đại khủng khoảng kinh tế tại Nước Mỹ, các cơ
quan chính phủ đã phân tán khắp các vùng đồi núi để tìm kiếm các gia
đình nghèo để họ có thể giúp cho chút vốn sửa sang nhà cửa và hạt giống
để gieo trồng. Cơ quan từ thiện đến gặp một bà cụ già sống trong một mái
nhà không sàn và nghèo nàn. Cửa sổ bị vỡ và được che đỡ bằng những miếng
giấy cứng. Bà chỉ có những thứ đồ dùng căn bản và kiếm ăn từng ngày trên
mảnh đất cằn khô. Một nhân viên nói với bà: Nếu chính phủ cho bà 200 đô,
bà sẽ làm gì với số tiền này? Bà trả lời ngay: Tôi sẽ giúp cho người
nghèo. Có rất nhiều người tốt thật giầu có nhưng lại ít tiền bạc.
2.
Phúc Lộc Chan Hòa
Đôi khi chúng ta đòi hỏi phải có công bằng về phần mình, nhưng chúng ta
quên đi việc bác ái chúng ta cần phải thực hiện. Thử suy nghĩ xem chúng
ta đã góp được góp bao nhiêu cho xã hội nơi chúng ta đang sinh sống. Khi
chúng ta được sinh ra hoặc chúng ta đến cư ngụ nơi đây, thì hầu như mọi
cái đã có sẵn. Chúng ta chẳng có công lênh gì cả, nhưng đôi khi chúng ta
đòi hỏi thật nhiều. Chúng ta biết rằng ngay cả những cái chúng ta đang
dùng như quần áo mặc trên người, đồ trang sức, những phương tiện cuộc
sống đều là do sự cống hiến của rất nhiều người khác và từ đời này qua
đời khác. Chúng ta không thể sống sót hay phát triển được nếu chúng ta
không biết nhận lãnh và cho đi.
Chia sẻ sẽ có niềm vui và cho đi thì không bao giờ cạn. Truyện kể về
lòng tốt đã cảm hóa được người xấu trở về. Thánh Phanxicô Salêsiô nổi
tiếng là vị thánh hiền lành và có lòng tốt. Ngài có một người giúp việc
rất nghiện rượu. Một hôm anh ta trốn chủ nhà ra quán nhậu say. Anh ta về
khuya gõ cửa và không ai mở cho. Anh ta nằm lăn ra trước cửa và ngủ.
Nghe tiếng động, thánh Phanxicô ra mở cửa và thấy anh ta nằm đó, ngài
liền nhẹ nhàng bồng anh ta lên phòng và đặt trên chính giường của ngài.
Còn ngài đi ngủ chỗ khác. Giường êm, nệm ấm khiến chàng ngủ say một giấc
tới sáng. Vừa thức dậy, thấy mình nằm trên giường của chủ, anh ta hoảng
hốt vội chạy đi tìm thánh nhân và sấp mình xin tha thứ và hứa cải thiện.
Và anh đã giữ được lời hứa.
3.
Yêu Là Cho Đi
Từng giây, từng phút trong đời sống là từng giây phút chúng ta đón nhận
hồng ân của Chúa. Từ khi chúng ta hiện hữu và có hơi thở cho tới khi
chúng ta nhắm mắt xuôi tay, chúng ta sống trong biển hồng ân. Truyện kể
về việc bác ái: Có một người đàn ông giầu có, thắc mắc về lời giảng của
Chúa Giêsu về việc bố thí. Ông cảm thấy rất buồn nản bởi lời dạy này.
Ông cầu nguyện và cầu nguyện để có thể chấp nhận lời dạy của Chúa nhưng
càng cầu nguyện, ông càng cảm thấy buồn hơn. Một ngày, khi ông gần thất
vọng, Thiên thần hiện đến an ủi ông và hỏi: “Tại sao ông lại buồn thế?
Ông trả lời: Tôi buồn vì rằng tôi cứ phải cho, phải cho mãi không ngừng.
