Bài Ðọc I: 1 V
3, 5. 7-12
"Xin ban cho tôi tớ Chúa tâm
hồn khôn ngoan".
Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.
Trong những ngày ấy, tại Gabaon,
ban đêm, Chúa hiện ra cùng Salomon trong giấc mộng và phán rằng: "Ngươi
muốn gì thì hãy xin, Ta sẽ ban cho ngươi". Salomon thưa: "Lạy Chúa là
Thiên Chúa, Chúa khiến tôi tớ Chúa cai trị kế vị Ðavít thân phụ con.
Nhưng con chỉ là một trẻ nhỏ, không biết đường đi nước bước. Tôi tớ Chúa
đang sống giữa dân Chúa chọn, một dân đông đảo không thể đếm và ước
lượng được. Vậy xin Chúa ban cho tôi tớ Chúa tâm hồn khôn ngoan để đoán
xét dân Chúa, và phân biệt lành dữ, vì ai có thể xét xử dân này, một dân
của Chúa đông đảo thế này?"
Ðiều Salomon kêu xin như trên đã
đẹp lòng Chúa, nên Chúa phán cùng Salomon rằng: "Vì ngươi đã xin điều
đó, mà không xin sống lâu, được giàu có, của cải, mạng sống quân thù,
lại xin cho được khôn ngoan để biết xét đoán, thì đây Ta ban cho ngươi
điều ngươi xin, và ban cho ngươi tâm hồn khôn ngoan minh mẫn, đến nỗi
trước ngươi không có ai giống ngươi, và sau ngươi không có ai bằng
ngươi".
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 118,
57 và 72. 76-77. 127-128. 129-130
Ðáp: Lạy Chúa,
con yêu chuộng luật pháp của Chúa biết bao! (c. 97a)
Xướng: 1) Lạy Chúa, con xưng thực
kỷ phần của con là tuân giữ những lời ban dạy của Ngài. Ðối với con,
luật pháp do miệng Chúa đáng chuộng hơn vàng bạc châu báu muôn ngàn. -
Ðáp.
2) Xin Chúa tỏ lòng thương hầu uỷ
lạo con, theo như lời đã hứa cùng tôi tớ Chúa. Nguyện Chúa xót thương
cho con được sống, vì luật pháp Ngài là sự sung sướng của con. - Ðáp.
3) Bởi thế nên con yêu quý chỉ thị
Ngài hơn vàng, và hơn cả vàng ròng tinh khiết. Bởi thế nên con tự chọn
tất cả huấn lệnh của Ngài; hết thảy đường lối gian tà con đều ghét bỏ. -
Ðáp.
4) Kỳ diệu thay những lời Ngài
nghiêm huấn, bởi thế linh hồn con vẫn tuân theo. Sự mạc khải lời Ngài
soi sáng và dạy bảo những người chưa kinh nghiệm. - Ðáp.
Bài Ðọc II: Rm
8, 28-30
"Người đã tiền định cho chúng
ta trở nên giống hình ảnh Con Người".
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi
tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, chúng ta biết
rằng những kẻ yêu mến Thiên Chúa thì Người giúp họ được sự lành, họ là
những người theo dự định của Chúa, được kêu gọi nên thánh. Vì chưng,
những kẻ Chúa đã biết trước, thì Người đã tiền định cho họ nên giống
hình ảnh Con Người, để Ngài trở nên trưởng tử giữa đoàn anh em đông đúc.
Những ai Người đã tiền định, thì Người cũng kêu gọi; những ai Người đã
kêu gọi, thì Người cũng làm cho nên công chính; mà những ai Người đã làm
cho nên công chính?, thì Người cũng cho họ được vinh quang.
Ðó là lời Chúa.
Alleluia: 1 Pr
1, 25
Alleluia, alleluia! - Lời Chúa tồn
tại muôn đời, đó là lời Tin Mừng đã rao giảng cho anh em. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 13,
44-46 {hoặc 44-52}
"Anh bán tất cả những gì anh có
mà mua thửa ruộng đó".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân
chúng rằng: "Nước trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người
kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì
anh có mà mua thửa ruộng ấy. Nước trời cũng giống như người buôn nọ đi
tìm ngọc quý. Tìm được một viên ngọc quý, anh về bán mọi của cải mà mua
viên ngọc ấy.
{"Nước
trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá. Lưới đầy,
người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ,
còn cá xấu thì ném ra ngoài. Trong ngày tận thế cũng vậy: các thiên thần
sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra khỏi người lành, rồi ném những kẻ dữ vào lò
lửa, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng. Các ngươi có hiểu những điều
đó không?" Họ thưa rằng: "Có".
Người liền bảo họ: "Bởi thế, những
thầy thông giáo am tường về Nước trời cũng giống như chủ nhà kia, hay
lợi dụng những cái mới, cũ trong kho mình".}
Ðó là lời Chúa.

Suy
nghiệm
Lời Chúa
Kho tàng khôn ngoan nơi những kẻ yêu mến Thiên Chúa
Tiếp theo hai Chúa Nhật trước về dụ ngôn Nước Trời, Chúa Nhật XVII
Năm A tuần này Giáo Hội chọn đọc dụ ngôn khác về Nước Trời. Nếu hai
dụ ngôn chính về Nước Trời của hai Chúa Nhật trước liên quan đến "người
gieo giống ra đi gieo giống" (Chúa Nhật XV) và "người kia
gieo giống tốt trong ruộng của mình" (Chúa Nhật XVI), thì dụ
ngôn về Nước Trời của Chúa Nhật XVII Thường Niên Năm A tuần này, bao
gồm 2 dụ ngôn liền, (còn dụ ngôn sau đó về
"lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ
cá" không buộc đọc),
và hai dụ ngôn ngắn gọn về Nước Trời của Chúa Nhật tuần này bất khả
phân ly: dụ
ngôn đầu
liên quan đến một
"kho
tàng chôn giấu trong ruộng" và dụ ngôn sau liên quan đến một
"người
buôn nọ đi tìm ngọc quý".
Hai dụ ngôn về Nước Trời này thật sự có
một liên hệ mật thiết bất khả phân ly với nhau như nội tâm với hoạt
động vậy. Dụ ngôn
"kho tàng chôn giấu trong ruộng" có tính cách nội tâm và dụ
ngôn "người buôn nọ đi tìm ngọc quý" có chiều kích hoạt
động. Nội tâm bao giờ cũng phải có trước, như nguồn mạch cho mọi
hoạt động bề ngoài của con người Kitô hữu, và hoạt động phải theo
nội tâm, phản ảnh nội tâm của họ. Thế nhưng, thực ra "kho tàng
chôn giấu trong ruộng" đây là gì và "người buôn nọ đi tìm
ngọc quí" đây là ai? Chúa Giêsu không hề giải thích hai dụ ngôn
này như Người đã giải thích về hai dụ ngôn "người gieo giống" trước
đó. Tuy nhiên, căn cứ vào chung Phụng Vụ Lời Chúa hôm nay, chúng ta
có thể thấy được ngay ý nghĩa của chúng.
Trước hết, "kho tàng chôn giấu trong ruộng" đây, theo Sách
Các Vua Quyển Thứ 1 ở Bài Đọc 1 hôm nay, đó là một "tâm hồn khôn
ngoan" mà Vua Salomon xin cùng Chúa: "Lạy Chúa là Thiên
Chúa, Chúa khiến tôi tớ Chúa cai trị kế vị Ðavít thân phụ con. Nhưng
con chỉ là một trẻ nhỏ, không biết đường đi nước bước. Tôi tớ Chúa
đang sống giữa dân Chúa chọn, một dân đông đảo không thể đếm và ước
lượng được. Vậy xin Chúa ban cho tôi tớ Chúa tâm hồn khôn ngoan để
đoán xét dân Chúa, và phân biệt lành dữ, vì ai có thể xét xử dân
này, một dân của Chúa đông đảo thế này?"
Thật vậy, nếu "kho tàng chôn giấu trong ruộng" là
"tâm hồn khôn ngoan" mà Vua Salomon là "người kia
tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì
anh có mà mua thửa ruộng ấy" là "dân Chúa chọn, một dân
đông đảo không thể đếm và ước lượng được", ở chỗ, vua đã
"không xin sống lâu, được giàu có, của cải, mạng sống quân thù",
nhờ đó vua đã chiếm được thửa ruộng ấy: "Đây Ta ban cho
ngươi điều ngươi xin, và ban cho ngươi tâm hồn khôn ngoan minh mẫn,
đến nỗi trước ngươi không có ai giống ngươi, và sau ngươi không có
ai bằng ngươi".
Sau nữa, "người buôn nọ đi tìm ngọc quý" đây, theo Thư
Thánh Phaolô gửi Giáo đoàn Rôma ở Bài Đọc 2 hôm nay, đó là
"những kẻ yêu mến Thiên Chúa", và "viên ngọc quí" đây
là gì nếu không phải, cũng căn cứ vào lời Thánh Phaolô trong Bài Đọc
2 hôm nay, đó là "hình ảnh Con Người", một
"viên ngọc quí" trên hết mọi sự, đến độ họ phải đánh đổi tất cả
những gì họ có, như lời Chúa Giêsu trong dụ ngôn của Bài Phúc Âm cho
biết, "anh về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy".
Đúng thế, để "nên giống hình ảnh Con Người", nghĩa là
để "mặc lấy con người mới" (Epheso 4:24) cũng chính là "mặc
lấy Chúa Giêsu Kitô" (Roma 13:14), Kitô hữu nói chung
và thành phần được Thánh Phaolô đề cập đến trong Bài Đọc 2 là
"những kẻ Chúa đã biết trước", cần phải "cởi bỏ con người
cũ" (Epheso 4:22) thật bất xứng và đầy tương phản
của mình, hay nói đúng hơn, là để cho
"con người mới" là "Chúa Giêsu Kitô" sống trong họ,
làm chủ họ, "để Ngài trở nên trưởng tử giữa đoàn anh em đông đúc",
theo đúng ý định tối hậu của Thiên Chúa, Đấng mà, như Thánh Phaolô
xác tín và tuyên xưng trong Bài Đọc 2 hôm nay: "Những ai Người
đã tiền định, thì Người cũng kêu gọi; những ai Người đã kêu gọi, thì
Người cũng làm cho nên công chính; mà những ai Người đã làm cho nên
công chính, thì Người cũng cho họ được vinh quang".
Áp dụng hai dụ ngôn này vào cơ cấu siêu nhiên và tu đức Kitô
giáo thì "kho tàng chôn giấu trong ruộng" đây còn được hiểu
là Thánh Sủng, là "quyền được làm con Thiên Chúa" (Gioan
1:12), một Thánh Sủng hay quyền làm con Thiên Chúa được chôn giấu
trong thửa ruộng Giáo Hội là những gì cần phải được trao đổi
bằng niềm tin tưởng (vượt trên mọi khuynh hướng và đòi hỏi của bản
tính tự nhiên) chấp nhận Chúa Kitô là Đấng Thiên Sai. "Viên
ngọc quí" đây là đức ái trọn hảo đối với tha nhân, một đức ái
trọn hảo chỉ có thể trở thành hiện thực bằng đời sống hy sinh bỏ
mình và chịu đựng cùng tha thứ cho tha nhân.
Trong cả hai dụ ngôn đều qui tụ lại một chỗ là việc trao đổi hay
đánh đổi, chứ không phải tự nhiên mà có được, bởi vì đó là kho tàng
và ngọc quí chứ không phải thứ đồ bỏ, đồ bị sa thải, đồ bị hư hại
cần mang for sale rẻ tiền. Chính vì thế kinh nghiệm sống đạo mới cho thấy việc "cởi bỏ con
người cũ" để "mặc lấy con người mới" là "Chúa
Giêsu Kitô" là một tiến trình khó khăn chứ không dễ
dàng. Khó khăn ở chỗ làm sao tự mình có thể biến đổi những gì là tầm
thường hèn yếu thành cao quí thu hút, những gì là nhạt nhẽo như nước
lã trở thành say đắm như rượu ngon (xem Gioan 2:7-10)?