Thiên thần nói: Ô, không, không phải thế đâu! Thiên Thần tiếp: Ông chỉ
phải cho, khi Chúa còn cho ông. Nếu Chúa ngừng cho ông, rồi ông sẽ không
phải tiếp tục cho người khác nữa. Giờ đây, Chúa vẫn tiếp tục cho ông mà
– Chúa cho ông một cách dồi dào hơn cả ông có thể cho người khác. Chúa
ban cho chúng ta khả năng, thời gian và gia sản, không phải cho chính
chúng ta mà chúng ta dùng các khả năng Chúa ban sinh lợi cho đồng loại.
Yêu thương không có giới hạn. Một trái tim biết rộng mở yêu thương là
một trái tim vĩ đại. Vĩ đại như trái tim của Đức cha Jean Cassaign và
cha Đamien, tông đồ người hủi, trái tim của mẹ Têrêxa thành Calcutta và
trái tim của không biết bao nhiêu linh mục , tu sĩ nam nữ và giáo dân đã
chia sẻ cùng những kẻ nghèo nàn khốn khó. Hình ảnh mẹ Têrêxa, một nữ tu
già nua tuổi tác, bệnh tật và yếu đuối. Làm sao mẹ có thể ôm ấp những
thân xác ghẻ lở hôi thối, những vết thương rỉ máu và những quần áo dơ
bẩn. Bởi đâu mẹ đã tiếp nhận những thây ma lạnh ngắt, mẹ ôm ẵm và mẹ
chăm sóc. Người ta đâu phải là người thân hay ruột thịt của Mẹ. Mẹ đã
đón nhận họ và yêu thương họ với một trái tim rộng mở và không so đo
tính toán. Mẹ chỉ biết cho đi và cho đi. Thánh Matthew đã ghi lại lời
Chúa Giêsu mời gọi cho đi: "Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này
uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì
Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu."(Mt.
10:42).
Không phải chúng ta chỉ cho, khi chúng ta có dư hoặc cho đi cái chúng ta
không dùng. Cho đi chính cái mình đang cần, đang quí và đang xài mới là
đáng qúi. Mẹ Têrêxa kể câu truyện, ngày nọ có một thiếu phụ và 8 đứa con
nhỏ đến gỗ cửa nhà dòng xin gạo. Từ nhiều ngày qua, bà và các con không
có được một hạt cơm trong bụng. Mẹ Têrêxa đã trao cho bà một túi gạo.
Người đàn bà nhận gạo, cám ơn mẹ rồi chia gạo ra làm hai phần. Ngạc
nhiên về cử chỉ ấy. mẹ Têrêxa hỏi tại sao bà lại phải chia làm hai.
Người đàn bà nghèo khổ ấy trả lời: Tôi dành lại một phần cho gia đình
người Hồi Giáo bên cạnh nhà, vì đã mấy ngày qua họ cũng không có gì để
ăn. Sống tình bác ái là thế đó. Bà cho chính cái cần thiết để sống.
Trong phúc âm, Chúa đã khen một bà góa cho hai đồng bạc vào thùng tiền.
Bà cho chỉ có hai đồng xu nhưng đó là tất cả những cái bà có và bà cần
dùng. Chúa đã khen lòng từ ái của bà.
4.
Cho Đi Là Có Thêm.
Chúng ta nhận lãnh thì nhiều nhưng cho đi thì ít. Nhìn lại mình, tất cả
những cái chúng ta đang có đều là nhận lãnh. Chúng ta nhận lãnh sự sống
con người từ Thiên Chúa và sự cộng tác của cha mẹ. Chúng ta nhận lãnh sự
hiểu biết và khôn ngoan nơi người khác. Chúng ta lãnh nhận của ăn, thức
uống, đồ dùng và mọi phương tiện của cuộc sống từ nơi những người xung
quanh. Hầu như cái gì chúng ta cũng nhận.Chúng ta đã cống hiến được gì
cho gia đình, xã hội và con người? Nhận lãnh cần phải trao ban. Nếu
chúng ta không biết trao ban, chúng ta sẽ trở thành ao tù. Giống như khi
chúng ta thở ra hít vào, khi chúng ta hít vào khí Oxy và thở ra thán
khí, giúp con người sống còn. Cho và nhận trở thành quy luật của cuộc
sống. Chúng ta đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không. Chúng
ta biết cho thì không mất, mà còn được thêm và thêm dư giả. Thánh Luca
nhắc nhở cho quý hơn là nhận:"Tôi luôn tỏ cho anh em thấy rằng phải giúp
đỡ những người đau yếu bằng cách làm lụng vất vả như thế, và phải nhớ
lại lời Chúa Giê-su đã dạy: cho thì có phúc hơn là nhận"(TĐCV 20:35).