Nếu thành
phần phục vụ tiệc cưới ở Cana là yếu tố then chốt trong sự lạ nước
lã hóa thành rượu ngon ở chỗ họ ngoan ngoãn và mau mắn đáp ứng "những
gì Người bảo" (Gioan 2:5,7) thế nào, thì những ai muốn được
biến đổi cũng cần phải có một "tâm hồn khôn ngoan" như vậy,
ở chỗ hoàn toàn tin tưởng phó thác vào tác động thần linh vô cùng
mãnh lực và hiệu nghiệm của duy một mình Thiên Chúa, qua việc tuân
thủ tất cả "những gì Người bảo" theo tinh thần của Thánh
Vịnh 18 ở Bài Đáp Ca hôm nay:
1) Lạy Chúa, con xưng thực kỷ phần của con là tuân giữ những lời
ban dạy của Ngài. Ðối với con, luật pháp do miệng Chúa đáng chuộng
hơn vàng bạc châu báu muôn ngàn.
2) Xin Chúa tỏ lòng thương hầu uỷ lạo con, theo như lời đã hứa
cùng tôi tớ Chúa. Nguyện Chúa xót thương cho con được sống, vì luật
pháp Ngài là sự sung sướng của con.
3) Bởi thế nên con yêu quý chỉ thị Ngài hơn vàng, và hơn cả vàng
ròng tinh khiết. Bởi thế nên con tự chọn tất cả huấn lệnh của Ngài;
hết thảy đường lối gian tà con đều ghét bỏ.
4) Kỳ diệu thay những lời Ngài nghiêm huấn, bởi thế linh hồn con
vẫn tuân theo. Sự mạc khải lời Ngài soi sáng và dạy bảo những người
chưa kinh nghiệm.
Vâng: "Alleluia, alleluia! - Lời Chúa tồn tại muôn đời, đó
là lời Tin Mừng đã rao giảng cho anh em. - Alleluia".
Thứ Hai
Phụng
Vụ Lời Chúa
Bài Ðọc I: (Năm
II) Gr
13, 1-11
"Dân này sẽ như chiếc đai
lưng không còn có thể xài được nữa".
Trích sách Tiên tri Giêrêmia.
Ðây Chúa phán cùng tôi rằng:
"Ngươi hãy đi mua sắm một dây đai lưng, rồi thắt vào lưng, và ngươi
đừng nhúng vào nước". Và tôi đi mua dây đai theo lệnh Chúa, rồi tôi
thắt vào lưng.
Lời Chúa phán cùng tôi lần thứ
hai rằng: "Ngươi hãy cởi dây đai ngươi đã mua sắm và đang thắt ngang
lưng, rồi chỗi dậy đi đến Êuphratê, giấu nó trong hốc đá". Và tôi ra
đi giấu nó trong hốc đá như lời Chúa truyền dạy.
Sau nhiều ngày, Chúa lại phán
cùng tôi rằng: "Ngươi hãy chỗi dậy, đi đến Êuphratê mà lấy dây đai
lưng Ta đã truyền ngươi đem giấu ở đó". Tôi ra đi đến Êuphratê, và
lấy dây đai lưng ngay chỗ tôi đã giấu. Nhưng kìa, dây đai lưng đã
mục nát cả, không còn xài được nữa.
Và có lời Chúa phán cùng tôi
rằng: "Ðây Chúa phán: Ta sẽ khiến cho lòng kiêu căng của Giuđa và
lòng kiêu căng tột độ của Giêrusalem ra mục nát như vậy. Dân xấu xa
này không còn muốn nghe lời Ta, cứ chạy theo lòng gian tà của nó, và
chạy theo các thần ngoại lai để phụng sự và thờ lạy các thần đó, nên
chúng sẽ như chiếc đai lưng này không còn xài được nữa". Và Chúa
phán tiếp: "Như đai lưng bám sát vào lưng người ta thế nào, Ta cũng
đã làm cho nhà Israel và nhà Giuđa bám Ta như vậy, để chúng trở
thành dân Ta, cao rao thánh danh, vinh dự và vinh quang của Ta,
nhưng chúng đã không chịu nghe".
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Ðnl
32, 18-19. 20. 21
Ðáp: Ngươi
đã bỏ Chúa, Ðấng đã sinh ra ngươi (c. 18a).
Xướng: 1) Ngươi đã bỏ Chúa,
Ðấng đã sinh ra ngươi; đã quên Chúa, Ðấng đã tạo thành ngươi. Chúa
đã thấy, và Người đã nổi cơn thịnh nộ: vì con trai con gái Người đã
trêu chọc Người. - Ðáp.
2) Chúa phán: Ta sẽ che giấu
mặt Ta khỏi chúng, và nhìn xem tương lai chúng sẽ ra sao: vì là dòng
giống ngỗ nghịch và là con bất hiếu. - Ðáp.
3) Chúng đã trêu chọc Ta bằng
thứ chẳng phải là Chúa, đã lấy sự dối trá mà chọc giận Ta: Ta sẽ
trêu chúng bằng thứ không phải là dân tộc, và sẽ dùng dân tộc dại
dột làm cho chúng tức giận. - Ðáp.
Alleluia:
Ga 17, 17b và a
Alleluia, alleluia! - Lạy
Chúa, lời của Chúa là chân lý, xin hãy thánh hoá chúng con trong sự
thật. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt
13, 31-35
"Hạt cải trở thành cây đến
nỗi chim trời đến nương náu nơi ngành nó".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán một dụ
ngôn khác cùng dân chúng rằng: "Nước trời giống như hạt cải người
kia gieo trong ruộng mình. Hạt ấy bé nhỏ hơn mọi thứ hạt giống,
nhưng khi mọc lên, thì lớn hơn mọi thứ rau cỏ, rồi thành cây, đến
nỗi chim trời đến nương náu nơi ngành nó".
Người lại nói với họ một dụ
ngôn khác nữa mà rằng: "Nước trời giống như nắm men người đàn bà kia
lấy đem trộn vào ba đấu bột, cho đến khi bột dậy men".
Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà
phán những điều ấy với dân chúng. Người không phán điều gì với họ mà
không dùng dụ ngôn, để ứng nghiệm lời tiên tri đã chép rằng: "Ta sẽ
mở miệng nói lời dụ ngôn: Ta sẽ tỏ ra những điều bí nhiệm từ lúc
dựng nên thế gian".
Ðó là lời Chúa.

Suy
Niệm Cảm Nghiệm
Bài Phúc Âm
của Thánh ký Mathêu hôm nay, Thứ Hai Tuần XVII Thường Niên tiếp tục
loạt bài Phúc Âm về các dụ ngôn Nước Trời của Chúa Giêsu ở đoạn 13.
Dụ ngôn đầu
tiên (trong
bài
Phúc Âm Thứ
Tư tuần trước) trong loạt dụ ngôn này là dụ ngôn người gieo giống
ra đi gieo giống liên quan đến 4 loại môi trường tiếp nhận hạt
giống, và dụ ngôn thứ hai (trong
bài
Phúc Âm Thứ
Bảy tuần trước) cũng về người gieo giống nhưng là giống tốt trong
ruộng của mình liên quan đến cỏ lùng. Dụ ngôn hôm nay, dụ ngôn thứ
ba cũng liên quan đến hạt giống, nhưng là loại hạt cải, được Chúa
Giêsu sử dụng để ám chỉ về Nước Trời như
sau:
"Nước
trời giống như hạt cải người kia gieo trong ruộng mình. Hạt ấy bé
nhỏ hơn mọi thứ hạt giống, nhưng khi mọc lên, thì lớn hơn mọi thứ
rau cỏ, rồi thành cây, đến nỗi chim trời đến nương náu nơi ngành nó".
Ngoài
ra, song song với dụ ngôn này, như là một cặp dụ ngôn bất
khả phân ly về
Nước Trời, một dụ ngôn được Chúa Giêsu đề cập đến ngay sau đó, đó là
dụ ngôn: "Nước
trời giống như men người đàn bà kia lấy đem trộn vào ba đấu bột, cho
đến khi bột dậy men".
Cặp dụ
ngôn hôm nay đây và
cặp
dụ ngôn vào Thứ Tư tuần này về Nước Trời không được Chúa Giêsu giải
thích ý nghĩa ám chỉ của những gì trong dụ ngôn, như Người đã dẫn
giải dụ
ngôn thứ 1 (trong bài
Phúc Âm Thứ
Sáu tuần trước) và như
Người đã dẫn giải dụ
ngôn thứ 2 (trong bài
Phúc Âm ngày
mai).
Thế
nhưng, không phải vì thế mà 2 cặp dụ ngôn này tự chúng là những gì
dễ hiểu, trái lại, như các dụ ngôn được Người dẫn giải, chúng vẫn là
những điều bí ẩn, sâu nhiệm, như
câu kết của bài Phúc Âm hôm nay cho thấy về chung các dụ ngôn:
"Chúa
Giêsu dùng dụ ngôn mà phán những điều ấy với dân chúng. Người không
phán điều gì với họ mà không dùng dụ ngôn, để ứng nghiệm lời tiên
tri đã chép rằng: 'Ta sẽ mở miệng nói lời dụ ngôn: Ta sẽ tỏ ra những
điều bí nhiệm từ lúc dựng nên thế gian'".
Dầu
sao tính tò mò của con người vẫn muốn biết được ý nghĩa ám chỉ của
các cặp dụ ngôn về Nước Trời không được Chúa Giêsu giải thích ấy,
không phải chỉ thỏa tính tò mò mà nhất là để nắm bắt được thực tại
của Nước Trời hầu có thể hưởng ứng
và đáp ứng
một
cách xứng đáng.
Trước
hết, "Nước
trời giống như hạt cải người kia gieo trong ruộng mình" - Phải
chăng "hạt cải" ở đây Chúa Giêsu ám chỉ đến mầu nhiệm
nhập thể của Người: "Lời đã hóa thành nhục thể và ở giữa
chúng ta" (Gioan 1:14)? "Hạt
ấy bé nhỏ hơn mọi thứ hạt giống" - Phải
chăng, Chúa
Giêsu muốn ám chỉ đến mầu nhiệm khổ giá, ở chỗ Người chẳng
những đã "tự hạ ra như không" (Philiphê 2:6) mà còn "vâng
lời cho đến chết và chết trên thập giá" (xem Philiphê 2:8)? "Nhưng
khi mọc lên, thì lớn hơn mọi thứ rau cỏ, rồi thành cây, đến nỗi
chim trời đến nương náu nơi ngành nó"
- Phải
chăng Chúa Giêsu muốn ám chỉ đến mầu nhiệm phục sinh và thăng
thiên của Người, ở chỗ "Thiên Chúa đã tôn vinh Người và ban cho
Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu..."(Philiphê 2:9).
Sau nữa, "Nước
trời giống như nắm men người đàn bà kia lấy đem trộn vào ba đấu
bột, cho đến khi bột dậy men". Phải
chăng "nắm
men" Chúa
Giêsu muốn ám
chỉ đến sự sống thần linh nói chung và mầu nhiệm Thánh Thể cùng
với các bí tích chất chứa sự sống nói riêng? Phải chăng "người đàn
bà" trong dụ ngôn Người
muốn ám
chỉ đến
Giáo Hội đóng vai trò làm mẹ có nhiệm vụ ban phát sự sống thần
linh này bằng việc ban các bí tích nhất là việc cử hành Thánh
Thể? Phải chăng "ba đấu bột" cần phải "dậy men" ở đây,
tức cần phải "được sống và sống dồi dào hơn" (Gioan
10:10), Chúa
Giêsu muốn ám chỉ đến đấu
bột thứ nhất là từng
Kitô
hữu,
chi thể
của Chúa Kitô, đấu
bột thứ
hai là chung Giáo
Hội, Nhiệm
Thể Chúa Kitô, và đấu
bột thứ
ba là toàn thể xã
hội loài người?
Hình
ảnh hạt cải và nắm men trong cặp dụ ngôn được Bài Phúc Âm hôm nay
thuật lại, được tiêu biểu nơi chiếc "đai lưng" của Tiên Tri Giêrêmia
trong Bài Đọc 1 hôm nay, một dây đai lưng, trước hết được thắt vào
lưng của vị tiên tri này, sau đó cởi ra đem giấu đi, (như men được
vuì trong bột), và sau hết là lấy lại cái giây thắt lưng đã giấu đi
đó, thì thấy nó đã bị mục nát mất rồi, (như hạt cải trong lòng đất
cần phải mục nát đi như hạt lúc miến - xem Gioan 12:24 - mới phát
triển trọn vẹn tầm vóc của mình và mới sinh hoa trái). Tuy nhiên,
chính cái giây thắt lưng bị mục nát đi này có một ý nghĩa lưỡng
diện, như chính Lời Chúa mạc khải trong Bài Đọc 1 hôm nay:
Một
đàng, tự nó đã bị mục nát, trở thành đồ bỏ: "Dân xấu xa này
không còn muốn nghe lời Ta, cứ chạy theo lòng gian tà của nó, và
chạy theo các thần ngoại lai để phụng sự và thờ lạy các thần đó, nên
chúng sẽ như chiếc đai lưng này không còn xài được nữa".
Bởi: "Ngươi đã bỏ Chúa, Ðấng đã sinh
ra ngươi" (câu họa của bài Đáp Ca hôm nay).
Đàng
khác, lại nhờ đó mới đáng và càng đáng Thiên Chúa xót thương, khi
Ngài không bỏ họ, vẫn gắn bó với họ, đến độ họ nhận ra LTXC mà trở về với
Ngài: "Như đai lưng bám sát vào lưng
người ta thế nào, Ta cũng đã làm cho nhà Israel và nhà Giuđa bám Ta
như vậy, để chúng trở thành dân Ta, cao rao thánh danh, vinh dự và
vinh quang của Ta, nhưng chúng đã không chịu nghe".
Thứ Ba
Phụng
Vụ Lời Chúa
Bài Ðọc I: (Năm
II) Gr
14, 17-22
"Lạy Chúa, xin hãy nhớ lại,
xin Chúa chớ huỷ bỏ giao ước giữa Ngài và chúng con".
Trích sách Tiên tri Giêrêmia.
Ngày đêm mắt ta rơi lệ không
ngừng, vì trinh nữ con gái dân ta bị trọng thương, vết tích quá trầm
trọng. Nếu ta đi ra đồng, thì đây những kẻ bị giết bằng gươm; nếu ta
vào thành phố, thì đây những kẻ chết đói. Tiên tri và tư tế đều đi
đến đất nước mình chẳng quen biết.
Chớ thì Chúa ruồng bỏ Giuđa
sao? Hay lòng Chúa ghê tởm Sion rồi sao? Vậy tại sao Ngài đánh phạt
chúng con đến nỗi không chữa được nữa? Chúng con mong đợi sự hoà
bình mà không gặp sự lành; và chúng con mong đợi kỳ lành bệnh, thì
đây toàn là xui xẻo.
Lạy Chúa, chúng con nhìn nhận
những sự độc dữ của chúng con và sự gian ác của cha ông chúng con,
vì chúng con đã phạm đến Chúa. Vì thánh danh Chúa, xin đừng để chúng
con phải nhục nhã; vì toà vinh quang của Chúa, xin đừng để chúng con
nhuốc hổ; xin Chúa nhớ lại, xin đừng huỷ bỏ giao ước giữa Chúa với
chúng con.
Trong các tượng thần dân
ngoại, chớ thì có vị nào làm cho mưa xuống chăng? Hay là tầng trời
có thể đổ mưa xuống chăng? Nào Ngài chẳng phải là Thiên Chúa chúng
con mong đợi sao? Vì chính Chúa tạo thành tất cả những sự đó.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 78,
8. 9. 11 và 13
Ðáp: Lạy
Chúa, vì vinh quang danh Chúa, xin giải thoát chúng con (c. 9bc).
Xướng: 1) Xin đừng nhớ lỗi
tiền nhân để trị chúng con; xin kíp mở lòng từ bi đón nhận chúng
con, vì chúng con lầm than quá đỗi! - Ðáp.
2) Ôi Thiên Chúa, Ðấng cứu độ
chúng con, xin phù trợ chúng con vì vinh quang danh Chúa; xin giải
thoát và tha tội chúng con vì danh Ngài. - Ðáp.
3) Xin cho tiếng tù binh rên
xiết vọng tới thiên nhan; xin ra tay thần lực giải thoát người mang
án tử. Phần chúng con là thần dân Chúa, là đoàn chiên Chúa chăn
nuôi, chúng con sẽ ca tụng Chúa tới muôn đời, đời nọ sang đời kia,
chúng con loan truyền lời ngợi khen Chúa. - Ðáp.
Alleluia: Dt
4, 12
Alleluia, alleluia! - Lời
Thiên Chúa là lời hằng sống, linh nghiệm, phân rẽ tư tưởng và là ý
muốn của tâm hồn. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt
13, 36-43
"Cũng như người ta thu lấy
cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ
xảy ra như vậy".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, sau khi giải tán dân
chúng, Chúa Giêsu trở về nhà. Các môn đệ đến gặp Người và thưa rằng:
"Xin Thầy giải thích dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con
nghe". Người đáp lại rằng: "Kẻ gieo giống tốt là Con Người. Ruộng là
thế gian. Còn hạt giống tốt là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái
gian ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ
gặt là các thiên thần. Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu
đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy: Con
Người sẽ sai các thiên thần đi thu tất cả gương xấu và mọi kẻ làm
điều gian ác khỏi nước Chúa, rồi ném tất cả chúng vào lửa: ở đó sẽ
phải khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ kẻ lành sẽ sáng chói như mặt trời
trong nước của Cha mình. Ai có tai để nghe thì hãy nghe".
Ðó là lời Chúa.


Suy
Niệm Cảm Nghiệm
Bài
Phúc Âm cho Thứ Ba Tuần XVII Thường Niên hôm nay chất
chứa những lời Chúa Giêsu dẫn giải về dụ ngôn người gieo giống tốt
trong thửa ruộng của mình trong bài
Phúc Âm hôm Thứ Bảy tuần trước, để đáp
lại lời yêu cầu của các môn đệ: "Khi
ấy, sau khi giải tán dân chúng, Chúa Giêsu trở về nhà. Các môn đệ
đến gặp Người và thưa rằng: 'Xin Thầy giải thích dụ ngôn cỏ lùng
trong ruộng cho chúng con nghe'".
Theo thứ
tự các hình ảnh trong dụ ngôn, Chúa Giêsu giải thích ý nghĩa của
từng hình ảnh hay sự việc được Người ám chỉ trong dụ ngôn này như
sau:
"Kẻ
gieo giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Còn hạt giống tốt là
con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái gian ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng
là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. Cũng
như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì
ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy: Con Người sẽ sai các thiên thần
đi thu tất cả gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác khỏi nước Chúa,
rồi ném tất cả chúng vào lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Bấy
giờ kẻ lành sẽ sáng chói như mặt trời trong nước của Cha mình".
Ở đây chúng ta thấy những điều cần chú ý
sau đây:
1- Nếu "Kẻ
gieo giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Còn hạt giống tốt là
con cái Nước Trời" thì
có nghĩa là Chúa Kitô Thiên Sai đã cứu độ thế gian hay cứu độ loài
người khỏi tội lỗi và sự chết bằng cuộc Vượt Qua của Người, nhờ đó
Người đã ban cho họ sự sống thần linh, như
thể Người đã gieo giống tốt trong thửa ruộng thế gian của Người, nơi
Người đã hóa thân làm người để nhờ Người mà thế gian được cứu độ
(xem Gioan 3:16-17).
2- Nếu "Cỏ
lùng là con cái gian ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ" thì
có nghĩa là Satan và bọn ngụy thần của hắn nhất định tàn phá công
nghiệp của Chúa Kitô nơi các tâm hồn nói riêng và Giáo Hội nói
chung. Bởi thế, chúng ta không lạ gì Giáo Hội của Chúa Kitô liên lỉ
trở thành mục tiêu tấn công của thần dữ suốt giòng lịch sử của Giáo
Hội, và thành phần Kitô hữu là chi thể của Giáo Hội luôn bị bách hại
và sát hại, càng ngày càng dữ dội hơn.
3-
Nếu "Mùa
gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần" thì
có nghĩa là tất cả sẽ có cùng, và mọi sự sẽ được giải quyết công
minh đúng như dự án thần linh của Thiên Chúa là Đấng Quan Phòng Thần
Linh làm chủ lịch sử loài người, cho dù trong thời gian hiện tại
thành phần kẻ lành lúa
tốt chỉ
là một thiểu số và bao giờ cũng chịu
thua thiệt tất cả mọi sự trước áp lực hung hăng tàn bạo của thành
phần kẻ dữ lùng vực hầu
như bất khả khống chế.
Như
thế, dụ ngôn người gieo giống tốt trong thửa ruộng của mình đây bao
gồm từ "thời điểm viên trọn" (Galata 4:4) của Chúa Kitô Thiên
Sai, qua suốt giòng lịch sử của Giáo Hội Chúa Kitô, cho đến tận thế
là thời điểm cánh chung. Dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng này là một dụ
ngôn Chúa dẫn giải chẳng những để giúp
cho chúng ta hiểu
biết về thực tại Nước Trời mà còn khuyến dụ chúng ta hãy sống
thực
tại Nước Trời này nữa, ở chỗ hãy nhẫn
nhục chịu đựng gian nan khốn khó trong cuộc hành trình đức tin của
mình và luôn chờ đợi
bằng lòng tin
tưởng vào Đấng "sẽ
xuất hiện lần thứ hai để mang ơn cứu độ cho những ai thiết tha
mong đợi Người"
(Do Thái 9:28).
Dụ ngôn
này đồng thời cũng cho chúng ta thấy một Vị Thiên Chúa nhẫn nại cho
tới cùng, đối với cả kẻ dữ, và làm tất cả mọi sự cho lợi ích của kẻ
lành là lúa tốt, thậm chí bằng chính kẻ dữ là cỏ lùng. Chính tình
yêu vô cùng nhân hậu của Ngài cuối cùng sẽ thắng vượt tất
cả trong Chúa Kitô
Thiên Sai, Đấng đã
vượt qua từ khổ giá đến phục sinh, và nếu kẻ dữ bị trừng phạt xứng
với tội ác của họ thì không phải là Ngài ra tay, cho bằng chính
họ
bị day dứt quằn quại trước tình
yêu vô cùng nhân hậu của Ngài.
Tuy nhiên, nếu thực sự cảm nghiệm được
LTXC thì mới thấy được rằng:
1- Thiên Chúa không bao giờ trừng phạt con người, mà con người tự
trừng phạt mình, bởi chính họ ngoan cố, nhất định, cho tới cùng, vẫn
cương quyết không chịu chấp nhận tình yêu cho tới cùng của Ngài (xem
Gioan 13:1);
2- Bởi vì, dù con người có bất trung, Thiên Chúa vẫn trung thành, vì
Ngài không thể chối bỏ chính mình Ngài, tuy nhiên, nếu con người
chối bỏ Ngài (xem 2Timôthêu 2:12-13), thì họ như bị vạ tuyệt thông
tiền kết với Ngài vậy (xem Gioan 3:16-18, nhất là 18);
3- Nếu con người khi còn sống có trải qua đau khổ và sự chết là hậu
quả của nguyên tội nói chung và tư tội nói riêng, thì do chính họ
gây ra, tuy nhiên, nếu biết lợi dụng sự dữ phải chịu, họ có thể biến
dữ thành lành là phần rỗi của họ.
Bài Đọc 1 hôm nay, qua tâm tình của Tiên Tri Giêrêmia đại diện dân
Do Thái bấy giờ, và Bài Đáp Ca từ Thánh Vịnh 78 hôm nay, chúng ta
thấy được lòng ăn năn thống hối của dân Chúa, ở chỗ, họ chẳng những
nhận biết lỗi lầm của mình (Bài Đọc 1), mà còn cầu khẩn Chúa bằng
tất cả lòng tin tưởng của họ (Bài Đáp Ca), một điều kiện thiết yếu
bất khả thiếu để được thương xót và chắc chắn được xót thương:
"Lạy Chúa, chúng con nhìn nhận
những sự độc dữ của chúng con và sự gian ác của cha ông chúng con,
vì chúng con đã phạm đến Chúa. Vì thánh danh Chúa, xin đừng để chúng
con phải nhục nhã; vì toà vinh quang của Chúa, xin đừng để chúng con
nhuốc hổ; xin Chúa nhớ lại, xin đừng huỷ bỏ giao ước giữa Chúa với
chúng con" (Bài Đọc 1).