Mỗi người có những nhận thức và hành xử khác nhau trong đời sống. Người
ta nói rằng: Cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Chúng ta không biết những
người tính tình hà tiện và sống keo kiệt ở đâu ra. Người ta thường chia
ra ba hạng người làm phúc bố thí theo ba lối khác nhau. Nhóm người thứ
nhất được ví như cục đá. Hễ muốn được gì, thì phải lấy búa mà đập. Song
chỉ được đá vụn và tia lửa nẩy ra mà thôi. Nhóm người thứ hai ví như bọt
biển. Nếu muốn được phải vắt và bóp. Nhóm người thứ ba ví như mật ong,
không cần đập hay bóp, tự nhiên cũng được mật ngon chảy ra từ tàng ong.
Chúng ta có thể hiểu được rằng: Nhóm thứ nhất là những kẻ cứng lòng và
hà tiện, nếu không ép thì không chịu cho chút gì. Nhóm thứ hai là kẻ có
lòng tốt, hễ ai quyên góp thì cho, càng quyên càng cho. Nhóm thứ ba là
người vui lòng mà cho một cách ngọt ngào, chứ không đợi ai phải hỏi.
Vậy chúng ta muốn gia nhập vào nhóm nào?
5.
Cho Qúy Hơn Nhận
Cho đi thì quý hơn nhận nhưng hàng ngày chúng ta nhận quá nhiều mà cho
đi chẳng bao nhiêu. Từ khi mở mắt thức dậy chào đón một ngày mới là
chúng ta bắt đầu nhận ơn. Không biết bao nhiêu thứ chúng ta nhận trong
một ngày, chúng ta không thể kể hết. Chúng ta đóng góp được bao nhiêu
cho xã hội và con người. Thật là quá ít ỏi. Câu truyện của một thi sĩ
nằm mơ thấy ông thợ giầy đến nói với chàng: Từ nay xin ông tự đóng giầy
lấy mà đi. Rồi người bán bánh đến nói: Tôi nghĩ, ông hãy tự làm bánh lấy
mà ăn. Bác hàng thịt cũng thế nói rằng: Ông hãy nuôi heo mà giết thịt.
Cô giúp việc thưa rằng: Từ nay ông tự dọn bữa, quét nhà, giặt quần áo,
em xin nghỉ. Anh thi sĩ toát mồ hôi hột thầm nói: Trời ơi, mọi người
nghỉ việc thì tôi sẽ chết mất. Thức giấc, à đây là giấc chiêm bao, mừng
biết mấy. Từ đó, anh nhận ra mọi người đều là ân nhân của mình. Đây là
bài học cho hết mọi người chúng ta. Chúng ta chịu ơn quá nhiều, nếu
không có tha nhân, chúng ta sống đơn côi hay đã chết từ lâu.
Người ta vẫn nói: Lòng tham không đáy. Chúng ta nói rằng chúng ta không
tham, nhưng ước muốn của chúng ta cũng không có cùng. Muốn có rồi lại
muốn có thêm nữa. Chúng ta chắt chiu, thu quén của cải tiền bạc càng
nhiều càng tốt. Chúng ta ai cũng muốn có chút gì để phòng cơ tích trữ
hay chút vốn dự tính cho ngày mai. Nó là công lao mồ hôi nước mắt làm ra
chứ đâu phải nhặt không ngoài đường. Cái gì của mình cũng qúy, nhất là
tiền bạc. Đồng tiền nối liền khúc ruột mà. Đâu ai nỡ cắt đứt ruột mình.
Nói thế thôi nhưng trên thực tế chúng ta thấy có rất nhiều tấm lòng hảo
tâm và quảng đại. Họ sẵn sàng xả thân giúp đỡ và hy sinh cho đồng lọai.