1) Xin đừng nhớ lỗi
tiền nhân để trị chúng con; xin kíp mở lòng từ bi đón nhận chúng
con, vì chúng con lầm than quá đỗi!
2) Ôi Thiên Chúa, Ðấng cứu độ
chúng con, xin phù trợ chúng con vì vinh quang danh Chúa; xin giải
thoát và tha tội chúng con vì danh Ngài.
3) Xin cho tiếng tù binh rên
xiết vọng tới thiên nhan; xin ra tay thần lực giải thoát người mang
án tử. Phần chúng con là thần dân Chúa, là đoàn chiên Chúa chăn
nuôi, chúng con sẽ ca tụng Chúa tới muôn đời, đời nọ sang đời kia,
chúng con loan truyền lời ngợi khen Chúa.
Thứ Tư
Phụng
Vụ Lời Chúa
Bài Ðọc I: (Năm
II) Gr
15, 10. 16-21
"Tại sao tôi cứ buồn sầu
mãi? Nếu ngươi quay trở về, ngươi sẽ hiên ngang
trước mặt Ta".
Trích sách Tiên tri Giêrêmia.
Mẹ hỡi, khốn cho con, tại sao
mẹ đã sinh ra con là kẻ hay tranh luận và cãi vã trong khắp xứ? Con
không cho vay mượn và cũng không ai cho con vay mượn, thế mà mọi
người đều nguyền rủa con.
Lạy Chúa là Thiên Chúa các đạo
binh, con lấy lời Chúa làm của ăn. Lời của Chúa trở nên sự vui mừng
và hân hoan cho lòng con, vì danh Chúa được kêu cầu trên con.
Con không ngồi trong đám người
chơi bời; con hãnh diện vì các việc tay Chúa làm. Con chỉ ngồi một
mình, vì Chúa đã khiến con đầy lời Chúa đe phạt. Tại sao con cứ buồn
sầu mãi, và vết thương con trở thành hiểm nghèo bất trị? Nó trở nên
như nước giả dối chóng cạn.
Vì vậy, Chúa phán thế này:
"Nếu ngươi quay trở về, Ta sẽ cho ngươi về đứng trước mặt Ta: nếu
ngươi phân biệt được vật quý với vật hèn, ngươi sẽ nên như miệng Ta,
người ta sẽ quay về với ngươi, và ngươi không phải quay về với họ.
Ta sẽ khiến ngươi nên tường đồng kiên cố cho dân này. Họ sẽ giao
chiến với ngươi, nhưng họ không thắng được, vì Chúa phán: Ta ở cùng
ngươi để giải thoát và cứu chữa ngươi. Ta sẽ giải phóng ngươi khỏi
tay kẻ độc dữ, và sẽ cứu chữa ngươi khỏi tay kẻ hung bạo".
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 58,
2-3. 4-5a. 10-11. 17. 18
Ðáp: Thiên
Chúa là chỗ con nương thân trong ngày cơ khổ (c. 17d).
Xướng: 1) Ôi Thiên Chúa, xin
cứu con thoát lũ địch nhân; bảo vệ con khỏi bọn người nổi lên chống
đối! Xin giải gỡ con khỏi những kẻ chuyên làm điều ác, và cứu con xa
thoát bọn sát nhân. - Ðáp.
2) Kìa chúng đang gài bẫy để
sát hại con; âm mưu chống đối con là bọn người quyền thế. Lạy Chúa,
con không vương tội ác lỗi lầm; dầu con vô tội, chúng cũng ùa tới
tấn công. - Ðáp.
3) Lạy Chúa là sức mạnh con,
con hướng thân tìm về Chúa, vì lạy Chúa, Chúa là đồn lũy bảo vệ con.
Thân lạy Chúa, Chúa là Ðấng xót thương con; lạy Chúa, xin Ngài ra
tay nâng đỡ, khiến cho con được vui nhìn quân nghịch phải thua. -
Ðáp.
4) Phần con, con sẽ ca ngợi
quyền năng Chúa, và mỗi buổi sáng, con hoan hỉ vì đức từ bi của
Chúa, vì Chúa đã trở nên đồn lũy bảo vệ con, và chỗ con nương thân
trong ngày cơ khổ. - Ðáp.
5) Lạy Chúa là sức mạnh con,
con ca ngợi Chúa; vì lạy Chúa, Chúa là đồn lũy bảo vệ con, thân lạy
Chúa, Chúa là Ðấng xót thương con. - Ðáp.
Alleluia: 1 Sm
3, 9
Alleluia, alleluia! - Lạy
Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe: Chúa có lời
ban sự sống đời đời. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt
13, 44-46
"Anh bán tất cả những gì anh
có mà mua thửa ruộng đó".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng
dân chúng rằng: "Nước trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng,
người kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả
những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy. Nước trời cũng giống như người
buôn nọ đi tìm ngọc quý. Tìm được một viên ngọc quý, anh trở về bán
mọi của cải mà mua viên ngọc ấy.
Ðó là lời Chúa.


Suy Niệm Cảm
Nghiệm
Hôm
nay, Thứ Tư Tuần
XVIIThường Niên, Bài Phúc Âm của Thánh ký Mathêu tiếp tục ghi lại
một cặp dụ ngôn nữa về Nước Trời được Chúa Kitô diễn tả để mạc khải
cho dân Do Thái nói chung và cho các môn đệ của Người nói riêng biết.
"Nước
Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng. Có người kia
gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì
mình có mà mua thửa ruộng ấy".
"Nước Trời lại cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc
đẹp. Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì
mình có mà mua viên ngọc ấy".
Hai dụ ngôn về Nước Trời này có liên hệ hết sức mật thiết với nhau
bất khả phân ly, có
tính cách tu đức hơn là thần học. Ở
chỗ, một đàng thì "kho
báu trong ruộng" được
tìm thấy,
một đàng thì đi tìm
được: "viên ngọc quí". Một đàng
thụ động: "kho
báu trong ruộng" và một đàng chủ động: "đi
tìm ngọc đẹp".
Cặp dụ ngôn
thứ hai về Nước Trời này, như cặp dụ ngôn thứ nhất trong bài Phúc Âm
Thứ Hai tuần này, không được Chúa Giêsu giải thích cho biết. Tuy
nhiên, căn cứ vào đường lối suy diễn như ở cặp dụ ngôn thứ nhất, nhờ
căn cứ vào Chúa Kitô như là
chính Nước Trời thì cặp dụ ngôn thứ hai về
Nước Trời hay về Chúa Kitô có thể suy diễn như
sau.
Dầu sao cũng cần
phải nhớ rằng cặp dụ ngôn thứ hai này Chúa Giêsu nói riêng với các
tông đồ chứ không phải chung cho dân chúng như cặp dụ ngôn thứ nhất.
Vì Người nói ngay sau khi dẫn giải dụ ngôn cỏ
lùng trong ruộng lúa tốt cho các môn đệ là thành phần xin Người giải
thích "sau khi giải
tán dân chúng, Người đã về
nhà...".
Trước hết, "Nước Trời giống như chuyện kho báu
chôn giấu trong ruộng" - Phải chăng Chúa Giêsu có ý nói rằng
Người chính là kho báu được chôn giấu trong ruộng, mà "ruộng là thế
gian" (theo chính lời Chúa Giêsu giải thích trong bài Phúc Âm hôm
qua), nên Chúa Giêsu vẫn là những gì quí báu nhất trên trần gian này
mà ít người biết tới, như thể kho tàng quí báu ấy
bị chôn giấu đi vậy?
"Có
người kia gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất
cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy"
- Nghĩa là cho dù kho tàng ấy ít ai biết đến,
như bị che giấu đi như thế,
ai mà gặp
được, chẳng hạn thành phần bé mọn được Cha tỏ
ra cho (xem Mathêu 11:25), thì họ chẳng còn tiếc gì nữa, sẵn
sàng từ bỏ mọi sự mà mua thửa ruộng có kho
tàng này, chứ không phải mua
chính kho tàng, vì mua cả thửa ruộng thì tất
nhiên có được kho báu trong đó nữa.
Đúng thế, nếu Chúa Kitô đã cứu chuộc thế gian, thì ai
tìm gặp Người cũng quí
chuộng ơn cứu chuộc của Người, và tìm hết cách để cứu lấy thế gian,
và khi họ đã dám hy sinh tất cả mọi sự của họ cho
phần rỗi của tha
nhân trên thế gian này, là
họ có được tất cả Chúa Kitô là kho tàng chôn
trong thửa ruộng được họ tậu lấy vậy. Theo ý nghĩa ấy thì quả thực
dụ ngôn kho tàng trong ruộng này liên quan đến ơn gọi theo Chúa của
các tông đồ, thành phần môn đệ chứng nhân tiên khởi của
Người.
"Nước Trời lại cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm
ngọc đẹp. Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả
những gì mình có mà mua viên ngọc ấy". Phải chăng "một
thương gia đi tìm ngọc đẹp" đây chính là Chúa Kitô, Đấng đã
"đến để tìm kiếm và cứu với những gì hư hoại" (Luca
19:10), nhưng đối với Người "những gì hư hoại" ấy, như
con chiên lạc thứ 100 hay đồng tiền thất lạc (xem Luca 15:4,8)
lại rất quí báu, đến độ Người đã phải từ trời xuống thế để tìm
kiếm.
Như thế ám chỉ con người ta nói chung, và linh hồn của con người
nói riêng, là "một viên ngọc quí",
đã được Thiên Chúa tìm thấy, và đã thực sự "mua viên ngọc ấy", bằng
chính máu thánh vô giá của Người, bằng chính sự sống hy hiến của
Người (xem Gioan 17:19; Mathêu 20:28)? Dụ ngôn này cũng liên
quan đến vai trò của các tông đồ, chẳng những trong sứ vụ thừa
sai nhân chứng, mà còn trong cả thừa tác vụ ban phát ân sủng và
sự sống thần linh cho các linh hồn nữa.
Nếu con người là viên ngọc quí được Thiên Chúa lìa bỏ trời cao
xuống trần gian để tìm mua cho bằng được như trong dụ ngôn của
bài Phúc Âm hôm nay, trong khi đó tự mình, con người chẳng xứng
đáng, với đầy những tội lỗi xấu xa, nhưng chính vì thế mới trở
nên viên ngọc quí của LTXC, và vì thế, Ngài chẳng bao giờ vĩnh
viễn bỏ rơi hay loại trừ họ, miễn là họ nhận biết LTXC mà trở
lại với Ngài và tin vào Ngài, như Bài Đọc 1 và bài Đáp Ca hôm
nay cho thấy:
"Nếu ngươi quay trở về, Ta sẽ
cho ngươi về đứng trước mặt Ta: nếu ngươi phân biệt được vật quý
với vật hèn, ngươi sẽ nên như miệng Ta, người ta sẽ quay về với
ngươi, và ngươi không phải quay về với họ. Ta sẽ khiến ngươi nên
tường đồng kiên cố cho dân này. Họ sẽ giao chiến với ngươi,
nhưng họ không thắng được, vì Chúa phán: Ta ở cùng ngươi để giải
thoát và cứu chữa ngươi. Ta sẽ giải phóng ngươi khỏi tay kẻ độc
dữ, và sẽ cứu chữa ngươi khỏi tay kẻ hung bạo". (Bài Đọc)
1) Ôi Thiên Chúa, xin
cứu con thoát lũ địch nhân; bảo vệ con khỏi bọn người nổi lên chống
đối! Xin giải gỡ con khỏi những kẻ chuyên làm điều ác, và cứu con xa
thoát bọn sát nhân.
2) Kìa chúng đang gài bẫy để
sát hại con; âm mưu chống đối con là bọn người quyền thế. Lạy Chúa,
con không vương tội ác lỗi lầm; dầu con vô tội, chúng cũng ùa tới
tấn công.
3) Lạy Chúa là sức mạnh con,
con hướng thân tìm về Chúa, vì lạy Chúa, Chúa là đồn lũy bảo vệ con.
Thân lạy Chúa, Chúa là Ðấng xót thương con; lạy Chúa, xin Ngài ra
tay nâng đỡ, khiến cho con được vui nhìn quân nghịch phải thua.
4) Phần con, con sẽ ca ngợi
quyền năng Chúa, và mỗi buổi sáng, con hoan hỉ vì đức từ bi của
Chúa, vì Chúa đã trở nên đồn lũy bảo vệ con, và chỗ con nương thân
trong ngày cơ khổ.
5) Lạy Chúa là sức mạnh con,
con ca ngợi Chúa; vì lạy Chúa, Chúa là đồn lũy bảo vệ con, thân lạy
Chúa, Chúa là Ðấng xót thương con.
Thứ Năm
Phụng
Vụ Lời Chúa
Bài Ðọc I: (Năm
II) Gr
18, 1-6
"Như hòn đất nơi tay thợ
gốm thế nào, thì các ngươi ở trong tay Ta cũng như vậy".
Trích sách Tiên tri Giêrêmia.
Có lời Chúa phán cùng Giêrêmia
rằng: "Ngươi hãy chỗi dậy, đi xuống nhà thợ gốm, và ở đấy ngươi sẽ
nghe lời Ta". Tôi liền xuống nhà thợ gốm, và đây anh đang nắn đồ
trên bàn quay. Cái bình đất do tay anh nắn đã vỡ nát, anh lại nắn
cái khác theo như ý anh muốn làm. Và có lời Chúa phán cùng tôi rằng:
"Chúa phán: Hỡi nhà Israel, nào Ta chẳng làm được cho các ngươi như
người thợ gốm này sao? Hỡi nhà Israel! Ðây, như hòn đất trong tay
người thợ gốm thế nào, thì các ngươi ở trong tay Ta cũng như vậy".
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv
145, 2abc. 2d-4. 5-6
Ðáp: Phúc
thay người được Thiên Chúa nhà Giacóp phù trợ (c. 5a).
Xướng: 1) Linh hồn tôi ơi, hãy
khen ngợi Thiên Chúa; tôi sẽ khen ngợi Thiên Chúa trong cả cuộc đời;
bao lâu còn có thân tôi, tôi còn ca ngợi Chúa. - Ðáp.
2) Ðừng tin cậy vào những vị
quân vương, vào con người phàm không thể ban ơn cứu độ. Lúc y tắt
thở, y sẽ trở về bụi đất; bấy giờ những lời bàn của y cũng tiêu tan.
- Ðáp.
3) Phúc thay người được Thiên
Chúa nhà Giacóp phù trợ, người đặt hy vọng vào Chúa là Thiên Chúa
của mình: Người là Ðấng đã tạo thành trời đất, biển khơi và muôn vật
chúng đang chứa đựng. Người là Ðấng giữ trung tín muôn đời. - Ðáp.
Alleluia: Tv
24, 4c và 5a
Alleluia, alleluia! - Lạy
Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Chúa và xin hướng dẫn con
trong chân lý của Ngài. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt
13, 47-53
"Người ta lựa cá tốt bỏ vào
giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng
dân chúng rằng: "Nước trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt
được mọi thứ cá. Lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa
chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài. Ðến ngày
tận thế cũng như vậy: các thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra
khỏi người lành, rồi ném những kẻ dữ vào lò lửa: ở đó sẽ phải khóc
lóc nghiến răng. Các ngươi có hiểu những điều đó không?" Họ thưa:
"Có".
Người liền bảo họ: "Bởi thế,
những thầy thông giáo am tường về Nước trời cũng giống như chủ nhà
kia, hay lợi dụng những cái cũ, mới trong kho mình". Khi Chúa Giêsu
phán các dụ ngôn đó xong, thì Người rời khỏi nơi ấy.
Ðó là lời Chúa.


Suy Niệm Cảm
Nghiệm
Bài Phúc Âm cho Thứ Năm Tuần XVII Thường Niên
hôm nay ghi lại dụ ngôn cuối cùng của Chúa Giêsu về Nước Trời trong
Phúc Âm Thánh Ký Mathêu ở đoạn 13.
"Nước
trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá. Lưới
đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ
vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài. Đến ngày tận thế cũng như vậy:
các thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra khỏi người lành, rồi ném
những kẻ dữ vào lò lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng".
Dụ Ngôn lưới cá dưới
biển là dụ ngôn cuối cùng trong bộ 7 dụ ngôn về Nước Trời được Thánh
Mathêu gom lại ở Đoạn Phúc Âm 13 của ngài. Nếu để ý, chúng ta sẽ
thấy 7 dụ ngôn này có một mối liên hệ bất khả phân ly và được sắp
xếp rất ư là hợp tình hợp lý, như sau:
1- Nếu dụ ngôn đầu tiên thứ nhất về Mầu Nhiệm Nhập Thể, vì hạt giống
là Lời Chúa, là "Lời đã hóa thành nhục thể" (Gioan 1:14), thì dụ
ngôn thứ 7 cuối cùng về Mầu Nhiệm Cánh Chung, liên quan đến chung
thẩm, phân kẻ lành người dữ.
2- Tất cả có 3 cặp dụ ngôn đầu và chỉ có 1 dụ ngôn lẻ kết thúc cuối
cùng là dụ ngôn về lưới thả xuống biển bắt đủ mọi thứ cá, tốt cũng
như xấu, liên quan Mầu Nhiệm Chung Thẩm của bài Phúc Âm hôm nay. Như
chúng ta sẽ thấy, qua suy diễn và ghép nối, các cặp dụ ngôn đều có
liên hệ đến các vai trò: cặp dụ ngôn đầu, 1 và 2, về Thiên Chúa và
ma quỉ, cặp dụ ngôn thứ hai, 3 và 4, về Chúa Kitô và Thần Linh, cặp
dụ ngôn thứ ba, 5 và 6, về Giáo Hội và chứng nhân, dụ ngôn đơn lẻ
cuối cùng thứ 7 về cặp kẻ lành và kẻ dữ, về thiên đàng và hỏa ngục.
3- Cặp dụ ngôn đầu tiên 1 và 2: Nếu dụ ngôn thứ nhất về hạt giống
được chủ ruộng là Thiên Chúa gieo xuống 4 loại môi trường khác nhau,
thì dụ ngôn thứ hai về cỏ lùng mọc lên chung với lúa tốt, như được
vị Thiên Chúa chủ ruộng cho phép kẻ thù của ông lén lút gieo vào.
4- Cặp dụ ngôn tiếp theo thứ 3 và thứ 4: Nếu dụ ngôn thứ 3 về hạt
cải nhỏ nhất, ám chỉ Chúa Kitô Giáng Sinh mọc lên thành cây vĩ đại, ám
chỉ Chúa Kitô Vượt Qua để cứu độ toàn thể nhân loại, thì dụ ngôn thứ
4 về chút men là Thần Linh, được người đàn bà là Mẹ Maria vùi vào
trong 3 đấu bột là Giáo Hội, nhân loại và dân Chúa, để tất cả được
dậy men sự sống.
5- Cặp dụ ngôn cuối cùng thứ 5 và thứ 6: Nếu dụ ngôn thứ 5 về kho
tàng Ơn Cứu Độ của Chúa Kitô chôn giấu trong ruộng Giáo Hội, mà người
thiện tâm tìm được, cần phải mua cả thửa ruộng Giáo Hội này,
bằng cách gia nhập Giáo Hội, qua Phép Rửa, thì dụ ngôn thứ 6 về người
thương gia là Giáo Hội cần phải tìm chiếm viên ngọc quí là các linh
hồn cho ơn cứu độ.
6- Cặp dụ ngôn thứ nhất về Thiên Chúa là người gieo giống và ma quỉ
là kẻ thù gieo cỏ lùng trong ruộng thế gian; cặp dụ ngôn thứ hai về
Chúa Kitô nhập thể là hạt cải nhỏ nhất thành cây sự sống vĩ đại và
về Thần Linh là chút men làm cho ba đấu bột Giáo Hội, nhân loại và
dân Chúa hiệp thông thần linh; và cặp dụ ngôn thứ ba về Ơn Cứu Độ là
kho tàng chôn trong ruộng Giáo Hội mà ai muốn được cứu phải gia
nhập, để nhờ đó, trở thành môn đệ của Chúa Kitô, trong sứ vụ thương
gia tông đồ tìm kiếm viên ngọc quí là phần rỗi cho các linh hồn tại
thế.
7- Nếu 3 cặp dụ ngôn đầu, từ 1 tới 6, nói chung, về Ơn Cứu Độ, từ
Thiên Chúa gieo giống Lời Chúa là Con của Ngài nhập thể giáng thế,
cho dù có bị ma quỉ phá hoại bằng thành phần cỏ lùng gian ác, vẫn
mang lại ơn cứu độ cho các chim trời là linh hồn của nhân loại, nhờ
men Thần Linh hiệp thông sự sống được ban cho Giáo Hội để canh tân
bộ mặt trái đất, bao gồm cả dân Do Thái;
Tuy nhiên, để được hiệp
thông thần linh là Ơn Cứu Độ được Chúa Kitô ký gửi trong thửa ruộng
Giáo Hội, con người thiện tâm cần phải mua thửa ruộng Giáo Hội này,
bằng cách lãnh nhận Phép Rửa bởi Giáo Hội, nhờ đó, trở thành những
thương gia tông đồ, cho dù có phải bán đi tất cả những gì mình có,
kể cả mạng sống của mình như các vị tông đồ tử đạo, cho phần rỗi là
viên ngọc quí của nhân loại, một nhân loại đã được Chúa Kitô cứu
chuộc, nhưng vẫn cần phải được bắt bằng lưới thả xuống biển, là việc
truyền bá phúc âm hóa của Giáo Hội, qua các chi thể Kitô hữu tông đồ
chứng nhân của mình, cho đến tận thế, thời điểm chung thẩm để phân
loại thành phần cá tốt và cá xấu trong việc chấp nhận Ơn Cứu Độ, được
loan truyền cho họ, như dụ ngôn lẻ thứ bảy cuối cùng cho thấy, dụ
ngôn kết thúc trọn
bộ 7 dụ ngôn Nước Trời, hết sức mật thiết liên hệ với nhau, về ý nghĩa
từ đầu đến cuối như vậy.
Cũng như cặp dụ ngôn
thứ hai trong bài Phúc Âm hôm qua, dụ ngôn cuối cùng về Nước Trời
này cũng không được Chúa Giêsu giải thích gì hết về những hình ảnh
Người sử dụng. Lý do Người không giải thích gì hết là vì, các môn đệ
của Người không yêu cầu Người giải thích như ở dụ ngôn người gieo
giống ra đi gieo giống, và người gieo
giống tốt
trong ruộng của mình. Thậm chí khi được Người hỏi: "'Các
con có hiểu những điều đó không?' Họ thưa: 'Có'".
Sở
dĩ các môn đệ nói "có" hiểu dụ ngôn cuối cùng về Nước Trời
này, có thể là vì nội dung của dụ ngôn này cũng giống như dụ ngôn cỏ
lùng trong ruộng. Đúng thế, dụ ngôn cuối cùng về Nước Trời này
cũng
liên quan đến hai loại tốt và xấu. Nếu dụ ngôn người gieo giống tốt
trong ruộng của mình, bao gồm lúa tốt và cỏ xấu, thì dụ ngôn cuối
cùng này liên
quan đến cá tốt và cá xấu.
Tuy nhiên, không
biết các môn đệ của Chúa Giêsu bấy giờ đã hiểu dụ ngôn cuối cùng về
Nước Trời này như thế nào, chẳng hạn "lưới thả dưới biển" ám
chỉ những gì, và ý nghĩa chính yếu của dụ ngôn này là chi, phần
chúng ta, vẫn cần tìm hiểu xem những gì còn mập mờ trong dụ ngôn
này. Vậy, dựa
theo đường hướng Nước Trời ám chỉ Chúa Kitô, và dụ ngôn cuối
cùng trong loạt dụ ngôn được Thánh ký Mathêu ghi lại ở Đoạn 13 này,
là dụ ngôn Chúa Giêsu nói riêng với các môn đệ, thì chúng ta có thể
suy diễn như sau:
"Nước
trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá".
Nếu đây là
dụ ngôn cuối cùng trong loạt dụ ngôn về Nước Trời được Thánh ký
Mathêu thuật lại ở đoạn 13, và cũng là dụ ngôn được Chúa Giêsu nói
riêng với các tông đồ, thì dụ ngôn này gợi lại hình ảnh 7
tông đồ đi đánh cá ở Biển Hồ Tibêria sau 2 lần Chúa Kitô Phục
Sinh đã hiện ra với các vị (xem Gioan 21:1-14).