Có những người dám hy sinh cho đại nghĩa, lo việc chung trước và việc
nhà sau. Nhìn xã hội chung quanh, chúng ta thấy sự cống hiến khả năng
của biết bao nhiêu con người. Mỗi người được mời gọi góp phần của mình
để xây dựng một xã hội và giáo hội tốt đẹp. Hãy cứ cho đi sẽ nhận lại
gấp trăm. Chúa Giêsu đã hứa: “Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho
lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn,
mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ
đong lại cho anh em bằng đấu ấy."(Lc 6:38)
6.
Đức Ái là Yêu Thương
Đức bác ái được thể hiện qua lời nói, cách cư xử và hành động giúp đỡ.
Chúa Giêsu chú trọng đến những hành vi bác ái và cho đó chính là những
hoa qủa để được lãnh phần thưởng quê trời. Người ta thường nói: Lời nói
không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Câu truyện kể:
Nơi góc hè phố, có một bác hành khất tê bại nằm co quắp, thấy một ông ăn
diện bảnh bao đi qua, ông mở miệng xin bố thí. Người đó xỏ tay vào túi
nhưng tìm mãi chẳng được gì. Rồi thành kính nói với bác ta: Này bác, tôi
muốn biếu bác một chút, nhưng bất ngờ tôi chẳng có đồng nào trong túi
mình cả. Xin lỗi. Người hành khất nói: Cám ơn ông, ông đã cho tôi nhiều
hơn mọi của bố thí. Ông đã gọi tôi bằng “Bác”, thật chưa bao giờ trong
đời tôi nhận được danh xưng đó trên môi miệng của một ông lớn nào cả.
Thật là giật mình. Nhìn lại thái độ của chính mình, nhiều lần chúng ta
cũng đã cư xử thiếu lễ độ và có khi vô phép với những người kém may mắn.
Chúng ta tìm cách tránh xa những người ăn xin và sợ bị phiền hà. Chúng
ta khinh thường họ vì họ bị mù, bị què quặt, bị câm điếc và bị ngồi lê
lết trên các vỉa hè. Đã biết bao lần chúng qua chỉ lướt nhìn qua rồi giả
vờ như không trông thấy họ. Có khi nào chúng ta mở lời chào họ hay gọi
họ là cô, chú, bác, hay ông bà chưa? Chúng ta thường thiếu xót trong
việc bác ái này. Là con cái của Chúa, Chúa mời gọi chúng ta bước thêm
một bước đến với tha nhân, thánh Matthew viết: Nếu anh em chỉ chào hỏi
anh em mình thôi, thì anh em có làm gì lạ thường đâu? Ngay cả người
ngoại cũng chẳng làm như thế sao? Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha
anh em trên trời là Đấng hoàn thiện (Mt. 5:47-48).
7.
Đón Nhận Anh Em
Ai là anh em của chúng ta. Chúa Giêsu đã kể cho chúng ta một câu truyện
ngụ ngôn: "Một người kia từ Giêrusalem xuống Giêrikhô, dọc đường bị rơi
vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc
người ấy nửa sống nửa chết (Lc 10:30). Các thầy tư tế, thầy Lêvi đi qua,
giả lơ và tìm đường khác. Có một người ngoại nhìn thấy, động lòng thương
xót: Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và
băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà
săn sóc (Lc 10:34). Chúa Giêsu đã lấy gương của một người ngoại giáo để
dạy cho các tông đồ và cho chúng ta bài học về bác ái chính thực. Không
chỉ bằng lời nói mà bằng chính việc thực hiện, dám xả thân cứu vớt anh
em đồng loại. Có lẽ trái tim của chúng ta chưa mở rộng đủ để đón nhận
anh chị em.
Ngày kia người ta kể câu truyện về Chúa giả làm bác hành khất đi ăn xin.