Nếu "ruộng"
là nơi có cả "lúa tốt" lẫn "cỏ lùng" trong
dụ ngôn "người gieo giống tốt trong ruộng của mình" là "thế
gian" thì "biển" trong dụ ngôn này cũng có thể ám chỉ "thế
gian", nơi có cả "cá tốt" là
"người lành" lẫn
"cá xấu" là
"kẻ dữ".
Vậy
"lưới thả dưới biển" đây phải chăng chính là thành phần thừa
sai được Chúa
Kitô Phục
Sinh truyền lệnh: "Thày được toàn quyền trên trời dưới đất. Bởi
vậy các con hãy đi tuyển mộ môn đồ thuộc tất cả mọi dân nước. Hãy
rửa tội cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh thần. Hãy dạy cho họ
thi hành tất cả những gì Thày đã truyền cho các con" (Mathêu
28:19)?
"Lưới
đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ
vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài".
Nếu "lưới
thả dưới biển" đây ám chỉ thành phần thừa sai truyền giáo
của Giáo Hội Chúa Kitô, tức là liên quan đặc biệt đến dân ngoại,
thành phần chính yếu làm nên Giáo Hội Chúa Kitô, không phải dân
Do Thái, thì "lưới đầy" ở đây
phải chăng có nghĩa là "đủ số dân ngoại" (Roma 11:25), và
chỉ khi nào "đủ số dân ngoại" bấy giờ mới có chuyện "người
ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ,
còn cá xấu thì ném ra ngoài", đúng
như ấn định
cứu độ của Chúa Kitô: "Các
con hãy đi khắp thế gian mà loan báo tin mừng cho tất cả mọi tạo
vật. Ai chấp nhận tin
mừng và chịu phép rửa thì được cứu độ; người nào không chấp
nhận tin mừng thì sẽ bị luận phạt"
(Marco 16:15-16).
"Đến
ngày tận thế cũng như vậy: các thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ
ra khỏi người lành, rồi ném những kẻ dữ vào lò lửa: ở đó sẽ phải
khóc lóc nghiến răng".
Như thế thì vấn đề "đủ số dân ngoại"
là dấu hiệu ngày cùng tháng tận, là dấu hiệu "đến
ngày tận thế", thời điểm
chung thẩm cho số phận đời đời giữa chiên và dê (xem Mathêu
25:31-46), thời điểm "các
thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra khỏi người lành, rồi ném
những kẻ dữ vào lò lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng", cũng
như các vị ở trong dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng đã làm vậy: "Thợ
gặt là các thiên thần. Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu
đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy: Con
Người sẽ sai các thiên thần đi thu tất cả gương xấu và mọi kẻ làm
điều gian ác khỏi nước Chúa, rồi ném tất cả chúng vào lửa: ở đó sẽ
phải khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ kẻ lành sẽ sáng chói như mặt trời
trong nước của Cha mình".
Đúng
thế, việc thanh lọc cuối cùng chính yếu là để "tách
biệt kẻ dữ ra khỏi người lành", nhờ đó,
thành phần đã từng là nạn nhân của kẻ dữ, đã trải qua gian nan khốn
khó trên đời "bấy
giờ sẽ sáng chói như mặt trời trong nước của Cha mình", thành
phần ngay trong cuộc hành trình đức tin của họ đã phản ảnh được
Vị Thiên Chúa là Đấng luôn ở cùng họ.
Ở đây, trong dụ ngôn cánh chung này,
thời điểm phân chia người lành kẻ dữ, thời điểm, theo dụ ngôn này,
khác với dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng, không đề cập đến số phận vinh
phúc của người lành "sáng
chói như mặt trời trong nước của Cha mình", mà chỉ đề
cập đến số phận bất hạnh đời đời của kẻ dữ mà
thôi: "các
thiên thần sẽ đến mà... ném những kẻ dữ vào lò lửa: ở đó sẽ phải
khóc lóc nghiến răng".
Ngụ ý
sâu xa của việc kết thúc bằng thân phận bất hạnh của kẻ dữ, có liên
quan đến mầu nhiệm Phục Sinh, mầu nhiệm cuối cùng Thiên Chúa làm chủ
tất cả mọi sự, không một sự dữ nào, kể cả tội lỗi và sự chết, có thể
tồn tại trước Lòng Thương Xót Chúa vô cùng khôn ngoan và
tuyệt đối toàn năng, Đấng có thể hoàn tất mọi sự đúng như dự án
cứu độ của Ngài.
Đó là lý do, trong Bài Đọc 1 hôm nay, qua miệng tiên tri Giêrêmia,
Chúa đã phán với dân của Chúa như thế này:
"Hỡi nhà Israel, nào Ta chẳng làm được cho các ngươi như người
thợ gốm này sao? Hỡi nhà Israel! Ðây, như hòn đất trong tay người
thợ gốm thế nào, thì các ngươi ở trong tay Ta cũng như vậy".
Và đó cũng là lý do, Thánh Vịnh gia, qua Thánh Vịnh 145, đã thúc
giục con người hãy tin tưởng vào Thiên Chúa cứu độ đầy lòng thương
xót, ở Bài Đáp Ca hôm nay như sau:
1) Linh hồn tôi ơi, hãy
khen ngợi Thiên Chúa; tôi sẽ khen ngợi Thiên Chúa trong cả cuộc đời;
bao lâu còn có thân tôi, tôi còn ca ngợi Chúa.
2) Ðừng tin cậy vào những vị
quân vương, vào con người phàm không thể ban ơn cứu độ. Lúc y tắt
thở, y sẽ trở về bụi đất; bấy giờ những lời bàn của y cũng tiêu tan.
3) Phúc thay người được Thiên
Chúa nhà Giacóp phù trợ, người đặt hy vọng vào Chúa là Thiên Chúa
của mình: Người là Ðấng đã tạo thành trời đất, biển khơi và muôn vật
chúng đang chứa đựng. Người là Ðấng giữ trung tín muôn đời.
Thứ Sáu
Phụng
Vụ Lời Chúa
Bài Ðọc I: (Năm
II) Gr
26, 1-9
"Toàn thể dân chúng tập họp
trước Thiên Chúa".
Trích sách Tiên tri Giêrêmia.
Khi Gioakim, con của Giosia
vua nước Giuđa mới lên cai trị, thì Chúa phán rằng: "Ðây Chúa phán:
Ngươi hãy đứng giữa tiền đàng đền thờ Chúa, và bảo mọi thành phố
nước Giuđa đến thờ lạy trong đền thờ Chúa, hãy nói cho họ biết tất
cả những lời Ta truyền cho ngươi nói với họ: ngươi chớ bớt một lời;
may ra ai nấy nghe mà trở lại, và bỏ đàng tội lỗi của mình, mong Ta
hối tiếc tai hoạ Ta định giáng xuống họ, vì sự gian ác họ ưa thích.
Và ngươi hãy bảo họ rằng: Ðây Chúa phán: Nếu các ngươi không nghe Ta
để bước đi trong lề luật Ta đã ban cho các ngươi, để nghe lời các
tiên tri tôi tớ Ta mà ban đêm Ta chỗi dậy và điều động sai đến các
ngươi, và các ngươi không nghe, thì Ta sẽ để đền thờ này như Silô,
sẽ khiến thành này bị hết thảy các dân trên địa cầu nguyền rủa".
Các tư tế, các tiên tri, toàn
dân đều nghe Giêrêmia nói những lời ấy trong đền thờ Chúa. Khi
Giêrêmia nói hết những lời Chúa truyền cho ông nói với toàn dân, thì
các tư tế, các tiên tri, và toàn dân bắt ông và nói rằng: "Ngươi
phải chết! Tại sao ngươi nhân danh Thiên Chúa mà nói tiên tri rằng:
'Ðền thờ này sẽ như Silô, thành này sẽ hoang vu không ai cư ngụ'?"
Và toàn dân tập họp phản đối Giêrêmia trong đền thờ Chúa.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 68,
5. 8-10. 14
Ðáp: Lạy
Chúa, xin nhậm lời con theo lượng cả đức từ bi (c. 14c).
Xướng: 1) Những kẻ thù ghét
con vô cớ, chúng nhiều hơn số tóc trên đầu con. Chúng thực là mạnh
thế hơn con, những con người phản hại con trái lẽ: điều mà con không
lấy, con cũng phải đền ư? - Ðáp.
2) Sở dĩ vì Chúa mà con chịu
nhục, và thẹn thò làm nhơ nhuốc mặt con. Con bị những người anh em
coi như khách lạ, bị những người cùng con một mẹ xem như kẻ ngoại
lai. Sự nhiệt tâm lo việc nhà Chúa khiến con mòn mỏi; điều tủi nhục
người ta nhục mạ Chúa đổ trên mình con. - Ðáp.
3) Nhưng lạy Chúa, con dâng
lời nguyện cầu lên Chúa con. Ôi Thiên Chúa, đây là lúc biểu lộ tình
thương. Xin nhậm lời con theo lượng cả đức từ bi, theo ơn phù trợ
trung thành của Chúa. - Ðáp.
Alleluia: Tv
24, 4c và 5a
Alleluia, alleluia! - Lạy
Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Chúa và xin hướng dẫn con
trong chân lý của Ngài. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt
13, 54-58
"Nào ông chẳng phải là con
bác thợ mộc ư? Vậy bởi đâu ông được những sự ấy?"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê
quán Người, và giảng dạy người ta trong hội đường, khiến người ta
ngạc nhiên và nói rằng: "Bởi đâu ông này được sự khôn ngoan và quyền
làm phép lạ như vậy? Nào ông chẳng phải là con bác thợ mộc sao? Nào
mẹ ông chẳng phải là bà Maria, và Giacôbê, Giuse, Simon, Giuđa chẳng
phải là anh em ông sao? Và chị em ông, nào chẳng phải những người ở
nơi chúng ta sao? Vậy bởi đâu ông được những sự ấy?" Và họ vấp phạm
đến Người.
Nhưng Chúa Giêsu phán cùng họ
rằng: "Không tiên tri nào mà không được vinh dự, trừ nơi quê quán và
nhà mình". Người không làm nhiều phép lạ ở đó, vì họ chẳng có lòng
tin.
Ðó là lời Chúa.


Suy Niệm Cảm
Nghiệm
Bài
Phúc Âm hôm nay, Thứ Sáu Tuần XVII Thường Niên, được
Thánh ký Mathêu thuật lại về sự kiện: "Chúa
Giêsu trở về quê quán Người, và giảng dạy người ta trong hội đường,
khiến người ta ngạc nhiên".
Thế
nhưng, cái ngạc nhiên của họ mang tích cách tiêu cực (ngờ vực) hơn
là tính
cách tích
cực (nhận
biết), bởi thế, họ đã tỏ ra hết sức thắc mắc với đầy những nghi vấn
như sau:
"'Bởi đâu ông này được sự khôn ngoan và quyền làm phép lạ như
vậy? Nào ông chẳng phải là con bác thợ mộc sao? Nào mẹ ông chẳng
phải là bà Maria, và Giacôbê, Giuse, Simon, Giuđa chẳng phải là anh
em ông sao? Và chị em ông, nào chẳng phải những người ở nơi chúng ta
sao? Vậy bởi đâu ông được những sự ấy?' Và họ vấp phạm đến Người".
Thái độ
tiêu cực gần
như tẩy chay Chúa Giêsu của
dân làng Người cũng là chuyện dễ hiểu theo tâm lý tự nhiên, vì họ đã
từng biết Người từ hồi còn nhỏ, một con người ra sao trong làng, có
cha mẹ và thân thuộc như thế nào. Bởi thế, "Chúa
Giêsu phán cùng họ rằng: 'Không tiên tri nào mà không được vinh dự,
trừ nơi quê quán và nhà mình'".
Nếu
căn cứ vào 1 trong 4 loại môi trường ở dụ ngôn "người gieo giống
ra đi gieo giống" nơi Bài Phúc Âm Thứ Tư tuần trước (xem Mathêu
13:18-23), thì dân làng của Người không thuộc
loại "hạt rơi trên
vệ đường", vì họ cũng hào hứng nghe
Người chứ không đến nỗi hững hờ chẳng để ý hay thiết tha gì; họ cũng
không phải là "hạt rơi trên đá
sỏi"
vì
họ đâu có
chấp nhận Người
nên không đâm rễ tí nào hết, mà là "hạt rơi vào bụi gai" đã
bị chết nghẹt gây ra bởi các lo âu ngờ vực của họ. Do đó bài Phúc Âm
mới kết luận: "Người
không làm nhiều phép lạ ở đó, vì họ chẳng có lòng tin".
Thật
ra, theo chiều hướng của Phúc Âm Thánh Gioan thì "là ánh sáng thế
gian" (8:12) mà đã là ánh sáng thì không thể không soi chiếu mà
còn là ánh sáng, Chúa
Kitô cần
phải tự động tỏ
mình ra để
nhờ đó người ta mới có thể nhận biết người và tin
tưởng Người,
hơn là cứ phải có đức tin mới làm phép lạ, mới tỏ mình ra sau.
Tuy nhiên,
trong trường hợp dân làng của Người trong bài Phúc Âm hôm
nay đã được Người tỏ mình ra cho họ rồi, đến nỗi đã khiến họ phải
bàng hoàng ngỡ ngàng: "Bởi
đâu ông này được sự khôn ngoan và quyền làm phép lạ như vậy?", thế
mà họ vẫn không tin. Chính thành kiến tự nhiên về Người đã
là một trở ngại khổng lồ chắn lối đức tin của
dân làng Người.
Thực tế
sống đạo cũng cho thấy, chính thành kiến về nhau đã ngăn cản
nhau trong việc chấp nhận nhau, chấp nhận những cái hay cái tốt
của nhau, đúng
hơn chấp nhận các đặc sủng Thần Linh nơi nhau, trái
lại, đã không ưa ai, thì tất cả những gì con người đó làm dù có
tốt đến đâu, có hay đến mấy, cũng không đáng lưu ý tới, thậm chí
nghe thấy ai khen họ thì tìm cách hạ bệ họ...
Có một người chị
em chẳng có kiến thức về đạo là bao, chỉ mải miết say mê đọc
Sứ Điệp Từ Trời, theo chiều hướng bảo thủ cực đoan, đã
công khai
lên tiếng chống Đức
Thánh Cha Phanxicô đến độ dám nói với nhóm của chị ta trên
email (mà người viết này đọc thấy) rằng
cho dù
vị giáo
hoàng này có làm phép lạ chăng nữa cũng là giáo hoàng giả, có được
người ta khâm phục đến đâu chăng nữa cũng là giả hình v.v.
Tuy nhiên, Lòng
Thương Xót Chúa vẫn không bỏ rơi bất cứ một ai, kể cả những tâm
hồn như người chị em cực đoan này, (nên nghe đâu chị
đã trở lại!), hay những ai quá nặng thành
kiến đến độ không còn nhận ra chân lý, hay bất chấp chân lý, chủ
trương chỉ có một chân lý duy nhất và trên hết đó là những gì họ nghĩ
tưởng hay
suy diễn, dù chủ quan đến đâu, và chân lý chủ quan theo óc suy
tưởng của họ bao giờ cũng tuyệt đối đúng,
không bao giờ sai lầm...
Dân
làng Nazarét đã bị thành kiến bịt mắt họ lại nên họ đã không
nhận ra Chân Lý, nhận biết Chúa Kitô, một con người tầm
thường đã từng sống giữa họ, với họ và gần họ. Nói theo kiểu
trần gian thì cái
khổ của
Thiên Chúa là ở chỗ nếu Ngài không tỏ hết mình ra nơi Lời nhập
thể là Chúa Giêsu Kitô thì con người ta tiếp tục tôn thờ ngẫu
tượng hay tà thần, chứ không phải là chính Ngài, nhưng nếu Ngài
thật sự tỏ
mình ra nơi
Người Con giáng thế của Ngài thì loài người lại không chấp nhận
Ngài nơi Con của Ngài, không chấp nhận Con Ngài là Thiên Sai,
là Thiên Chúa!
Vậy thì Thiên
Chúa phải
làm sao đây... để có thể làm cho loài người nhận biết
Người để được cứu độ, để được hiệp thông thần linh với Ngài...?
Chính cái
nan giải này mới chứng tỏ Thiên Chúa là Đấng vô cùng khôn ngoan
và toàn năng trong dự án thần linh của Ngài cũng như trong công
cuộc mạc khải thần linh của Ngài trong lịch sử loài người,
cho đến khi mọi sự được nên trọn như ý Ngài muốn.
Số phận của Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm hôm nay đối với dân
làng Nazarét của Người, thật ra, đã được tiên báo nơi số phận
của các vị tiên tri trong Cựu Ước, điển hình là Tiên Tri
Giêrêmia trong Bài Đọc 1 hôm nay, vị tiên tri đã trung thực loan
báo chính xác từng lời Chúa truyền cho ông, nhưng dân chúng lại
bất chấp, vì sứ điệp của ông không hợp với quan niệm của họ về Thiên Chúa, ở
chỗ, Đền Thờ là nơi Thiên Chúa ngự trị không thể nào lại trở
thành một chốn hoang vu suy tàn như vị tiên tri tiên đoán, một
tình trạng gây ra bởi họ bất xứng với Thiên Chúa, nghĩa là lời
tiên báo của vị tiên tri này gián tiếp đụng đến họ, cho họ là
bất xứng với Thiên Chúa, nên bị họ chống đối, như được thuật lại
ở Bài Đọc 1 như sau:
"'Nếu các ngươi không nghe Ta để bước đi trong lề luật Ta đã ban
cho các ngươi, để nghe lời các tiên tri tôi tớ Ta mà ban đêm Ta chỗi
dậy và điều động sai đến các ngươi, và các ngươi không nghe, thì Ta
sẽ để đền thờ này như Silô, sẽ khiến thành này bị hết thảy các dân
trên địa cầu nguyền rủa'. Các tư tế, các tiên tri, toàn
dân đều nghe Giêrêmia nói những lời ấy trong đền thờ Chúa. Khi
Giêrêmia nói hết những lời Chúa truyền cho ông nói với toàn dân, thì
các tư tế, các tiên tri, và toàn dân bắt ông và nói rằng: 'Ngươi
phải chết! Tại sao ngươi nhân danh Thiên Chúa mà nói tiên tri rằng:
Ðền thờ này sẽ như Silô, thành này sẽ hoang vu không ai cư ngụ'?
Và toàn dân tập họp phản đối Giêrêmia trong đền thờ Chúa".
Tuy nhiên, cái chứng cớ cho thấy những lời tiên báo của các vị tiên
tri là chính xác đúng như những gì Thiên Chúa muốn cho các vị nói,
chẳng những, trước hết và trên hết, ở chính Lời Chúa, lời tiên báo,
mà còn ở thái độ của các vị bất khuất tất cả mọi chống đối, phản
kháng và sát hại các vị nữa. Vì là tiên tri đích thực nên các vị đã
có sẵn một tâm tình như Thánh Vịnh 68 ở Bài Đáp Ca hôm nay:
1) Những kẻ thù ghét
con vô cớ, chúng nhiều hơn số tóc trên đầu con. Chúng thực là mạnh
thế hơn con, những con người phản hại con trái lẽ: điều mà con không
lấy, con cũng phải đền ư?
2) Sở dĩ vì Chúa mà con chịu
nhục, và thẹn thò làm nhơ nhuốc mặt con. Con bị những người anh em
coi như khách lạ, bị những người cùng con một mẹ xem như kẻ ngoại
lai. Sự nhiệt tâm lo việc nhà Chúa khiến con mòn mỏi; điều tủi nhục
người ta nhục mạ Chúa đổ trên mình con.
3) Nhưng lạy Chúa, con dâng
lời nguyện cầu lên Chúa con. Ôi Thiên Chúa, đây là lúc biểu lộ tình
thương. Xin nhậm lời con theo lượng cả đức từ bi, theo ơn phù trợ
trung thành của Chúa.
Thứ Bảy
Phụng
Vụ Lời Chúa
Bài Ðọc I: (Năm
II) Gr
26, 11-16. 24
"Thật Chúa đã sai tôi đến
nói với các ngươi những lời đó".
Trích sách Tiên tri Giêrêmia.
Trong những ngày ấy, các tư tế
và các tiên tri nói cùng các đầu mục và toàn dân rằng: "Người này
đáng xử tử, vì nó đã nói tiên tri chống lại thành này, như tai các
ngươi đã nghe". Giêrêmia nói cùng tất cả các đầu mục và toàn dân
rằng: "Chúa đã sai tôi đến nói tiên tri về đền thờ này và về thành
này tất cả những lời các ngươi đã nghe. Vậy giờ đây, các ngươi hãy
cải thiện đời sống và những điều các ngươi ưa thích, hãy nghe tiếng
Chúa là Thiên Chúa các ngươi, thì Chúa sẽ hối tiếc tai hoạ Người đã
phán chống lại các ngươi. Phần tôi đây, tôi ở trong tay các ngươi,
các ngươi cứ đối xử với tôi điều mà các ngươi cho là tốt là phải.
Nhưng các ngươi hãy hiểu biết rằng: nếu các ngươi giết tôi, thì các
ngươi sẽ đổ máu vô tội lên chính các ngươi, lên thành này và dân cư
của nó. Vì thật Chúa đã sai tôi đến với các ngươi để nói vào tai các
ngươi tất cả những lời đó".
Những đầu mục và toàn dân nói
cùng các tư tế và các tiên tri rằng: "Không được xử tử người này, vì
ông đã nhân danh Chúa là Thiên Chúa chúng ta mà nói với chúng ta".
Vậy Ahica con của Sapha ra tay bảo vệ Giêrêmia, để ông khỏi bị nộp
vào tay dân chúng định giết ông.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 68,
15-16. 30-31. 33-34
Ðáp: Ôi
Thiên Chúa, đây là lúc biểu lộ tình thương, xin nhậm lời con (c.
14).
Xướng: 1) Nguyện cứu con thoát
nơi bùn nhơ kẻo bị chìm; xin giải thoát con khỏi tay những người
ghen ghét, và thoát khỏi những đầm nước thẳm sâu. Xin đừng để cho ba
đào lôi cuốn; xin đừng để cho vực thẳm nuốt trửng, cũng đừng để cho
giếng ngậm miệng nhốt con. - Ðáp.
2) Phần con, con đau khổ cơ
hàn, lạy Chúa, xin gia ân phù trợ, bảo toàn con. Con sẽ xướng bài ca
ngợi khen danh Chúa, và con sẽ chúc tụng Ngài với bài tri ân. - Ðáp.
3) Các bạn khiêm cung, hãy
nhìn coi và hoan hỉ; các bạn tìm kiếm Chúa, lòng các bạn hãy hồi
sinh: vì Chúa nghe những người cơ khổ, và không chê bỏ con dân của
Người bị bắt cầm tù. - Ðáp.
Alleluia: Tv
94, 8ab
Alleluia, alleluia! - Ước chi
hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa, và đừng cứng lòng. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt
14, 1-12
"Hêrôđê sai người đi chặt
đầu Gioan, và các môn đệ của Gioan đi báo tin cho Chúa Giêsu".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy quận vương Hêrôđê nghe
danh tiếng Chúa Giêsu, thì nói với những kẻ hầu cận rằng: "Người này
là Gioan Tẩy Giả, ông từ cõi chết sống lại, nên mới làm được các
phép lạ như vậy". Tại vì Hêrôđia vợ của anh mình mà vua Hêrôđê đã
bắt trói Gioan tống ngục, bởi Gioan đã nói với vua rằng: "Nhà vua
không được lấy bà ấy làm vợ". Vua muốn giết Gioan, nhưng lại sợ dân
chúng, vì họ coi Gioan như một tiên tri. Nhân ngày sinh nhật của
Hêrôđê, con gái Hêrôđia nhảy múa trước mặt mọi người, và đã làm cho
Hêrôđê vui thích. Bởi đấy vua thề hứa sẽ ban cho nó bất cứ điều gì
nó xin. Ðược mẹ nó dặn trước, nên nó nói: "Xin vua đặt đầu Gioan Tẩy
Giả trên đĩa này cho con". Vua lo buồn, nhưng vì đã trót thề rồi, và
vì các người đang dự tiệc, nên đã truyền làm như vậy. Ông sai người
đi chặt đầu Gioan trong ngục, và để đầu Gioan trên đĩa đem trao cho
cô gái, và nó đem cho mẹ nó. Các môn đồ của Gioan đến lấy xác thầy
và chôn cất, rồi đi báo tin cho Chúa Giêsu.