Chiều đến, bác rảo qua các biệt thự, xin trú ngụ qua đêm. Kẻ thì bảo bác
ra nhà sau ngủ, người thì nói bác xuống vựa lúa và kẻ khác thì cho một
chỗ dưới gầm cầu thang. Nhưng xem ra bác hành khất không muốn nhận những
tấm lòng tốt đó. Bác ra xóm lao động xin trọ và được lối xóm tiếp đãi tử
tế. Họ cho bác ăn và cho ngủ cùng phòng. Sáng hôm sau thức dậy, bác ta
biến đâu mất, nhưng chủ nhà thấy một bức thơ để lại, trong đó ghi câu:
“Các con là bạn hữu của Đức Kitô”. Sau này, mấy kẻ nhà giầu nghe biết, lấy
làm hổ thẹn. Thật vậy, càng có nhiều tiền của, càng có nhà cửa sang trọng
càng khó đón tiếp khách nghèo hèn. Khi có của cải giầu sang, chúng ta lại
muốn yên tĩnh, xây nhà lớn, tường cao, cổng kín và có chó giữ nhà. Chúng
ta từ từ tránh xa những người hành khất sợ bị quấy rầy.
8.
Sống Bác Ái.
Truyện thường xảy ra tại các nhà xứ. Chúng ta phải đối xử thế nào? Một
chiều nọ, khi cha quản sở đóng cửa nhà thờ, cha gặp một đứa bé đang ngủ
ở hàng ghế sau cùng. Cha đánh thức cậu bé dậy và xin lỗi vì cha phải
đóng cửa nhà thờ. Cậu bé liền thố lộ: Đêm nay con không có chỗ nào để
trú ngụ và mong được lưu lại trong nhà thờ này. Cha trả lời là cha hy
vọng cậu bé hiểu dùm, vì ngủ trong nhà thờ là không thể được. Thế là cha
mời cậu tạm vào phòng tiếp tân chờ gọi điện thoại cho mấy trung tâm cư
trú trong thành phố cố gắng kiếm một chỗ cho cậu bé qua đêm. Rủi thay
đêm đó không có trung tâm nào còn chỗ trống cả. Vị linh mục liền xin lỗi
cậu. Cậu bé biết mình phải ra đi và đã lầm lũi bước vào bóng đêm lạnh
lẽo.
Về nhà xứ, ngồi vào chiếc ghế bành êm ấm, cầm Thánh Kinh lên đọc đoạn
dành riêng cho ngày. Đó là bài dụ ngôn “Người Samaritanô nhân hậu”. Bỗng
dưng vị linh mục nhận thấy cậu bé giống hệt như người bị thương tích
trong dụ ngôn, cậu đang cần sự giúp đỡ. Cha nhận ra mình giống như các
thầy tư tế và Lêvi đã bước qua một bên mà chẳng giúp được gì. Nói đến
đây, tôi lại nghĩ đến chính mình. Rất nhiều lần, tôi đã gặp cảnh này
trong nhà thờ sau lễ chiều Chúa Nhật. Một ông homeless hay một ông say
rượu đang nằm ngủ ghế cuối nhà thờ, tôi chỉ đánh thức ông ta dậy và nói
nhà thờ chuẩn bị đóng cửa, hãy đi ra. Tôi cũng chẳng hỏi han hay giúp đỡ
gì cả. Tôi nghĩ, còn nhiều sự cố xảy ra như vậy trong tương lai. Tôi sẽ
làm gi?
Quyết Tâm
Lạy Chúa, Mùa Chay sắp qua, chúng con đã có nhiều cơ hội suy gẫm về bản
thân và về cách sống đạo. Chúng con đã bỏ qua biết bao nhiêu cơ hội để
chia sẻ và giúp đỡ người khác. Chúng con dựa vào nhiều lý do để tránh
khỏi phải giúp đỡ anh chị em kém may mắn hơn chúng con. Chúng con chẳng
thiếu chi cả, chỉ thiếu tấm lòng bác ái và sự quảng đại. Chúa đã cho
chúng con dư tràn phúc lộc, chúng con đã lãnh nhận quá nhiều. Đặc biệt
trong Năm Thánh 2010 này, xin Chúa mở lòng chúng con để chúng con biết
đón tiếp, chia sẻ và giúp đỡ những người anh chị em chung quanh chúng
con. Chúa đã hứa Chúa chỉ chúc phúc cho những ai biết cho đi.
Chúa Giêsu dạy rằng: “Ai cho anh em uống một chén nước vì lẽ anh em
thuộc về Đấng Kitô, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần
thưởng đâu” (Mc 9:41).
Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York.
|
|