Ðó là lời Chúa.


Suy Niệm Cảm
Nghiệm
Hôm nay, Thứ Bảy Tuần XVII Thường
Niên, Thánh Ký Mathêu ghi lại một sự kiện đó là "Thời
ấy, tiểu vương Hêrôđê nghe danh tiếng Đức Giêsu, thì nói với những
kẻ hầu cận rằng: 'Đó chính là ông Gioan Tẩy Giả; ông đã từ cõi chết
trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ".
Sau đó
vị thánh ký đã thuật lại lý do tại sao đã thúc đẩy vị
tiểu vương này đã ra tay sát hại nhân vật mà ông cho là đã sống lại
từ
cõi chết và đang sống động nơi
Chúa Giêsu Kitô:
"Số là vua Hêrôđê đã bắt trói ông Gioan và tống ngục vì bà
Hêrôđia, vợ ông Philípphê, anh của nhà vua. Ông Gioan có nói với
vua: 'Ngài không được phép lấy bà ấy'. Vua muốn giết ông Gioan,
nhưng lại sợ dân chúng, vì họ coi ông là ngôn sứ. Vậy, nhân ngày
sinh nhật của vua Hêrôđê, con gái bà Hêrôđia đã biểu diễn một điệu
vũ trước mặt quan khách, làm cho nhà vua vui thích. Bởi đó, vua thề
là hễ cô xin gì, vua cũng ban cho. Nghe lời mẹ xui bảo, cô thưa
rằng: 'Xin ngài ban cho con, ngay tại chỗ, cái đầu ông Gioan Tẩy Giả
đặt trên mâm'. Nhà vua lấy làm buồn, nhưng vì đã trót thề, lại thề
trước khách dự tiệc, nên truyền lệnh ban cho cô. Vua sai người vào
ngục chặt đầu ông Gioan. Người ta đặt đầu ông trên mâm, mang về trao
cho cô, và cô ta đem đến cho mẹ. Môn đệ ông đến lấy thi hài ông đem
đi mai táng, rồi đi báo cho Đức Giêsu".
Vấn đề được đặt ra ở đây là tại sao vị quận vương này
cho rằng nhân vật Gioan Tẩy
Giả có thể tự mình sống lại cho dù đã bị ông ta
sát hại, và tại sao ông ta lại ghép việc sống lại của vị Tẩy Giả này
vào trường hợp của Chúa Giêsu, bởi nghe thấy Người "có
quyền năng làm phép lạ"? Ông
ta có ý nghĩ Gioan Tẩy Giả có thể sống lại trước khi ông ta ra lệnh
lấy đầu của ngài,
hay sau khi nghe thấy Chúa Giêsu làm nhiều phép lạ mới có ý nghĩ
Gioan sống
lại như vậy?
Phải
chăng vị quận vương này có ý muốn nói rằng chính nhờ ông ta hành
quyết Gioan Tẩy Giả mà Chúa Giêsu mới có quyền năng làm phép lạ như
thế, bằng không Người không thể nào có thể làm phép lạ như vậy? Qua
câu nói này của ông ta, cũng có thể là ông ta đã bị ám ảnh về cái
chết của nhân vật Gioan Tẩy Giả, là nhân vật ông rất kính nể, nhưng đã
ra lệnh hành quyết, bởi lỡ miệng hứa với đứa con gái của người vợ bất
chính, và muốn giữ thể diện của mình trước mặt bá quan văn võ trong triều đình
của ông
bấy giờ?
Có nghĩa là ông ta đang tìm cách
vừa đánh trống vừa ăn cướp, ở chỗ, muốn
xoa dịu lương tâm bị áy náy của
mình, là người đã lỡ sát hại một kẻ công chính, bằng
cách
gán ghép quyền năng làm phép lạ của
Chúa Giêsu cho nạn nhân của
mình là kẻ đã bị mình hành quyết, nhờ đó mình chẳng những vô tội mà
còn nổi tiếng nữa, qua các phép lạ Chúa Giêsu làm. Nếu vậy thì vị
quận vương này đúng là một thứ "cáo già" (Luca 13:32), gian manh
không thể nào tượng tưởng nổi!
Không biết có phải vì thế mà ít
lâu sau, khi gặp lại ông ta trong thân phận của một
tử tội, được Tổng Trấn Philatô chuyển đến cho thẩm
quyền của ông ta,
Chúa Giêsu đã không hề lên tiếng nói gì với ông ta (xem Luca 23:9).
Chắc
chắn thái độ im lặng của Chúa Giêsu không phải là thái độ coi thường
thẩm quyền của ông ta, hay khinh bỉ con người tồi bại của ông ta, cho
bằng, Người muốn tỏ ra thái độ nhẫn nhục nhân ái với con người đầy gian ác
hết
sức đáng
thương ấy,
một con người đầy sắc dục, chỉ biết có quyền lực, và chỉ mong gặp Chúa Giêsu để xem
Người làm phép
lạ (xem Luca 23:8), hơn là để tìm hiểu chân lý như tổng trấn
Philatô, một thủ hiến dân ngoại đã tìm hết cách để tha Chúa Giêsu,
do đó, ông vua băng hoại đáng thương này đã không được toại nguyện, vì Chúa Giêsu đến thế
gian này không phải như một cứu tinh xuất chúng về quyền lực, nhưng
là để giải thoát con người, điển hình là vị quận vương Hêrôđê này, khỏi
tội lỗi và sự chết.
Chúng ta không biết quận vương Hêrôđê, sau khi được trực tiếp gặp Vị
Thiên Chúa Làm Người, lần đầu tiên cũng là một cuối cùng, lần duy
nhất trong đời của ông, một cuộc đời bề ngoài có thể sung sướng, với
địa vị của một ông vua, đầy quyền lực, giầu sang và tăm tiếng, là
những gì phàm nhân ai cũng tìm kiếm và muốn được hoan hưởng, nhưng
vẫn cứ cảm thấy bất an, nhưng cũng có thể nhờ đó mà cuối cùng ông
nhận ra chân lý hay chăng, nếu ông cởi mở và không cứng lòng cho tới
cùng?
Tuy nhiên, trong Bài Đọc 1 hôm nay, những lời bày giải rất chân
thành của tiên tri Giêrêmia, sau khi bị thành phần tư tế và tiên tri
lên án tử, đã có tác dụng nơi thành phần đầu mục và dân chúng, đến
độ, tất cả mọi sự đã được hoàn toàn đảo ngược:
"Những đầu mục và toàn dân nói
cùng các tư tế và các tiên tri rằng: 'Không được xử tử người này, vì
ông đã nhân danh Chúa là Thiên Chúa chúng ta mà nói với chúng ta'.
Vậy Ahica con của Sapha ra tay bảo vệ Giêrêmia, để ông khỏi bị nộp
vào tay dân chúng định giết ông".
Sự kiện tiên tri Giêrêmia thoát khỏi thành phần tư tế và tiên
tri ghen hờn chứng tỏ Thiên Chúa luôn ở với những ai là thừa sai của
Ngài, được Ngài sai đi, và bảo vệ họ khi cần, để Ngài tiếp tục sử
dụng họ cho tới cùng, có thể là cho tới khi Ngài không bảo vệ họ
nữa, để biến chính cái chết của họ bù đắp lại cho những ai sát hại
họ, nhờ đó cứu lấy phần hồn của những con người ghen ghét họ đáng
thương ấy. Trong trường hợp họ còn được Thiên Chúa giải cứu, như
tiên tri Giêrêmia trong Bài Đọc 1 hôm nay, vị tiên tri nạn nhân này
như có một tâm tình của Thánh Vịnh 68 ở Bài Đáp Ca hôm nay:
1) Nguyện cứu con thoát
nơi bùn nhơ kẻo bị chìm; xin giải thoát con khỏi tay những người
ghen ghét, và thoát khỏi những đầm nước thẳm sâu. Xin đừng để cho ba
đào lôi cuốn; xin đừng để cho vực thẳm nuốt trửng, cũng đừng để cho
giếng ngậm miệng nhốt con.
2) Phần con, con đau khổ cơ
hàn, lạy Chúa, xin gia ân phù trợ, bảo toàn con. Con sẽ xướng bài ca
ngợi khen danh Chúa, và con sẽ chúc tụng Ngài với bài tri ân.
3) Các bạn khiêm cung, hãy
nhìn coi và hoan hỉ; các bạn tìm kiếm Chúa, lòng các bạn hãy hồi
sinh: vì Chúa nghe những người cơ khổ, và không chê bỏ con dân của
Người bị bắt cầm tù.
HẠNH THÁNH TRONG TUẦN
Cha mẹ của Đức Trinh nữ Maria, tức ông bà ngoại của Chúa Giêsu, đã
không được nêu lên trong Tân Ước, cũng không có trong bản gia phả
của Phúc Âm thánh Mátthêu, cũng như của Thánh Luca.
Danh tánh Gioakim và Anna được gặp thấy lần đầu tiên trong một tác
phẩm ngụy thư được viết để tôn kính Đức Trinh nữ Maria vào khoảng
năm 200. Danh tánh bà Anna (Hanna) gợi cho chúng ta nhớ đến người mẹ
của tiên tri Samuen (x. 1Sm 1); bà được chồng yêu mến và được Thiên
Chúa chúc phúc.
Thánh Anna được Giáo Hội Đông Phương tôn kính từ thế kỷ thứ V; và
hiện tại, người Hy Lạp hằng năm vẫn kính nhớ trong 3 ngày lễ. Lễ
kính thánh Anna được phổ biến ở Giáo Hội Tây Phương vào thế kỷ thứ
X. Thánh Gioakim thì mãi đến thế kỷ XVI mới thấy xuất hiện. Dù vậy,
có một sự lên xuống trong thánh lễ mừng kính hai vị thánh này:
- Đức
Thánh Cha Piô V (+ 1572) loại bỏ thánh lễ kính thánh Anna;
- Đức
Thánh Cha Giêgôriô XIII (+1585) cho tái lập lại;
- Đức
Thánh Cha Giêgôriô XV (+ 1623) lại loại bỏ;
- Đức
Thánh Cha Lêô XIII (+ 1903) cho tái lập và nâng lên bậc II;
Từ đó phụng vụ có:
- Ngày
26 tháng 7 mừng lễ thánh Anna.
- Ngày
16 tháng 8 mừng lễ thánh Gioakim.
Đức Thánh Cha Phaolô VI (+ 1978) canh tân phụng vụ, từ đó hai vị
thánh được mừng chung vào ngày hôm nay: Ngày 26/07 hàng năm.
Lm. Augustinô Nguyễn Văn Trinh
Nguồn: TGP. Sài Gòn
https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/ngay-26-07-thanh-gioakim-va-thanh-anna-32938
Sau Kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật 26/7/2020, Đức Thánh Cha nhắc
đến hôm nay là lễ thánh Gioakim và Anna, là ông bà của Chúa
Giêsu. Ngài mời các bạn trẻ thể hiện một cử chỉ yêu mến đối với
người già, đặc biệt là những người cô đơn nhất, những người
không gặp được người thân trong nhiều tháng.
Đức Thánh Cha nói: Các bạn trẻ thân mến, mỗi người lớn tuổi này
là ông bà của các bạn! Đừng để họ một mình! Hãy tưởng tượng để
có những sáng kiến của tình yêu, gọi điện, video, tin nhắn, lắng
nghe họ và, nếu có thể tuân thủ các biện pháp bảo vệ sức khỏe
thì đi đến gặp họ. Họ là nguồn gốc của các bạn. Một cây tách rời
khỏi rễ thì không mọc được, không sinh hoa kết quả. Đây là lý do
tại sao sự liên kết với gốc rễ của các bạn là quan trọng. Đức
Thánh Cha trích lời của một nhà thơ ở quê hương của ngài: “Những
gì cây cho hoa đều đến từ dưới đất.” Đức Thánh Cha mời: “Vì điều
này, tôi mời tất cả mọi người vỗ một tràng pháo tay lớn dành cho
ông bà của chúng ta!”